97. Chương 97: Ngoại truyện 4

Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá

Chương 97: Ngoại truyện 4

Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá thuộc thể loại Linh Dị, chương 97 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kim Tú Châu và Giang Minh Xuyên đưa Bạch Cảnh Chi trở về thành phố S. Về phần cha mẹ nuôi của Bạch Cảnh Chi và đội sản xuất ở đó, Giang Minh Xuyên nói anh sẽ tự xử lý. Kim Tú Châu cũng mặc kệ anh, dù sao cô cũng chắc chắn một điều, cho dù Giang Minh Xuyên có tốt tính đến đâu, nhưng khi em gái gặp chuyện như vậy, anh sẽ không thể mềm lòng.
Mấy năm nay Bạch Cảnh Chi đã chịu không ít khổ cực, thân thể rất yếu ớt. Trên đường đi, Kim Tú Châu vờ như vô tình chạm vào để bắt mạch cho cô ấy, phát hiện sức khỏe cô ấy rất kém, khí huyết thiếu nghiêm trọng, trên người còn bao nhiêu vết thương không nhìn thấy vẫn chưa lành. Cô ấy cứ như một con búp bê cũ nát, khắp người không có chỗ nào lành lặn, cả về thể xác lẫn tinh thần.
Rõ ràng là một ngày mùa hè nắng chói chang, nhưng bàn tay cô ấy lại lạnh như băng.
Kim Tú Châu đau lòng không thôi, nhất thời cũng không biết phải làm thế nào để giúp cô ấy điều dưỡng thân thể.
Mà Bạch Cảnh Chi lại hơi ngượng ngùng rụt tay về, sợ tay mình bẩn sẽ làm dơ quần áo Kim Tú Châu.
Hai đứa con của cô ấy cũng không dám nói năng gì, cúi đầu sợ hãi quan sát xung quanh.
Kim Tú Châu không hỏi mấy năm nay Bạch Cảnh Chi đã sống thế nào, mà nói đến chuyện tương lai: “Trước hết cứ về sống tạm với anh chị một thời gian. Sau này, em muốn ở lại đây hay đến thành phố S làm việc đều do em tự quyết định, dù sao giờ cũng xem như khổ tận cam lai rồi.”
Bạch Cảnh Chi cúi đầu, nghe chị dâu nói vậy đôi mắt lại đỏ hoe.
Trước đây, cô căn bản không dám mơ tới sẽ có một ngày như hôm nay. Cô đã viết rất nhiều thư về nhà, nhưng không nhận được một lá thư hồi âm nào. Cô không biết vì sao ba mẹ lại bỏ mặc cô? Rõ ràng cô cũng là con gái của họ.
Giờ thì cô đã hiểu rõ rồi, hóa ra cô không phải là con ruột, cho nên họ mới nhẫn tâm đến thế. Trong lòng cô vừa hận lại vừa oán.
Bọn họ hại cô thê thảm, hơn nữa cô còn nghe chị dâu nói rằng anh trai vẫn đều đặn gửi tiền về cho họ bao nhiêu năm nay, nhưng ba mẹ nuôi chưa từng đưa cho cô lấy một xu nào. Họ còn nói với cô rằng họ sống rất khó khăn, ngay cả khi cô xuống nông thôn rồi, họ vẫn tiếp tục đòi tiền anh trai.
Sao họ có thể vô sỉ như vậy!
Giang Minh Xuyên cũng đỏ hoe mắt: “Tất cả là tại anh.”
Bạch Cảnh Chi sụt sịt, khẽ lắc đầu.
Hạ Nham và Phó Yến Yến ngoan ngoãn ngồi cạnh Kim Tú Châu, nhìn cô út và hai em đáng thương, đột nhiên phát hiện mình thật là hạnh phúc.
Sau khi tới thành phố S, Giang Minh Xuyên dẫn Bạch Cảnh Chi tới đồn công an. Kim Tú Châu và hai đứa nhỏ chờ họ ở bên ngoài. Trong lúc chờ, Kim Tú Châu mới nói với hai đứa trẻ: “Lúc nào cũng phải có lòng đề phòng người khác, đã hiểu chưa? Cô út các con và chú Giang đều quá tốt bụng và nhẹ dạ cả tin, người khác nói gì cũng tin. Sau này nếu gặp chuyện gì thấy không đúng, lập tức phải về nhà nói với chúng ta, cả nhà cùng nhau bàn bạc giải quyết.”
