98. Chương 98: Ngoại Truyện 5

Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá

Chương 98: Ngoại Truyện 5

Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá thuộc thể loại Linh Dị, chương 98 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kim Tú Châu tỉnh dậy, ngồi trên giường hồi lâu. Cô ngắm nhìn căn phòng được bài trí đẹp đẽ, rồi vuốt ve tấm chăn tơ tằm mềm mại, mãi một lúc sau mới hoàn hồn.
Trong khoảnh khắc đó, cô không thể phân biệt được đây là mơ hay là thực, liệu mình là Trang Chu mơ hóa bướm, hay bướm mơ hóa Trang Chu.
Giang Minh Xuyên đã rời giường xuống bếp nấu bữa sáng. Khi thái rau, anh không may bị đứt tay, chảy khá nhiều máu. Anh vội ấn chặt ngón tay, đi vào nhà tìm băng dán vết thương. Vốn dĩ những vết thương nhỏ thế này anh chẳng thèm bận tâm, nhưng nghĩ đến việc nấu ăn cần giữ vệ sinh, nếu không Kim Tú Châu và các con gái sẽ lại xúm vào trách móc anh.
Anh bước vào phòng, thấy Kim Tú Châu vẫn còn ngồi thẫn thờ trên giường, liền hỏi: “Sao em dậy sớm thế? Ngủ thêm một lát nữa đi.”
Kim Tú Châu nghe tiếng, quay đầu nhìn anh. Thấy gương mặt quen thuộc của người đàn ông, vẻ mặt cô có chút hoảng hốt.
Giang Minh Xuyên đưa tay khua khua trước mặt cô, hỏi: “Sao vậy em?”
Kim Tú Châu rụt ánh mắt lại, khẽ cười: “Gặp ác mộng thôi.”
Giang Minh Xuyên thở phào nhẹ nhõm, sau đó an ủi: “Không sao đâu, giấc mơ thường trái ngược với thực tế mà. Dậy đi, lát nữa là có cơm ăn rồi.”
Nói rồi, anh đi đến ngăn tủ tìm băng dán.
Kim Tú Châu thấy vậy, khẽ nhíu mày: “Anh bị thương à?”
Giang Minh Xuyên thản nhiên nói: “Vết thương nhỏ thôi, không sao đâu.”
Kim Tú Châu không nói gì thêm, chờ Giang Minh Xuyên ra ngoài, cô cũng xuống giường.
Yến Yến và Lục Lục biết hôm nay Dương Anh Hùng sẽ dẫn bạn gái tới, nên đều về sớm. Ngày thường cả hai chị em đều thích ngủ muộn, Kim Tú Châu cũng không gọi các con dậy, cô xuống lầu rửa mặt rồi ăn sáng.
Dưới lầu, Giang Minh Xuyên vẫn đang bận rộn trong bếp. Hôm nay là cuối tuần, anh cũng được nghỉ ở nhà.
Bữa sáng là cháo và hai món rau.
Ăn xong, Kim Tú Châu cùng Giang Minh Xuyên bắt đầu chuẩn bị bữa trưa.
Sáng sớm, Giang Minh Xuyên đã mua đồ ăn về nhà. Dương Siêu Anh gọi điện thoại ầm ĩ đòi ăn món tủ của Giang Minh Xuyên, còn Hạ Nham cũng nói sẽ về, chưa đến nhà mà đã lên danh sách mấy món ăn rồi.
Khi hai vợ chồng đang ngồi trong phòng khách nhặt rau và nhào bột, Chúc Anh và Phương Mẫn cũng đã tới. Hai người họ cũng biết chuyện hôm nay nên đến sớm để giúp một tay.
Chúc Anh còn hỏi: “Chị chuẩn bị bao lì xì năm mươi đồng, em thấy ổn chưa?”
Kim Tú Châu vội nói: “Đủ rồi, đủ rồi, nhiều quá rồi.”
