Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dù Tần Thanh Man phản ứng nhanh đến mấy cũng không thể nhanh hơn mỏ ngỗng. Trong nháy mắt, mu bàn tay cô đã bị mổ một cái.
"Ai da!" Tay cô đau điếng, lập tức rụt về.
Sở Sở nghe tiếng kinh hô của Tần Thanh Man, hoảng sợ chạy vội tới. Sắc mặt cậu bé tái mét, trong đầu đã tưởng tượng ra cảnh tay tỷ bị thương hay bầm tím rồi. "Tỷ!" Chưa kịp nhìn thấy tay Tần Thanh Man mà mắt cậu bé đã rưng rưng.
"Tỷ không sao, đệ đừng khóc."
Tay Tần Thanh Man bị ngỗng mổ đúng là đau thật, nhưng cũng chỉ là đau do bị mổ, không coi là bị thương, thậm chí không có lấy một vết bầm tím.
Tiếng kêu thất kinh vừa rồi của cô chủ yếu là do bị dọa sợ chứ không phải vì quá đau.
Sở Sở vô cùng lo lắng nắm lấy tay Tần Thanh Man, lật đi lật lại kiểm tra. Khi thấy đúng là không có vết bầm nào, máu cũng không chảy, chỉ có vết mờ mờ do mỏ ngỗng để lại, cậu bé mới yên tâm thở phào một hơi.
Vết mổ không sâu, chắc chừng chưa đến nửa tiếng là có thể biến mất không còn dấu vết.
Lúc này, trên mặt cậu bé mới nở nụ cười.
"Tỷ ơi, mấy con ngỗng biết tỷ là người tốt, sẽ không giết chúng để làm thịt nên chúng mới không mổ tỷ thật đấy." Sở Sở dù còn nhỏ tuổi, nhưng cũng đã tự có cách lý giải riêng của mình.
"Đúng rồi, chúng nó nhớ ơn cứu mạng đó."
Tần Thanh Man vươn tay nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ xíu của Sở Sở. Nhìn thấy đôi mắt đệ vẫn còn vương lệ, cô cũng nhẹ nhàng thở phào một hơi.
Hai con ngỗng nhà thím A Vân là ngỗng trưởng thành. Đối với ngỗng trưởng thành như thế này, muốn chúng nhận chủ nhất định phải dùng chiêu đặc biệt. Trước khi xuyên thư, Tần Thanh Man rất thích xem các loại sách giải trí, cũng biết chút ít về cách thuần ưng. Vốn dĩ cô còn định áp dụng cách thuần ưng để thuần ngỗng, ai ngờ hai con ngỗng này lại thông minh đến thế.
Không chỉ nhớ kỹ ơn cứu mạng, còn biết không được làm thương cô.
"Tỷ ơi, đệ có thể sờ chúng một chút không?" Sở Sở thấy hai con ngỗng không có địch ý với Tần Thanh Man, bình thường lại không có bạn bè chơi cùng nên muốn thân thiết với mấy con ngỗng hơn. Nói xong câu này, cậu bé liền đưa ánh mắt tràn đầy tha thiết nhìn về phía hai con ngỗng.
"Tạm thời chưa được, đợi lát nữa nhé."
Tần Thanh Man không đồng ý cho Sở Sở thân cận với ngỗng ngay.
Bởi cô cũng không chắc chắn là hai con ngỗng này đã nhận chủ hay chưa. Lỡ mà chưa nhận chủ, thì rất có thể sẽ làm người khác bị thương.
Sở Sở hiểu được ý của Tần Thanh Man.
Với vẻ mặt không nỡ, cậu bé quay lại chỗ ngồi ban nãy, tiếp tục ngồi xổm xuống, chỉ là ánh mắt nhìn về con ngỗng lớn vẫn cực kỳ lấp lánh.
"Sở Sở, đệ giúp tỷ cho thêm nước nóng vào chậu." Tần Thanh Man đánh lạc hướng cậu bé.
"Vâng, tỷ." Sở Sở cực kỳ nghe lời Tần Thanh Man, không nghĩ nhiều, liền lập tức đứng dậy đi tới chỗ bếp lò. Bếp lò vì vẫn luôn đượm lửa nên ấm nước bên trên lúc nào cũng tỏa ra hơi nóng.
Nhân lúc Sở Sở đang dùng muôi sắt múc nước nóng, Tần Thanh Man hít thật sâu một hơi, một lần nữa đưa tay về phía đám ngỗng.
Lần này cô không lùi bước, cho dù hai con ngỗng có dùng ánh mắt ác liệt nhìn chằm chằm về phía mình, cô cũng không lùi bước.
"Cạc—" Tiếng ngỗng cảnh cáo vang lên. Hai con ngỗng bất an đứng dậm chân tại chỗ.
"Ngoan, đừng sợ, ta sẽ không làm hại chúng mày đâu, chỉ là muốn lau mình cho chúng mày một chút thôi. Vào nhà họ Tần chúng ta rồi nhất định phải chú ý vệ sinh, không sạch sẽ là không được vào nhà." Để lấy được lòng tin của mấy con ngỗng, Tần Thanh Man còn rất nghiêm túc nhấc miếng cọ từ trong chậu lên.
"Cạc – Cạc ----" Mấy con ngỗng nghe không hiểu lời Tần Thanh Man nói. Đối diện với cái tay đang đưa ra của cô, hai đôi mắt đen như hạt đậu vừa nhìn chằm chằm bàn tay không an phận của Tần Thanh Man vừa nhìn về phía cô, ánh mắt vừa ác liệt lại có chút hoảng hốt, mơ màng.
"Ngoan, đừng sợ, tao thật sự sẽ không làm hại chúng mày đâu."
Tần Thanh Man cố gắng mỉm cười, thể hiện thiện ý của mình với hai chú ngỗng. Cô tin rằng với sự thông minh của mấy con ngỗng này, chúng nhất định sẽ cảm thấy cô không có ý hại chúng, thế nhưng muốn để chúng thực sự chấp nhận cô thì nhất định vẫn còn phải bị mổ thêm vài lần nữa.