Hạ Nham và Phó Yến Yến nghe vậy, đều ngoan ngoãn gật đầu.
“Những việc kiểu hy sinh chính mình để hoàn thành cho người khác thì đừng làm. Cô út các con dựa vào khả năng của bản thân thi đậu đại học, tại sao lại phải nhường công việc tốt như vậy cho người khác? Lại còn kề dao vào cổ dọa dẫm, cứ mặc kệ họ đi, không cần phải xen vào.”
Hạ Nham lí nhí: “Nhỡ đâu chết thật thì làm sao ạ?”
“Chết rồi thì mang đi chôn.”
Hạ Nham không ngờ sẽ nghe được câu trả lời như vậy, tuy rằng vẫn cảm thấy hơi quái lạ, nhưng lại thấy Kim Tú Châu nói không sai.
Bởi vì chuyện của Bạch Cảnh Chi tương đối phức tạp, đặc biệt là chú công an còn hỏi ra được chuyện trước đây hai vợ chồng Lưu Cần nhận được tiền và căn nhà bà Bạch tặng. Toàn bộ số tiền và căn nhà đó họ đều dùng để giúp em trai Tống Tiểu Như trả nợ.
Chú công an hỏi Giang Minh Xuyên có muốn thu hồi tài sản hay không. Bà Bạch tặng số tài sản đó là có điều kiện, đó là nuôi nấng con gái bà trưởng thành, cô con gái cũng là người duy nhất được thừa kế những tài sản đó. Nhưng hai vợ chồng Lưu Cần lại không giữ đúng lời hứa, tự ý sử dụng số tiền và căn nhà đó cho mục đích cá nhân. Nếu đòi lại, khả năng thu hồi tài sản lại rất cao.
Lần này Giang Minh Xuyên không hề mềm lòng, nói thẳng muốn thu hồi tài sản.
Chú công an vô cùng tận tâm, biết Giang Minh Xuyên rất bận, cho nên làm việc rất nhanh. Đến ngày thứ ba đã giao giấy tờ nhà và một phần tiền cho Giang Minh Xuyên.
Số tiền được thu hồi lại không nhiều lắm, phần lớn đã bị tiêu xài hết rồi. Nhưng Giang Minh Xuyên cũng không làm khó công an, anh cũng biết, cảnh sát giúp anh chuyện này cũng không dễ dàng gì, cho nên khi ra về, anh còn mua một ít kẹo và bánh quy mang tới đồn công an để cảm ơn sự tận tâm tận lực của họ.
Còn về nhà cha mẹ nuôi Bạch Cảnh Chi, kết quả xử lý vẫn cần chờ thông báo. Hiện giờ Lưu Cần và nhà em trai Tống Tiểu Như đã gần như trở mặt với nhau, hai bên đều đổ lỗi cho đối phương. Thậm chí cả chuyện em trai Tống Tiểu Như đâm chết người cũng bị phanh phui. Nhưng có thể khẳng định chắc chắn một điều, kết quả sẽ không thể nào tốt được. Công việc của Lưu Cần và Tống Tiểu Như đều không giữ được. Lưu Ái Hoa cũng thế, tòa soạn báo đã thẳng tay sa thải.
Còn về phần công việc của Bạch Cảnh Chi, bên phía tòa soạn báo nói cần phải xem xét, dù gì trước đó cũng là Bạch Cảnh Chi tự từ bỏ, mà năng lực làm việc của Lưu Ái Hoa rất kém cỏi. Mấy năm nay làm việc ở tòa soạn đã gây ra không ít rắc rối. Bạch Cảnh Chi đã tốt nghiệp nhiều năm như vậy, cô ấy liệu có còn làm việc được không thì khó nói.
Có điều dù không thể tới làm việc ở tòa soạn, Giang Minh Xuyên cũng có thể sắp xếp cho cô ấy công việc dưới nhà máy, anh có chiến hữu làm việc ở đó.
