Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá
Chương 90
Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá thuộc thể loại Linh Dị, chương 90 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hạ Nham kinh hãi nhìn giấy tờ nhà trong tay, rồi lại nhìn sang Kim Tú Châu, “Mẹ ơi, mẹ nhiều tiền đến mức không tiêu hết sao? Ba có biết chuyện này không?”
Kim Tú Châu nghe con trai hỏi vậy hơi chột dạ, liền nói lảng sang chuyện khác: “Con ở ký túc xá thế nào? Ở tầng mấy?”
Hạ Nham nhìn mẹ với vẻ mặt lạnh tanh, “Mẹ, con không còn ngây thơ dễ bị mẹ lừa như hồi bé nữa đâu.”
Kim Tú Châu sờ sờ mũi, “Nhà ăn thế nào? Đi xem có món gì ngon?”
Hạ Nham nghe mẹ nói vậy lại có chút mềm lòng, nhíu mày nói: “Mẹ còn chưa ăn cơm sao?”
Sau đó lại nói: “Được rồi, vừa đi vừa nói.”
Kim Tú Châu biết không tránh được, đành phải vừa đi vừa kể rõ ngọn ngành, chỉ là có mấy chuyện không thể giải thích cặn kẽ với Hạ Nham. Những gì trải qua trong kiếp trước đã có ảnh hưởng sâu sắc đến cô, cô đã quen với việc tính toán cho cuộc sống sau này. Cô không muốn sau này cả ba đứa con phải chịu khổ sở gì, dù sao cũng phải để lại chút tài sản cho mỗi đứa con.
Trước kia bị quản lý quá nghiêm ngặt không có cơ hội, hiện giờ đã khác trước, Kim Tú Châu cảm thấy đây đúng là thời cơ tốt.
Số tiền trong nhà không thể để không mà lãng phí được, chỗ nào cần tiêu là phải tiêu, hiện giờ cô muốn thử trước đã, góp vốn cho nhà máy của Uông Linh cũng vì lý do đó. Mà giờ cô chỉ mới bắt đầu, sau này cô còn muốn góp vốn vào nhiều nhà máy hoặc là cửa hàng khác, so với việc tự mình làm chủ phải bận trước bận sau, cô vẫn thích hưởng thụ hơn là tự mình bận rộn.
Chỉ có điều những chuyện này cô không thể nào giải thích với Giang Minh Xuyên và bọn trẻ, họ đều sống trong thời đại này, rất nhiều tư tưởng và quan niệm không giống cô.
Sau khi nói xong Kim Tú Châu còn bổ sung: “Tiền lương của mẹ và ba con tuy rằng không ít, nhưng thường ngày nhà chúng ta chi tiêu cũng nhiều, tích cóp cũng không được bao nhiêu. Con cũng lớn rồi, mấy năm nữa là sẽ kết hôn sinh con, cũng phải cần một căn nhà riêng chứ? Nếu không, làm gì có cô gái nào chịu gả cho con?”
“Sinh con nuôi con cũng phải tốn tiền có đúng không nào? Mà con ấy, ngày thường đã quen tiêu xài phóng khoáng, ngay cả nấu ăn cũng bỏ rất nhiều dầu nhiều gia vị, lại thích ăn thịt, con có thể chịu được cuộc sống ngày nào cũng ăn cơm trắng với rau luộc được không?”
Hạ Nham nghe đến mấy câu sau, rụt cổ lại, “Thôi được rồi, con sẽ không mách ba đâu, nhưng nếu sau này ba phát hiện ra, mẹ đừng có đổ lỗi cho con đấy nhé.”
Nói xong lại hỏi tiếp: “Thế Yến Yến Lục Lục có không? Đừng chỉ mua cho một mình con, con không nhận đâu.”
“Đứa nào cũng có.”
Hạ Nham khẽ thở phào, “Vậy là tốt rồi.”
Ngay sau đó cậu mới kịp phản ứng lại, “Là ý gì, mẹ mua tận ba căn?”