Chúc Anh: “Chị còn thấy vẫn còn ít ấy chứ, thằng bé Anh Hùng đó lần nào về cũng mang bao nhiêu đồ ăn ngon cho chị.”
Kim Tú Châu cười: “Thằng bé đó vẫn luôn ngoan ngoãn, hiểu chuyện. Nếu chị vẫn cảm thấy áy náy, thì cứ thương thằng bé nhiều hơn một chút.”
“Thương chứ, nhất định là thương rồi. Chị còn kho thịt, hầm canh gà ở nhà nữa kìa, định là bữa tối sang nhà bọn chị ăn.”
“Thế là đủ rồi.”
Phương Mẫn bên cạnh còn bổ sung thêm một câu: “Mới đó mà chị ấy đã may quần áo và giày cho con của Anh Hùng nữa kìa.”
Chúc Anh hơi ngượng ngùng: “Chỉ làm chơi thôi, không đẹp bằng em may đâu.”
Kim Tú Châu: “Tốt quá rồi, Anh Hùng nhìn thấy nhất định sẽ vui lắm.”
Hơn mười giờ sáng, Giang Minh Xuyên và hai con gái tới nhà ga đón người. Kim Tú Châu cùng Phương Mẫn và Chúc Anh ở nhà tiếp tục làm cơm trưa.
Khi các món ăn đã nấu được một nửa, Kim Tú Châu nghe thấy bên ngoài có tiếng động, tưởng mấy người kia đã về. Cô vui mừng chạy ra xem, nào ngờ lại thấy con trai lớn, người đầy bụi đất, đang đứng ở cửa.
Kim Tú Châu nhìn con trai cao lớn, rắn rỏi của mình, sửng sốt hỏi: “Sao con đã về rồi?”
Hạ Nham làm bộ đau lòng nói: “Không phải Dương Anh Hùng bảo hôm nay dẫn bạn gái tới sao? Nên con cũng phải về xem chứ.”
Kim Tú Châu vỗ trán, giấc mơ tối hôm qua quá chân thật khiến cô vẫn còn vương vấn, đến khi tỉnh lại cô vẫn không phân biệt rõ thực hay mơ. Cô vội vàng bước lên quan sát con trai, nhìn thấy Hạ Nham với vẻ ngoài tuấn tú nhưng vẫn còn chút trẻ con, trong lòng mềm nhũn. Quả nhiên, đây mới là đứa con trai ngoan của cô.
Cô thành thạo nhón mũi chân, sau đó vươn tay xoa đầu con trai, trêu chọc: “Ôi chao, con trai mẹ đã phải chịu khổ rồi, gầy đi không ít.”
Hạ Nham vừa nghe mẹ nói vậy, lập tức há miệng cười toe toét: “Thật ạ? Con cũng cảm thấy con gầy đi. Mẹ ơi, con đói quá, con muốn ăn món ngon.”
Vẻ dịu dàng của Kim Tú Châu chưa đầy hai giây, cô đã tức giận vỗ vào cánh tay con trai: “Chịu đựng đi, chờ Anh Hùng đến mới được ăn.”
“Mẹ, con có phải là con trai ngoan của mẹ không vậy?”
Trong phòng bếp, Chúc Anh và Phương Mẫn cũng nghe thấy, vội cười nói: “Mẹ cháu trêu cháu đấy. Vừa rồi còn nói không biết chừng nào cháu mới về, không biết có bị đói, có gầy đi không. Mau tới đây, để cô lấy cho cháu bát thịt nếm thử trước.”
Hạ Nham càng vui hơn: “Chỉ có cô Phương thương cháu thôi.”
Anh vứt đại túi hành lý xuống đó, rồi chạy thẳng vào phòng bếp.
Kim Tú Châu lắc đầu bất đắc dĩ, xách túi hành lý của con trai để gọn vào một góc. Trong phòng bếp lại truyền ra tiếng nói chuyện rôm rả.