Hiện giờ Bạch Cảnh Chi còn không mang tên Bạch Cảnh Chi, trước đó cô đã tới đồn công an đổi tên thành Lưu Ái Hoa. Hiện giờ mọi việc đã được giải quyết, Kim Tú Châu bảo Giang Minh Xuyên dẫn em gái đi đổi tên lại.
Thủ tục đổi tên rất nhanh, lần này cũng lấy tên “Bạch Cảnh Chi”. Nhưng ở thế giới này, “Bạch Cảnh Chi” rốt cuộc vẫn không giống với Bạch Cảnh Chi mà Kim Tú Châu từng biết. Cô ấy hẳn là sẽ không có quan hệ gì với Kỷ Lăng, hai người cũng sẽ không có cuộc sống ngọt ngào bên nhau, cũng sẽ không có hai đứa sinh đôi thật đáng yêu.
Bởi vì từng gặp Bạch Cảnh Chi hạnh phúc, cho nên Kim Tú Châu càng thêm thương xót cô em gái trước mắt này.
Bạch Cảnh Chi dẫn hai con tới doanh trại bộ đội. Chờ khi Hạ Nham và Yến Yến khai giảng, cô ấy chủ động muốn đi, nói rằng cô ấy muốn về thành phố S.
Giang Minh Xuyên không có thời gian để đưa em gái đi, muốn cô ở lại thêm một thời gian nữa. Kim Tú Châu cũng giữ lại, nhưng Bạch Cảnh Chi kiên quyết muốn đi.
Bởi vì đã trải qua cuộc sống khó khăn, cho nên cô càng thêm quý trọng tình cảm của anh trai và chị dâu dành cho mình, không muốn ở lại nơi này lâu làm phiền họ.
Giang Minh Xuyên gọi điện thoại cho chiến hữu ở thành phố S. Chiến hữu của anh đã giải ngũ hai năm trước, bởi vì chức vụ tương đối cao, sau khi giải ngũ được sắp xếp vào vị trí quản lý trong nhà máy sản xuất bột mì.
Kim Tú Châu cũng không biết anh làm thế nào. Hai hôm sau, chiến hữu của anh gọi điện thoại cho anh, nói rằng khi em gái anh tới thành phố S, có thể đi thẳng tới nhà máy tìm anh ấy, công việc đã được sắp xếp xong xuôi rồi, còn sắp xếp cho cô ấy một phòng đơn trong ký túc xá, đủ để ở chung với hai con.
Kim Tú Châu vốn muốn đưa cô ấy tới thành phố S, Bạch Cảnh Chi lắc đầu nói: “Chị dâu, em tự đi được.”
Kim Tú Châu nhìn ánh mắt kiên định của Bạch Cảnh Chi, lòng cô tràn ngập cảm xúc phức tạp. Có lẽ bởi vì trải qua nhiều biến cố, Bạch Cảnh Chi cũng trở nên có chính kiến và quyết đoán hơn, đã biết ngoại trừ chính bản thân mình, không ai có thể làm chỗ dựa cho cô ấy được.
Giống hệt cô khi trước, bởi vì tứ cố vô thân, cho nên không gì ngăn cản cô được.
Bạch Cảnh Chi đi rồi, sau khi tới thành phố S, chờ khi ổn định mọi chuyện, cô mới gọi điện thoại cho Giang Minh Xuyên báo rằng công việc rất thuận lợi, nhà máy còn có nhà trẻ, cô có thể gửi bọn trẻ ở đó.
Còn về phần hai căn nhà kia, cô nghe theo lời Kim Tú Châu, dự tính chủ nhật sẽ dẫn bọn trẻ qua đó dọn dẹp sạch sẽ, sau này có cơ hội sẽ cho thuê.
Một căn là căn nhà mà cha mẹ nuôi đã dùng để bồi thường cho người ta, căn còn lại trước khi đi Giang Minh Xuyên đưa giấy tờ nhà cho cô, nói rằng căn nhà này do mẹ để lại cho cô.
Bạch Cảnh Chi vốn không muốn nhận, nhưng Giang Minh Xuyên nói anh cũng có một căn.
Kim Tú Châu cũng nghe thấy chuyện này. Sau khi tiễn em gái lên tàu, lúc về cô mới hỏi anh, căn nhà đó ở đâu?