Kim Tú Châu: “……”
Hạ Nham không biết phải làm sao: “Mẹ gan thật đấy, ba mà biết thì chắc chắn sẽ tức giận lắm.”
Không phải giận vì mẹ mua, mà giận vì mẹ không nói cho ba biết. Thế nhưng nếu nói những chuyện này, chắc chắn ba sẽ không thể ủng hộ ngay lập tức.
Nghĩ đến đây, Hạ Nham lại nói thêm: “Thôi được rồi, vẫn đừng nên nói với ba, giấu được bao lâu thì cứ giấu đi.”
Kim Tú Châu cười, nói đồng ý.
Hạ Nham tức giận nói: “Thật sự hết cách với mẹ rồi.”
Nhưng trong lòng cậu hiểu, mẹ cũng chỉ vì muốn tốt cho cả ba cha con, mẹ đối với người khác như thế nào cậu không rõ lắm, nhưng quả thật lúc nào mẹ cũng hết lòng hết dạ đối tốt với ba anh em bọn con.
Đi được một lát, Hạ Nham lại bắt đầu kể chuyện buổi sáng nay đi làm thủ tục nhập học, hai mẹ con đi dạo một vòng ở nhà ăn, tới nơi mới biết Kim Tú Châu đã ăn rồi, Hạ Nham bèn mua hai cái bánh bao, hai mẹ con vừa ăn vừa đi tới Cung Tiêu Xã gần đó mua thêm một ít đồ dùng sinh hoạt, rồi xách đồ tới ký túc xá.
“Vừa rồi con nghe bạn cùng phòng nói, năm nào sau ngày nhập học cũng phải đi huấn luyện ở bên ngoài một thời gian, thời gian huấn luyện của bọn con sẽ khá dài, có lẽ phải đến nửa năm, phải đến học kỳ sau mới bắt đầu học văn hóa. Cho nên nửa năm tiếp theo có lẽ cả nhà sẽ không liên lạc được với con.”
Kim Tú Châu gật đầu, “Ngụy Ninh Thanh thì sao?”
“Con còn chưa thấy mặt mũi cậu ấy đâu, trước đó bọn con đã hẹn tối nay gặp nhau ở nhà ăn, để tối nay con tới đó xem sao.”
“Ừ, hy vọng lúc đó gặp được bạn ấy.”
“Hy vọng như thế.”
Hai mẹ con lên tầng ba của ký túc xá, Hạ Nham ở phòng 307, cậu đến cũng khá sớm, chiếm được một giường dưới gần cửa sổ, trên giường đã trải xong chăn đệm, đều có màu xanh quân đội đồng nhất, cái chăn còn được gấp vuông vắn như một khối gạch. Một chiếc bình giữ nhiệt cũng màu xanh quân đội được đặt ở đầu giường, dưới gầm giường là mấy đôi giày được sắp xếp ngăn nắp.
Đây là kết quả của kỳ nghỉ hè cậu bị ba huấn luyện, mấy việc thường ngày trong quân ngũ này hiện giờ cậu làm rất thành thạo.
Trong phòng còn có một chiếc tủ được đặt sát tường, ngăn tủ của Hạ Nham đã được khóa lại, bên trong là những vật dụng cá nhân và chậu rửa mặt các thứ.
Các bạn học khác trong ký túc xá cũng đã có mặt đầy đủ, có bạn ngồi trên giường đọc sách, bạn thì đang đứng trò chuyện, còn có bạn vừa mới đến, đang cầm giẻ lau dọn giường, bên cạnh cậu ấy còn có một chiếc túi vải bố.
Người nhà cậu ấy vẫn ở trong phòng, còn nói tiếng địa phương, vừa nói vừa lấy quần áo và giày từ trong túi vải bố ra, đồ đạc đều khá cũ kỹ, có thể thấy gia cảnh cậu ấy không được khá giả cho lắm.