Hơn mười hai giờ trưa, Giang Minh Xuyên và các con cũng đã trở lại. Chưa vào cửa đã nghe thấy tiếng ồn ào, có tiếng nói líu lo của Lục Lục và Dương Siêu Anh, cùng giọng trầm ấm của Giang Minh Xuyên và Dương Anh Hùng.
Vừa tới cửa, Lục Lục đã không chờ nổi, reo lên một tiếng: “Mẹ ơi, bọn con về rồi ——”
Kim Tú Châu còn chưa kịp trả lời, Hạ Nham đã chạy vọt ra từ trong bếp. Lục Lục nhìn thấy anh trai, kích động chạy vụt tới: “Anh ——”
Tiếng thét lanh lảnh như muốn lật tung nóc nhà.
Kim Tú Châu cũng từ trong bếp bước ra: “Nói nhỏ tiếng một chút thôi.”
Lục Lục và Hạ Nham cơ bản đều mặc kệ. Nhưng hai anh em cũng chỉ hòa thuận được chốc lát là bắt đầu trêu chọc nhau. Lục Lục chỉ vào cái miệng dính dầu mỡ của Hạ Nham nói: “Anh hai ăn vụng!”
Hạ Nham cũng trêu em, chụp lấy cánh tay em gái, cọ cọ lên miệng mình, sau đó vội vàng hất ra.
Lục Lục tức giận hét lên thất thanh: “A a a, quá ghê tởm! Em liều mạng với anh!”
Dương Siêu Anh thích nhất xem náo nhiệt, vội vàng chạy tới góp vui.
Phó Yến Yến bình thản mỉm cười nói với cô gái bên cạnh: “Đừng để ý đến hai người họ đâu, sau này sẽ quen thôi.”
Bạn gái của Dương Anh Hùng hơi thẹn thùng, thấy thế thì nói nhỏ: “Thật náo nhiệt.”
Kim Tú Châu đi đến trước mặt cô gái, cười nói: “Thật xinh đẹp! Anh Hùng nhà chúng ta thật là có phúc. Cô bé này mới gặp đã khiến người ta yêu mến rồi. Mau vào nhà ngồi đi cháu, cơm nước xong xuôi cả rồi, cháu đói bụng chưa? Ăn cơm trước nhé.”
Dương Anh Hùng giới thiệu: “Đây là bạn gái cháu, Chu Mẫn. Mẫn Mẫn, đây là cô Kim Tú Châu.”
“Chào cô ạ.”
Kim Tú Châu cười kéo cô gái vào phòng khách ngồi xuống: “Nào nào nào, mau vào nhà ngồi.”
Sau đó cô lại nói với Dương Anh Hùng: “Mau mang hành lý vào trong phòng đi. Ga giường cô mới mua, đã giặt sạch sẽ, phơi khô rồi. Buổi tối để Mẫn Mẫn ngủ ở đó, hai anh em cháu ngủ ở phòng bên cạnh đi, căn phòng đó hơi thiếu ánh sáng một chút.”
Dương Anh Hùng nghe xong cười: “Vâng ạ.”
Chu Mẫn nghe vậy cũng cười. Vốn dĩ trước khi tới đây, cô ấy vẫn thấy thắc mắc tại sao Dương Anh Hùng lại muốn dẫn cô đi gặp gia đình của một cô chẳng có họ hàng gì với anh ấy cả. Nhưng vừa rồi khi xuống tàu, cô đã cảm nhận được phần nào sự ấm áp. Chú Giang mà Dương Anh Hùng vẫn kể kia giống như trưởng bối trong nhà, quan tâm đến bọn họ. Hai em gái cũng rất tốt, khi ở chung với họ đều cảm thấy tự nhiên như người một nhà.
Kim Tú Châu rót một tách trà cho Chu Mẫn: “Mau nếm thử đi, đây là trà hoa sáng nay cô mới pha, hương vị cũng khá ngon, lại giúp giải nhiệt nữa.”
Chu Mẫn đưa hai tay nhận lấy, còn rất khách sáo nói: “Cháu cảm ơn cô ạ.”
“Không có gì, không có gì đâu.”