Giang Minh Xuyên hơi chột dạ nói rằng nó đang ở trong tay mẹ nuôi anh.
Kim Tú Châu “à” một tiếng, sau đó nói thẳng: “Sau này nhớ phải đòi lại, dù sao cũng là mẹ để lại cho anh, cho dù chỉ là vật kỷ niệm, cũng phải giữ lại.”
Giang Minh Xuyên trầm tư một lát, sau đó khẽ ừ một tiếng.
Lúc hai vợ chồng về, khi đi ngang qua huyện thành còn ghé qua nhà máy chế biến thịt mua thịt, rồi đến Cung Tiêu Xã mua bột mì.
Dọc đường đi hai người cũng không ai nói năng gì, chủ yếu là Kim Tú Châu với Giang Minh Xuyên trước mắt vẫn còn sự xa cách. Cô biết anh là Giang Minh Xuyên, nhưng cũng biết anh không phải Giang Minh Xuyên của cô, rất khó để coi họ là một người.
Giang Minh Xuyên cũng cảm nhận được. Khi cô nhìn anh, dường như muốn xuyên qua anh thấy một người khác. Ánh mắt này khiến anh cảm thấy không thoải mái, nhưng lại không thể nói rõ là không thoải mái ở điểm nào.
Anh đi đằng sau, lặng lẽ nhìn chăm chú theo bóng lưng Kim Tú Châu.
Khi về tới nhà, hiếm khi anh chủ động mở lời trước tiên: “Mấy hôm nay anh có hơi bận, chắc buổi tối đều không về nhà ăn cơm.”
Kim Tú Châu ừ một tiếng.
Giang Minh Xuyên: “Cảnh Chi nói anh sau này không cần gửi tiền cho con bé nữa, hiện giờ con bé đủ tiền sinh hoạt rồi.”
Kim Tú Châu nghe vậy mà lòng mềm đi: “Nghe theo em ấy đi, có gửi thì em ấy cũng sẽ không nhận.”
Giang Minh Xuyên cảm thấy hơi lạ, lời này nghe như thể cô hiểu rất rõ về Cảnh Chi. Nhưng chuyện lần này cũng khiến anh rất bất ngờ, anh không nghĩ rằng Kim Tú Châu lại quan tâm tới Cảnh Chi như vậy, suốt đoạn đường cô đều lo toan mọi việc trước sau, không hề so đo hay phàn nàn gì.
Anh còn đang định nói thêm thì phát hiện đã tới cửa nhà. Đúng lúc này, cửa nhà hàng xóm đột nhiên mở ra, một gương mặt trắng nõn dịu dàng thò ra. Triệu Vận cứ như không thấy Kim Tú Châu, cười dịu dàng với Giang Minh Xuyên:
“Đoàn trưởng Giang, anh về rồi sao?”
Kim Tú Châu nghe tiếng, nghiêng đầu nhìn sang hướng khác.
Giang Minh Xuyên không trả lời, anh theo bản năng nhìn về phía Kim Tú Châu. Nếu là trước kia, Kim Tú Châu sẽ lập tức đen mặt, không phân biệt đúng sai mà chỉ vào Triệu Vận chửi ầm lên, sau đó quay sang mắng anh, chẳng mảy may quan tâm đến thể diện.
Thế nhưng lần này Kim Tú Châu chỉ bình tĩnh liếc nhìn Triệu Vận, sau đó mở cửa vào nhà, thậm chí còn không sập mạnh cửa.
Trong lòng Giang Minh Xuyên không rõ là cảm thấy thế nào, anh gật đầu với Triệu Vận rồi mở cửa vào nhà.
Cửa nhà họ cũng đóng lại theo, Triệu Vận sững sờ tại chỗ, không hiểu sao Giang Minh Xuyên lại không để ý đến cô ta.
Giang Minh Xuyên nhìn Kim Tú Châu đang đi vào bếp, anh suy nghĩ một lúc, đi vào trong phòng thay bộ quần áo khác. Thay xong mới bước đến cửa phòng bếp, nói với Kim Tú Châu:
“Anh ra ngoài một chuyến.”
Kim Tú Châu đang nhào bột, nghe vậy đáp đã biết, cũng không ngẩng đầu lên.