Nhìn thấy Hạ Nham trở về, nam sinh ở giường trên còn chào hỏi, “Đây là chị gái cậu à? Chị gái cậu đẹp thật, hai người trông giống nhau lắm.”
Kim Tú Châu nghe vậy, không khỏi che miệng cười khúc khích. Cậu bạn kia không biết vì sao Kim Tú Châu cười, cũng cười theo.
Hạ Nham có phần kiêu ngạo giải thích: “Đây không phải chị mình, đây là mẹ mình.”
“Hả?”
Cậu bạn kia nghe xong có chút kinh ngạc, những người khác cũng nghe thấy, theo bản năng đều quay sang nhìn, người nhà của cậu bạn đang sắp xếp đồ đạc kia cũng nghe thấy, không nhịn được nói: “Tôi còn tưởng cô gái chưa chồng đấy, trông cô trẻ thật.”
Kim Tú Châu cười nói: “Đây là con trai lớn của tôi, tôi còn hai đứa con gái nữa.”
Sau đó cô mở túi trái cây đang cầm ra, chia cho mỗi người vài quả vải, “Tiểu Nham nhà tôi nhiệt tình, lương thiện, chững chạc và kiên định, chỉ có điều ngày thường nói hơi nhiều, sau này các cháu hãy giúp đỡ lẫn nhau nhé.”
“Cảm ơn cô ạ.”
“Cảm ơn cô ạ.”
……
Người nhà của cậu bạn kia thấy Kim Tú Châu làm như vậy, cũng vội vàng lấy một túi lạc từ trong hành lý ra, chia cho các bạn trong ký túc xá.
Cậu bạn đang lau giường thấy, lo lắng các bạn trong phòng chê, vội nói: “Lạc này là do nhà mình trồng đấy.”
Hạ Nham nhận một nắm lạc, bóc vỏ ăn ngay, còn hết lời khen ngợi: “Ngon lắm.”
Sau đó lại bóc vỏ mấy hạt đưa cho Kim Tú Châu, “Mẹ, mẹ cũng nếm thử đi.”
Kim Tú Châu ăn thử, sau đó nói với đối phương: “Ngon lắm.”
“Mọi người thích là tốt rồi.”
Nói xong đối phương lại đưa cho Hạ Nham một nắm nữa, Hạ Nham cũng không khách khí nhận lấy, còn cười tươi rạng rỡ nói cảm ơn.
Cậu bạn thấy thế, trong lòng nhẹ nhàng thở ra.
Kim Tú Châu nhìn một lượt căn phòng rồi ra về, Hạ Nham đưa cô đến tận trạm xe buýt ngoài cổng trường.
Khi Kim Tú Châu đi đến cửa nhà khách, lại thấy hai anh em Dương Anh Hùng đang đợi ở đó.
Hai anh em cũng nhìn thấy cô, vội đứng dậy bước sang, “Cháu chào cô ạ.”
“Sao lại chờ ở đây vậy? Hôm nay không phải đi làm thủ tục nhập học sao?”
Dương Anh Hùng lắc đầu, “Trường cháu chưa làm thủ tục nhập học ngay, cháu dự định ngày mai đưa em trai đến trường rồi mới đi làm thủ tục nhập học. Khi nào cô về ạ?”
“Buổi sáng ngày mai cô đi, mọi việc ở bên này đều thu xếp xong rồi.”
Dương Anh Hùng vâng một tiếng, “Cô đã ăn tối chưa ạ? Cháu muốn mời cô ăn một bữa cơm.”
“Cô còn chưa ăn đâu, sợ trở về muộn quá, buổi tối Hạ Nham có hẹn nên không đi ăn với cô được, đi thôi, cô cháu mình cùng nhau ăn một bữa cơm nhé.”
“Vâng.”
Trên đường Kim Tú Châu hỏi cậu, “Cô nghe Hạ Nham nói buổi tối có hẹn với Ngụy Ninh Thanh, sao cháu không đi?”
“Cũng sợ về muộn quá ạ.”