Kim Tú Châu nhìn mấy anh em còn đang đùa giỡn bên kia, gọi: “Đừng đùa giỡn nữa, mau rửa tay ăn cơm, đã lớn cả rồi.”
Phương Mẫn và Chúc Anh bưng đồ ăn ra, tươi cười chào hỏi Chu Mẫn.
Dương Anh Hùng không ở đây, Chu Mẫn cũng hơi luống cuống không biết làm sao. Nhà cô ấy cũng không có nhiều người, đây là lần đầu tiên ăn bữa cơm đông người như vậy.
Kim Tú Châu lại dịu dàng giới thiệu: “Cháu cứ gọi là cô Phương và bác cả Chúc là được.”
“Cô Phương.”
“Bác cả Chúc.”
“Ừ.”
“Thật ngoan.”
“Chẳng trách gì, Anh Hùng nhà chúng ta nhất định là rất có mắt nhìn.”
Chu Mẫn cúi đầu cười thẹn thùng.
Dương Anh Hùng chạy hai bậc một bước từ trên lầu xuống, cũng cười chào hỏi: “Cô Phương, bác cả ạ.”
Kim Tú Châu nói với anh: “Cháu cũng uống chén trà đi.”
Sau đó cô cũng xoay người vào bếp bưng thức ăn ra.
Dương Anh Hùng không rót thêm một tách trà nữa, mà cầm tách trà trong tay Chu Mẫn uống mấy ngụm. Uống xong, anh ghé sát Chu Mẫn nói nhỏ: “Anh nói không sai chứ? Họ đều là người tốt.”
Chu Mẫn cười, khẽ “vâng” một tiếng.
Dương Anh Hùng bảo cô ngồi xuống, còn anh cũng xuống bếp phụ bưng thức ăn lên. Chu Mẫn không ngồi, cô đến bên bàn sắp xếp ghế.
Bữa trưa mọi người chuẩn bị một bàn đầy ắp đồ ăn. Bữa cơm này vô cùng náo nhiệt. Lúc Chúc Anh và Phương Mẫn về, mỗi người còn dúi vào tay Chu Mẫn một bao lì xì.
Chu Mẫn và Dương Anh Hùng không cần suy nghĩ đã từ chối. Phương Mẫn kéo tay Chu Mẫn cười nói: “Nhận đi cháu, cháu tên Chu Mẫn, cô tên Phương Mẫn, cho thấy chúng ta có duyên phận. Bao lì xì vừa là theo tục lệ, vừa là chút tấm lòng của cô, hãy sống hạnh phúc với Anh Hùng nhé, thằng bé Anh Hùng này bọn cô đều rất quý.”
Chúc Anh cũng nói: “Là người một nhà cả, đừng khách sáo.”
Chu Mẫn nhìn về phía Dương Anh Hùng, Dương Anh Hùng gật đầu, cười nói: “Vậy cháu cảm ơn cô và bác cả.”
Chu Mẫn cũng nói theo: “Cháu cảm ơn cô và bác cả ạ.”
“Ngoan lắm.”
“Thật tốt quá! Anh Hùng xem như là khởi đầu tốt đẹp, tiếp theo để xem đám Tiểu Nham đứa nào dẫn bạn gái về trước đây.”
Hạ Nham vốn đang đứng cười ngây ngô, nghe thấy thế, tức khắc cảm thấy áp lực đè nặng.
Mà Dương Anh Hùng đứng bên còn cố ý trêu chọc: “Tới phiên cậu kìa.”
Hạ Nham dứ dứ nắm đấm trước mặt Dương Anh Hùng: “To gan rồi đấy?”
Bận bịu suốt một buổi sáng, Kim Tú Châu cũng thấy hơi mệt. Cô cùng Giang Minh Xuyên về phòng ngủ trưa.
Các con thì chẳng hề mệt mỏi. Đã lâu không tụ tập, tất cả ngồi trong phòng khách trò chuyện rôm rả, lúc thì kể chuyện ngày bé, lúc lại bàn về đám cưới của Dương Anh Hùng vào cuối năm.