Giang Minh Xuyên thấy thế không nhịn được mà bổ sung thêm một câu: “Là đi làm việc.”
Kim Tú Châu ngẩng đầu nhìn anh, gật đầu: “Đi đi.”
Giang Minh Xuyên mím môi, xoay người đi ra ngoài.
Kim Tú Châu nhìn theo bóng lưng anh biến mất ở cửa phòng bếp, sau đó cười khẽ một tiếng.
Buổi tối khi đi ngủ, Kim Tú Châu và Giang Minh Xuyên cùng nằm trên một chiếc giường, cả hai người đều thấy khó ngủ. Kim Tú Châu cứ nhìn chằm chằm ánh trăng ngoài cửa sổ, trong lòng cô tự hỏi Giang Minh Xuyên và bọn trẻ ở thế giới khác đang làm gì.
Đang chìm trong suy nghĩ, đột nhiên một bàn tay đặt lên eo cô, thân thể Kim Tú Châu bỗng chốc cứng lại.
Giang Minh Xuyên cũng hơi căng thẳng, anh muốn nói gì đó, lại nghe thấy giọng bình tĩnh của Kim Tú Châu: “Em còn chưa chuẩn bị sẵn sàng.”
Giang Minh Xuyên hơi sửng sốt, sau khi hiểu rõ ý cô, mới nói: “Ừ, anh biết rồi.”
Kim Tú Châu không nói thêm gì nữa.
Giang Minh Xuyên đợi một lúc lâu sau, rồi nhẹ nhàng xoay người sang bên kia.
Cũng không biết có phải lời hứa của Kim Tú Châu có tác dụng hay không, một năm sau, Hạ Nham thi đậu trường cấp ba của huyện. Cũng trong năm này, Giang Minh Xuyên được thăng chức lên đoàn trưởng, tiếp nhận vị trí của đoàn trưởng Nghiêm, còn đoàn trưởng Nghiêm vẫn giữ nguyên chức vụ nhưng được điều đi nơi khác.
Hôm nhà họ chuyển đi, Kim Tú Châu còn đi tiễn, cô còn nhìn thấy Uông Linh, chẳng qua giờ đây quan hệ giữa cô và Uông Linh không còn như trước, chỉ nói vài câu xã giao. Mà chị ấy lại kéo tay Triệu Vận không rời, hai người họ còn nắm tay nhau nói chuyện không ngớt.
Kim Tú Châu cũng không quan tâm, cô bàn bạc với con gái xem buổi tối nay ăn gì.
Đã không còn Kim Tú Châu nghiêm khắc quản thúc và chèn ép, thành tích của Phó Yến Yến càng ngày càng tốt. Hiện giờ mỗi lần thi cử cô bé đều trong top ba toàn khối. Cô bé còn thích vẽ tranh thêu thùa, còn theo Kim Tú Châu học rất nhiều kỹ thuật vẽ tranh, thêu thùa. Vào dịp sinh nhật Giang Minh Xuyên lần trước, cô bé còn thêu tặng anh một chiếc khăn tay có hình cờ tổ quốc, được Giang Minh Xuyên cầm đi khoe khoang một hồi lâu.
Hôm nay là chủ nhật, hai đứa nhỏ đều ở nhà. Buổi tối Kim Tú Châu cùng hai đứa nhỏ chuẩn bị một bàn đầy đồ ăn, cả nhà bốn người ăn uống vô cùng vui vẻ. Cũng hiếm khi Giang Minh Xuyên có tâm trạng tốt, còn lấy rượu mơ chiến hữu gửi cho anh, mỗi người còn uống vài chén nhỏ.
Buổi tối nằm trên giường, chẳng mấy chốc Kim Tú Châu đã chìm vào giấc mộng đẹp. Cô mơ thấy vài năm sau, nhà máy nơi Cảnh Chi làm việc rơi vào cảnh thua lỗ, cô ấy bắt đầu ra ngoài bày quán bán hàng vỉa hè. Sau đó có người ăn thử bánh cô ấy làm nói rằng rất ngon, cô ấy quyết định làm bánh bán, từ một cửa hàng nhỏ sau đó trở thành một chuỗi cửa hàng thức ăn nhanh.