Kim Tú Châu gật đầu, không nói thêm gì. Ba cô cháu sang Quán ăn quốc doanh gần đó ăn một bữa cơm, Dương Anh Hùng nhất quyết giành trả tiền, Kim Tú Châu không lay chuyển được cậu, chỉ gọi một bát sủi cảo. Dương Anh Hùng bảo cô cứ gọi thêm món ăn đi, Kim Tú Châu nhìn khuôn mặt kiên nghị của cậu thiếu niên, nghĩ ngợi một lát rồi gọi thêm một phần thịt kho tàu và khoai tây xào sợi.
Vẻ mặt Dương Anh Hùng dịu đi một chút, sau đó lại gọi thêm hai phần sủi cảo rồi thanh toán.
Hai anh em hẳn là rất đói, sủi cảo vừa được mang lên đã ăn ngấu nghiến, nhưng lại không nỡ ăn thịt kho tàu, Kim Tú Châu biết hai anh em muốn cảm ơn cô chuyện mua nhà, nên vừa ăn vừa gắp thịt cho hai anh em.
Tới lúc tạm biệt, Kim Tú Châu đắn đo rồi vẫn quyết định nói với Dương Anh Hùng: “Anh Hùng, cháu không có cha mẹ làm chỗ dựa và định hướng tương lai cho cháu, con đường tương lai có thể sẽ khó khăn hơn Hạ Nham và các bạn rất nhiều, những lời này cô nói ra cũng không dám chắc là hoàn toàn đúng, nhưng cũng hy vọng nhờ đó sau này cháu sẽ tránh được nhiều đường vòng.”
“Nếu, cô nói rằng nếu cháu không tìm được công việc mình thực sự yêu thích, cũng không tìm được mục tiêu cho cuộc sống, vậy thì hãy cố gắng kiếm tiền, kiếm thật nhiều tiền, tiền sẽ rút ngắn khoảng cách giữa cháu và người khác, sẽ khiến cháu đủ tự tin để đối mặt với bất kỳ ai, cũng sẽ giải quyết được khoảng chín mươi phần trăm vấn đề khó khăn mà cháu gặp phải trong cuộc sống sau này.”
Dương Anh Hùng ngơ ngác lắng nghe, “Kiếm tiền ạ?”
“Đúng, hiện tại số tiền cháu kiếm được vẫn còn quá ít, còn phải tiếp tục cố gắng, sở dĩ cháu cố gắng học tập để thi đại học cũng là vì muốn tìm một công việc tốt, để kiếm được nhiều tiền lo cho cuộc sống sau này. Cho nên nếu có thể, không nên bỏ phí khả năng kiếm tiền hiện tại của cháu, kiếm tiền cũng là một môn học, có người cả đời chỉ có thể bán hàng rong ở vỉa hè, mà có người lại có thể từ sạp hàng vỉa hè đến mở cửa hàng, cuối cùng còn mở được mười mấy cửa hàng, ngày càng kiếm được nhiều tiền. Có một số thứ cô không nói rõ ràng được, còn cần cháu tự động não suy nghĩ.”
“Nhưng học tập cũng không thể bỏ bê, chừng mực trong đó, cũng cần cháu phải tự cân nhắc sao cho phù hợp.”
Dương Anh Hùng ngoan ngoãn lắng nghe.
Kim Tú Châu nói xong ra về, cô vẫy vẫy tay, xoay người trở về nhà khách.
Dương Anh Hùng nhìn theo bóng dáng cô, chờ đến khi khuất bóng mới dẫn em trai đi về hướng khác.
Trong lòng cậu suy nghĩ về lời Kim Tú Châu vừa nói, cậu chưa từng coi việc bán hàng ở chợ đen là một công việc nghiêm túc, sở dĩ làm việc đó cũng chỉ muốn kiếm đủ tiền học phí cho mình và em trai, sau đó cũng vì nghe cô khuyên phải mua một căn nhà đàng hoàng, nên lại đặt mục tiêu là mua một căn nhà.