Hạ Nham nói sẽ gọi Ngụy Ninh Thanh cùng đến làm phù rể cho Dương Anh Hùng. Lục Lục sốt ruột hỏi: “Thế em thì sao?”
Dương Siêu Anh cười trêu Lục Lục: “Cậu không làm nổi phù dâu đâu. Em cái gì mà em, cậu chờ ăn cơm là được.”
Lục Lục tức giận vung tay đấm cậu.
Chu Mẫn thấy thế, vội cười nói: “Có thể làm phù dâu mà, nhà chị cũng không có em gái.”
Lục Lục hớn hở, sán lại bên Chu Mẫn nói đến khi đó cô bé sẽ gọi hết đám chị em gái của mình đến, bảo đảm là náo nhiệt.
Mãi đến hơn hai giờ chiều, cả đám mới lên lầu ngủ. Chu Mẫn ngủ ở phòng trước kia hai anh em Dương Anh Hùng từng ở. Căn phòng đã được sắp xếp lại, ga trải giường màu hồng nhạt, còn có bàn trang điểm và gương soi. Căn phòng đẹp quá, cô không nhịn được nhìn sang Dương Anh Hùng. Gia cảnh nhà cô cũng không khá giả lắm, đây là lần đầu tiên cô được ngủ trong một căn phòng đẹp đẽ như vậy.
Dương Anh Hùng bật quạt trần lên, sau đó lấy trong túi hành lý ra một bộ đồ sạch sẽ đưa cho cô: “Anh dẫn em tới phòng tắm để tắm rửa trước đã nhé, sau đó ngủ một giấc. Anh nghe mọi người bảo tối nay sẽ tới nhà cô Phương ăn cơm.”
Chu Mẫn ngoan ngoãn gật đầu, sau đó lại thì thầm nói: “Mấy cô ấy thật tốt.”
So ra còn tốt hơn cả ba mẹ cô. Cô quen Dương Anh Hùng cũng là chuyện ngoài ý muốn. Lúc học đại học, cô vừa học vừa làm thêm ở siêu thị của anh. Bị người khác bắt nạt cũng không dám kể, chỉ lén khóc một mình, sau đó bị anh nhìn thấy.
Dương Anh Hùng rất săn sóc cô, cô dần dần thích anh. Cô cũng không nghĩ đến điều gì khác, chỉ sợ anh tốt quá sẽ bị người khác cướp mất, nên chủ động bày tỏ tình cảm với anh. Cho dù bị từ chối cũng không bỏ cuộc, đây là lần duy nhất từ nhỏ tới giờ cô dám dũng cảm như vậy.
Thế nhưng không ngờ rằng, anh còn tốt hơn so với cô tưởng tượng rất nhiều. Ở đâu anh cũng chăm sóc cô chu đáo, làm cô cảm thấy được nâng niu trong lòng bàn tay.
Nghĩ đến đây, cô nhẹ nhàng vươn tay kéo nhẹ góc áo anh. Dương Anh Hùng cũng nhận ra điều đó, quay đầu nhìn lại, Chu Mẫn cười ngọt ngào.
Dương Anh Hùng cũng cười, nhẹ giọng nói: “Đi thôi, đi tắm rửa trước đã.”
“Vâng.”
Ngoài cửa đột nhiên có tiếng động, còn có tiếng bước chân lộn xộn và tiếng đóng cửa vội vàng.
Dương Anh Hùng khẽ giật khóe miệng, đoán được là đám nhóc quỷ quái kia đang đứng ngoài rình trộm. Anh tức giận hét một tiếng ra ngoài cửa: “Nhìn cái gì mà nhìn? Chờ đó đi, để tôi xem sau này mấy người có dám dẫn đối tượng về nhà không!”
Chu Mẫn cũng đoán được chuyện gì đang xảy ra, mặt đỏ bừng lên.