Cô còn mơ thấy hai đứa nhỏ. Hạ Nham thi đậu trường quân đội, nhưng bởi vì cứu người bị thương ở chân. Có điều tính cách cậu rất kiên cường, học lại một năm rồi thi đậu một trường đại học ở thủ đô, chuyên ngành vật lý. Thành tích của Yến Yến vẫn luôn rất tốt, nhưng khi thi đại học kết quả lại không tốt. Có điều cô bé không thi lại, cô bé vừa học đại học vừa bắt đầu mở một cửa hàng quần áo nhỏ, còn bán cả đồ tự thiết kế. Sau khi tốt nghiệp lại dùng số tiền tiết kiệm được suốt bốn năm đại học mở một cửa hàng, việc làm ăn vô cùng tốt.
Trong mơ Kim Tú Châu thấy được rất nhiều người, có Tiền Ngọc Phượng, Uông Linh, Dương Anh Hùng, Chung Tuyết...
Có người sống tốt, nhưng cũng có người sống không tốt, nhưng không ai có kết cục giống như những gì cô đã biết.
Cuối cùng cô nhìn thấy là gia đình Triệu Vận. Đường Doanh con gái Triệu Vận kết hôn với Ngụy Ninh Thanh, nhưng cuộc hôn nhân này cũng không duy trì được lâu. Chuyện năm đó Dương Diệu thay thế người khác nhập ngũ bị người ta phát hiện ra, cả nhà đều chịu ảnh hưởng nặng nề, đặc biệt là Dương Siêu Anh em trai của Đường Doanh, bị trường quân đội buộc thôi học. Chỉ trong một đêm tóc Triệu Vận đã bạc trắng, nhưng cô ta không ly hôn được, Dương Diệu không đồng ý.
Đường Doanh thương mẹ và em trai, dùng việc ly hôn để uy hiếp Ngụy Ninh Thanh, nhưng cô ấy lại không ngờ rằng Ngụy Ninh Thanh lại sống nguyên tắc hơn cô ấy tưởng rất nhiều. Kết hôn nhiều năm vẫn không có con anh ấy không hề để tâm, nhưng chỉ vì chuyện này mà anh ấy lại đồng ý ly hôn.
Trong mộng Kim Tú Châu thổn thức không ngừng, thật đúng với câu nói kia, thế sự khó lường, ai có thể ngờ rằng cả gia đình vẫn luôn được người khác ngưỡng mộ lại xảy ra biến cố như vậy.
Có thể là tình cảnh nhìn thấy trong mơ quá chân thật, cho dù Kim Tú Châu tỉnh lại, một lúc lâu sau vẫn còn thất thần. Cô nằm trên giường một lúc lâu, đột nhiên cảm giác thân thể hơi nóng. Lúc đầu cô không để ý, nhưng dần dần, cô phát hiện càng lúc càng nóng lên. Cô dường như nhận ra chuyện gì đang xảy ra, vội vàng gắng sức đẩy người đàn ông đang ngủ bên cạnh.
Giang Minh Xuyên cố gắng mở mắt. Trong bóng tối, anh thấy ánh mắt kinh ngạc và không nỡ rời của Kim Tú Châu, sửng sốt một lúc, hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Kim Tú Châu nghiêm túc nói: “Anh chăm sóc tốt cho bọn trẻ, nhớ kỹ, nhất định phải chăm sóc tốt cho chúng. Tôn trọng lựa chọn của các con, dù các con muốn làm gì cũng phải ủng hộ. Hai đứa đều là trẻ ngoan.”
Dừng một chút, cô lại bổ sung một câu: “Anh cũng phải chăm sóc tốt cho mình, chú ý giữ gìn sức khỏe.”
Trong lòng Giang Minh Xuyên căng thẳng, muốn hỏi có chuyện gì.
Nhưng lại thấy Kim Tú Châu nói xong thì nhắm mắt lại ngủ thiếp đi, còn phát ra tiếng hít thở đều đặn.
Anh nhíu mày, vươn tay kiểm tra hơi thở của cô. Cảm nhận được hơi thở đều đặn, mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng không biết vì sao, trong lòng anh lại có một cảm giác mất mát mãnh liệt, dường như là mất đi bảo vật quý giá nhất của mình.