Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cả căn phòng cũng vì tiếng gọi của Tần Thanh Man mà trở nên yên lặng.
Tần Hương cùng chị dâu ba, chị dâu tư nhìn về phía Chu Hồng Hà. Người mà Tần Thanh Man vừa gọi tên – Chu Hồng Hà – chẳng liên quan gì đến họ.
Trước đó, Chu Hồng Hà đã đắc tội với đám họ hàng này, nên giờ cũng không tiện để người khác ra mặt thay. Thím ta chỉ có thể nhìn Tần Thanh Man cười một cách giả dối, hỏi: “Thanh Man, có chuyện gì vậy cháu?”
Tần Thanh Man chờ đúng lúc Chu Hồng Hà tiếp lời, liền nhanh chóng nói: “Thím hai, lời thím nói trước đó cháu đã suy nghĩ kỹ rồi. Tình cảnh nhà cháu đúng là khá đặc biệt, không biết đồng chí Lưu có chấp nhận Sở Sở không.”
“Cái này… Thanh Man, thím nói thẳng nhé, đàn ông cưới vợ giúp đỡ nhà vợ là rộng lượng, nhưng chẳng có ai có thể rộng lượng đến mức kết hôn rồi còn đón cả em vợ về nuôi đâu.” Chu Hồng Hà và mấy chị em dâu đều cau mày.
“Thanh Man, cháu cứ yên tâm, đồng chí Lưu có tấm lòng rất tốt, cậu ấy nhất định sẽ giúp cháu chăm sóc Sở Sở. Đối phương là lãnh đạo nông trường cơ mà, có mối quan hệ này, chờ Sở Sở lớn lên, việc sắp xếp công việc chắc chắn không thành vấn đề.”
Cô út Tần Hương hùa theo, dụ dỗ Tần Thanh Man.
Nghe nói vậy, mắt Tần Thanh Man sáng rỡ nhìn về phía Tần Hương, hỏi: “Cô út, thật sao ạ?”
Tần Thải Vân vừa đưa rượu cho đám người Tần Lỗi xong đi ra, nghe thấy vậy thì bước chân chậm lại.
“Đương nhiên là thật.” Tần Hương thấy Tần Thanh Man đã động lòng, tiếp tục dụ dỗ: “Đồng chí Lưu này là lãnh đạo nông trường, trong tay có chỉ tiêu công việc. Nếu cháu gả cho cậu ấy, cậu ấy nhất định sẽ giúp đỡ Sở Sở.”
Mà đây cũng chính là lý do họ dốc sức thuyết phục Tần Thanh Man gả cho Lưu Hòa Xương. Vì công việc của những đứa trẻ khác trong nhà, hy sinh một đứa con gái là vô cùng đáng giá. Hơn nữa, Tần Thanh Man cũng không phải con ruột của họ, nên họ chẳng đau lòng chút nào.
“Đồng chí Lưu điều kiện tốt như vậy, vì sao lại giới thiệu cho cháu?” Tần Thanh Man thừa biết, nhưng vẫn giúp Tần Thải Vân hỏi ra nghi vấn trong lòng.
Chu Hồng Hà và đám người Tần Hương bị câu hỏi của Tần Thanh Man làm cho nghẹn lời một lúc.
Vẫn là thím ba Lý Mỹ Na phản ứng nhanh, giải thích: “Đồng chí Lưu thích con gái dịu dàng, trong nhà chỉ có cháu là phù hợp với điều kiện này.”
“Đúng vậy, đồng chí Lưu thích con gái dịu dàng, thế nên bọn thím mới nghĩ đến cháu.” Chu Hồng Hà nhanh chóng lớn tiếng phụ họa lời Lý Mỹ Na.
Tần Hương và chị dâu tư Diêu Xuân Anh liếc nhau một cái, rồi nhanh chóng gật đầu phụ họa.
Tần Thải Vân đứng một bên nghe lén, âm thầm nhếch miệng. Mặc dù cô ta không xinh đẹp bằng chị họ, nhưng luôn rất dịu dàng, nhất định có thể thu phục được vị lãnh đạo nông trường tên là đồng chí Lưu kia, nếu như cô ta gả cho đối phương...
Tần Thanh Man thấy mục đích đã đạt được phần lớn, mới lại mở miệng nói: “Các thím, cháu đồng ý đi xem mắt.”
“Được, thím sẽ sắp xếp cho cháu.”
Chu Hồng Hà cười đến nỗi khóe miệng muốn toạc ra đến mang tai.
“Thím hai, trước khi cháu gặp đồng chí Lưu, cháu muốn bồi bổ thân thể cho cháu và Sở Sở.” Tần Thanh Man nói ra kế hoạch của mình. Hôm nay cô đến nhà Chu Hồng Hà, một là để đào hố, hai đương nhiên là để kiếm chút lợi lộc.
Cả nhà Chu Hồng Hà vì câu nói này của Tần Thanh Man mà trong nháy mắt trở nên yên tĩnh.
Không chỉ trong sảnh yên tĩnh, mà ngay cả căn phòng cách vách trước đó vẫn còn loáng thoáng tiếng nói chuyện, uống rượu cũng trở nên im lặng.
Chu Hồng Hà và mấy chị em dâu đều lộ rõ vẻ giằng xé trong mắt.
Lần này, Tần Thanh Man thật sự đã nắm trúng yếu điểm của họ.
Nếu không cho lợi lộc, Tần Thanh Man có khả năng sẽ không đi xem mắt. Mà nếu họ không lừa được Tần Thanh Man, thì sẽ không thể kiếm được công việc cho con cái nhà mình. Còn nếu cho thì trời tuyết lớn thế này, còn mấy tháng nữa mới hết, lương thực nhà họ cũng chẳng còn nhiều.
“Mấy thím, trước đó cháu và Sở Sở quá đói, thân thể rất yếu. Số trứng gà và lương thực mà mấy thím trả cho chúng cháu, chúng cháu đều không dám tiết kiệm. Trong nhà lúc này đã không còn nhiều lương thực. Nếu ăn tiết kiệm thì nhất định có thể cầm cự đến đầu xuân tuyết tan, nhưng nếu như đói gầy, cháu e rằng đồng chí Lưu sẽ chướng mắt…”
Tần Thanh Man vẽ ra một viễn cảnh hấp dẫn cho mấy người Chu Hồng Hà.
“Nhà cô còn chút lương thực, cô chia cho cháu một ít.” Tần Hương cắn răng, không chút do dự.
“Nhà thím có thể chia cho cháu hai con gà.” Chu Hồng Hà cũng chấp nhận chịu thiệt.
Thấy cô em chồng và chị dâu hai đều đã chịu thiệt, Lý Mỹ Na và Diêu Xuân Anh liếc nhau một cái, không thể không đồng ý cho một ít trứng gà và lâm sản.
Cứ như vậy, Tần Thanh Man đến nhà Chu Hồng Hà một chuyến và thắng lợi trở về.
Tần Thải Vân giúp Tần Thanh Man mang vật tư về nhà, lòng đã động. Nếu như cô ta gả cho vị lãnh đạo nông trường kia thì về sau có phải muốn ăn gì thì có thể ăn đó không? Đến ngay cả cha mẹ, vì công việc của hai em trai, có phải đều phải nhìn sắc mặt của cô ta hay không!
Nghĩ đến quyền lực, đầu óc Tần Thải Vân bắt đầu thôi thúc…