Buổi tối, Kim Tú Châu dẫn mấy anh em Dương Anh Hùng tới nhà Phương Mẫn ăn cơm. Chúc Anh còn lấy ra quần áo và giày nhỏ mình may. Các cháu còn xếp thành vòng tròn, tò mò cầm lên xem.
Chúc Anh vội nói: “Đều có cả, đều có cả. Sau này bác cả sẽ may cả phần của các cháu.”
Phương Mẫn nghe thấy vậy nói với Kim Tú Châu: “Đã bảo chị ấy không cần phải tự may đâu, nhưng chị ấy không nghe. Giờ thì hay rồi, còn nhận may hết cho bọn trẻ.”
Kim Tú Châu cười: “Thế không phải tốt sao? Giờ có việc mà làm, nếu không ngày nào cũng ở mãi trong nhà cũng buồn chán.”
“Nói cũng đúng.”
“Các cháu về nhà thật tốt.”
Kim Tú Châu nhìn về phía Chúc Anh, cũng không biết là đang nói tới chuyện gì vui, Chúc Anh và các cháu đều cười ha hả thành tiếng. Lục Lục và Hạ Nham còn kích động vỗ tay.
Tiếp theo, các cháu lại nói chuyện khác. Lục Lục còn vội vàng quay sang nói với Kim Tú Châu: “Mẹ ơi, anh Anh Hùng nói chờ khi anh ấy kết hôn, chúng ta cùng đi chơi một chuyến, được không ạ?”
“Đi đâu chơi thế?”
“Vẫn chưa quyết định ạ, đến lúc đó mẹ bỏ tiền là được.”
Lời này vừa nói xong, các cháu lại cười rộ lên. Hạ Nham còn hùa theo ồn ào: “Mẹ ơi, mẹ là tốt nhất! Đến lúc đó toàn bộ hành trình chúng con sẽ làm chân sai vặt, xách túi cho mẹ.”
Dương Siêu Anh cũng nói: “Cô ơi, khi đó cháu sẽ là trợ thủ đắc lực của cô.”
Kim Tú Châu cũng cười vô cùng sảng khoái nói: “Được rồi, đi đâu thì các cháu cứ bàn bạc đi, mẹ bỏ tiền.”
“Mẹ tốt nhất.”
“Mẹ con tốt nhất thiên hạ.”
“Cháu biết cô hào phóng nhất.”
......
Cả đám đều xúm vào nịnh nọt.
Dưới ánh đèn dịu nhẹ trong phòng khách, trên mặt mỗi người đều nở nụ cười hạnh phúc rạng rỡ.
Trên đường về, Phó Yến Yến và Lục Lục mỗi đứa khoác một bên tay Kim Tú Châu, thân mật trò chuyện. Kim Tú Châu còn kể chuyện tối hôm qua mình nằm mơ, Lục Lục không coi đó là thật, tựa đầu vào vai mẹ: “Chắc là mẹ quá vất vả rồi, đêm nay sẽ ngủ ngon giấc thôi.”
Kim Tú Châu ừm một tiếng, cũng tự hỏi liệu có phải vì dạo gần đây mình quá mệt mỏi.
Chỉ có Phó Yến Yến trong lòng căng thẳng. Cô quay đầu nhìn Kim Tú Châu đang đi bên cạnh, nhưng sau đó lại tươi cười thoải mái. Cô hy vọng gia đình họ ở một thế giới khác cũng có thể gặp được người mẹ như bây giờ.
Hạ Nham và Dương Siêu Anh thì đi hai bên Giang Minh Xuyên, hai anh em chẳng kể lớn nhỏ gì, còn choàng vai bá cổ Giang Minh Xuyên.
Chu Mẫn và Dương Anh Hùng đi sau cùng, nhìn bóng dáng những người phía trước, cô có chút hâm mộ nói: “Hy vọng sau này nhà chúng ta cũng vui vẻ náo nhiệt như vậy.”
Dương Anh Hùng mỉm cười: “Sẽ thế thôi.”
Cuộc sống của mỗi người sẽ ngày càng tốt đẹp hơn.