18. Chương 18: Lộ diện chân tướng

Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Thím hai, cô út, chẳng phải trước đó hai người nói đã hẹn đồng chí Lưu hôm nay đến gặp sao? Bên kia sao có thể vì công việc mà không tới được? Chẳng lẽ đây không phải là không thích cháu rồi tùy tiện tìm một cái cớ hay sao?” Tần Thanh Man không có ý định tạo cơ hội cho Chu Hồng Hà và Tần Hương giở trò.
Sắc mặt Chu Hồng Hà và Tần Hương lập tức cứng đờ.
Tần Hương cười vỗ vỗ vai Tần Thanh Man, trêu ghẹo: “Con bé này, cháu nói lung tung gì vậy, đồng chí Lưu rất quan tâm cháu, từ khi nhìn thấy ảnh của cháu đã vô cùng ưng ý rồi.”
“Khoan đã!” Tần Thanh Man nghiêm mặt, cắt ngang lời Tần Hương, khẽ nhíu mày: “Cô út, sao đồng chí Lưu lại có ảnh của cháu? Hai người cho đối phương xem ảnh của cháu khi nào?” Tần Hương lỡ lời, hận không thể tự tát mình một cái, nhưng lúc đang tự trách cũng vội vàng tìm lời giải thích: “Đã xem mắt thì nhất định phải xem ảnh trước rồi, không xem ảnh trước thì làm sao đồng chí Lưu biết được cháu ưu tú đến thế.”
“Cô út, câu này không ổn rồi.” Ánh mắt Tần Thanh Man nhìn Tần Hương càng lúc càng lạnh lẽo: “Cô út, bà mối mai là truyền thống, nhưng trừ phi một bên xem mắt vì khoảng cách địa lý không tiện gặp mặt trực tiếp, nếu không thì chẳng bà mối nào dám cho người ta xem ảnh mà không có sự đồng ý của chủ nhân tấm ảnh cả, huống chi cháu hoàn toàn không biết gì về chuyện này hết.”
Tần Thanh Man tuy nói không lớn tiếng, nhưng rất nhiều người vẫn không nhịn được mà lắng tai nghe ngóng.
Nhiều ánh mắt trong quán ăn đều nhìn sang.
Đa số thực khách trong quán lúc này đều đi xem mắt, đương nhiên họ hiểu rõ quy trình. Nghe rõ lời Tần Thanh Man nói, nhiều người không khỏi kinh ngạc nhíu mày.
Ánh mắt nhìn Chu Hồng Hà và Tần Hương cũng đầy nghi hoặc.
Cảm giác như đang nhìn bọn buôn người.
Bị nhiều người dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn chằm chằm như vậy, Tần Hương giật mình thon thót, thầm nghĩ: Chẳng phải trước đây con bé này ngốc nghếch lắm sao, sao hôm nay lại thông minh đột xuất thế này?
Chuyện này có vẻ khó giải quyết rồi! Chu Hồng Hà ở bên cạnh thấy sắp hỏng chuyện, vội vàng giải thích.
“Thanh Man, cháu không biết công nhân làm việc không hề tự do chút nào đâu. Khi nông trường xảy ra vấn đề, đồng chí Lưu là lãnh đạo đương nhiên phải đi giải quyết sớm nhất có thể. Một khi đã đi giải quyết thì ông ấy không thể đi ngay được. Cháu yên tâm, đồng chí Lưu thật sự không phải là không muốn tới xem mắt mà là nông trường có việc, không thể đi được.”
Thấy Chu Hồng Hà đổi chủ đề, Tần Thanh Man không có ý định bỏ qua, tiếp tục truy hỏi: “Thím hai, đồng chí Lưu dù có bận đến mấy cũng không phải là lý do để tự tiện xem ảnh của tôi mà không có sự cho phép của tôi, trừ phi bên kia đã biết trước hôm nay chúng tôi không thể gặp nhau.”
Chu Hồng Hà cũng sốt ruột, con bé này sao hôm nay lại đột nhiên lý lẽ đến thế.
Trước kia không phải nó rất thiếu chủ kiến sao? Đến nay bà ta vẫn chưa nhận ra cô cháu gái này đã không còn như trước, vẫn nghĩ cô là mèo mù vớ được cá rán nhờ Trịnh An Quốc giúp đỡ.
“Đồng chí Lưu mà các người nói chắc không phải là đồng chí Lưu Hòa Xương, chủ tịch công hội nông trường đấy chứ?”
Đúng lúc này, trong quán ăn bỗng vang lên một giọng nói bất ngờ.
Chính câu nói này đã tiết lộ danh tính của Lưu Hòa Xương, khiến nhiều người kinh ngạc nhìn về phía Chu Hồng Hà và những người khác.
Một bà thím đưa con gái đi xem mắt không nhịn được mà mắng Chu Hồng Hà và Tần Hương: “Lại là loại người đi xem mắt Lưu Hòa Xương à, hừ, hai người nhất định không có ý tốt, các người chắc chắn không phải người thân của cô gái này, nếu không sẽ không hại người như vậy.”
“Nói bậy! Bà không nghe Thanh Man nhà chúng tôi gọi tôi là thím hai sao? Sao tôi lại không phải người thân của nó? Tôi chính là thím hai của nó đây!” Chu Hồng Hà nhanh miệng hơn cả suy nghĩ, lập tức làm rõ mối quan hệ giữa bà ta và Tần Thanh Man.
“Xì——”
Nghe nói Chu Hồng Hà là thím hai của Tần Thanh Man, cả quán ăn lập tức xì xào.
Bà thím vừa rồi mắng Chu Hồng Hà và Tần Hương càng không chút kiêng nể, chỉ thiếu nước chỉ thẳng vào mũi Chu Hồng Hà mà mắng: “Cô mới là đồ nói dối! Nếu đã là thím hai thì sao có thể đẩy cháu gái mình vào hố lửa như vậy chứ? Các người đúng là không phải con người! Ở thị trấn này ai mà chẳng biết cái lão Lưu Hòa Xương đó! Chẳng trách sao không dám dẫn người tới đây xem mắt, với cái bộ mặt già nua của lão Lưu Hòa Xương, cô gái này mà thích mới là lạ!”