Nhưng giờ cô lại nói với cậu không được từ bỏ khả năng kiếm tiền này, điều này hơi khác với ước nguyện ban đầu của cậu, nhưng nghĩ kỹ ra thì quả thật như lời cô Kim nói, cậu vào đại học là bởi vì muốn tìm một công việc tốt để sau này nuôi sống bản thân. Cậu cũng đã từng có ước mơ, ước mơ được thi vào trường quân đội cùng Hạ Nham và Ngụy Ninh Thanh, nhưng thực tế không cho phép cậu có lựa chọn đó.
Dương Anh Hùng cũng không hiểu rõ ý cô Kim nói kiếm thật nhiều tiền cụ thể là bao nhiêu, nhưng cậu biết, từ trước đến nay lời cô Kim nói đều là vì muốn tốt cho cậu.
Cậu cũng biết, cô Kim nhìn ra sự tự ti trong lòng cậu, nhìn ra cậu không dám đi gặp Hạ Nham và Ngụy Ninh Thanh. Cậu cũng biết Hạ Nham với Ngụy Ninh Thanh sẽ không ghét bỏ hay khinh thường cậu, nhưng cậu chỉ cảm thấy khoảng cách giữa cậu và hai người họ ngày càng lớn.
Sáng sớm hôm sau, Kim Tú Châu trở về nhà, khi về đến nhà, hai con gái cũng đã khai giảng xong và về nhà rồi, cả hai đứa đang nằm bò trên sàn phòng khách để bọc sách vở.
Nhìn thấy mẹ về, Lục Lục hớn hở đứng bật dậy, “Mẹ ơi——”
Gọi xong cô nhóc lại nhìn nhìn phía sau Kim Tú Châu, không thấy thêm ai khác, liền bĩu môi.
Kim Tú Châu xoa đầu cô nhóc, “Mẹ mua đồ ăn ngon cho con đây.”
Lục Lục nghe xong cũng chẳng vui vẻ như mọi khi, “Anh hai không có ở nhà, cứ có cảm giác trong nhà không còn náo nhiệt nữa.”
Phó Yến Yến đứng lên, nghe em gái nói vậy không nhịn được bảo: “Sau này em cũng vào đại học, lúc đó trong nhà lại càng vắng vẻ hơn.”
Lục Lục không ngốc, lập tức nghĩ ra, “Chắc chắn là chị vào đại học trước em, đến lúc đó ở nhà chỉ có một mình em thôi.”
Kim Tú Châu tức giận cốc đầu cô nhóc một cái, “Thế mẹ với ba con không phải người à?”
Hết chương 90.
Tác giả có chuyện muốn nói:
Rất nhiều năm sau, Hạ Nham và Ngụy Ninh Thanh cứ hễ được nghỉ là chạy tót tới biệt thự của Dương Anh Hùng nghỉ dưỡng, còn lựa chọn căn phòng mà mình thích, thậm chí còn mặt dày mà đưa danh sách món muốn ăn cho cô giúp việc nhà Dương Anh Hùng.
Hai tên đó cứ ngủ thẳng cẳng đến khi tự tỉnh lại, rồi phóng xuống gara chọn một chiếc xe thể thao vừa mắt lái tới công ty tìm Dương Anh Hùng chơi.
Mỗi lần hai người đến văn phòng, vừa vô cùng hâm mộ vừa ghen tị, chạy tới trước bàn làm việc của Dương Anh Hùng, đặt mông ngồi lên bàn, còn hất cằm sai Dương Anh Hùng đến phòng trà nước mang đồ ăn thức uống lại phục vụ.
Cả hai vừa ăn vừa lẩm bẩm mắng Dương Anh Hùng là đồ tư bản.
Dương Anh Hùng chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt, chủ yếu là vì anh không đánh lại được hai tên khốn này, chỉ có thể vừa hùng hổ muốn phản kháng lại vừa chịu áp bức.