Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Lòng Tham Và Bài Học
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Người ta thường nói thỏ khôn đào ba hang, nhưng không ngờ những con sóc và sóc chuột trong rừng này cũng thông minh đến mức đánh lạc hướng con người. Dù nhìn những hốc cây trên thân có vẻ đầy ắp, nhưng thực tế bên trong lại có rất ít thức ăn. Đây cũng là điều mà Tần Thanh Man đã phát hiện ra từ năm trước.
Tần Thanh Man chỉ lấy một phần ba số hạt dẻ trong hốc rồi cẩn thận che đậy lại như cũ.
Mặc dù chỉ dùng tuyết phủ lên, nhưng sau trận tuyết rơi tiếp theo, những dấu vết con người để lại sẽ bị gió tuyết xóa sạch. Số thức ăn tích trữ này sẽ đợi được chủ nhân thật sự của nó quay về.
Với thành quả mỹ mãn như vậy, Tần Thanh Man hài lòng mỉm cười, rồi tiếp tục đi tìm đến một hốc cây khác.
Đương nhiên, cô càng đi càng xa.
Thân thể này (ám chỉ Tần Thanh Man trước đây) vốn nhút nhát và có lòng tự trọng cao, không dám cướp đoạt đồ của những người dân khác. Thường ngày, mọi thứ cô ấy có được đều là do tự mình cố gắng kiếm về. Hôm nay, Tần Thanh Man cũng không ngoại lệ, cô không muốn tranh giành, càng không muốn bị những bà thím xấu tính như Chu Hồng Hà cướp mất hạt dẻ.
Nhưng điều cô lo sợ nhất lại đến, Tần Thanh Man vừa đi chưa đầy một trăm mét đã nghe thấy tiếng nói của đám Chu Hồng Hà.
"Tôi nhớ con nhỏ Thanh Man kia đã đi qua lối này, mọi người nhìn xem, dấu chân vẫn còn in trên mặt đất, chúng ta cứ theo dấu chân mà đi."
Chu Hồng Hà rất tự tin dẫn nhóm đi trước.
"Không ngờ nhiều hốc cây đều trống rỗng hết, xui xẻo thật."
Đây là giọng của thím ba Lý Mỹ Na, người nhà của Tần Thanh Man.
"Tôi thấy là do mọi người lấy quá ác, năm trước có mấy nhà đói khát cùng cực đã không tuân theo quy tắc mà đào sạch các hốc cây, thậm chí lấy hết không chừa lại gì. Sau khi làm vậy, hậu quả là năm nay phải gánh chịu, lũ sóc và sóc chuột sợ hãi bỏ chạy hết, còn đào được cái quái gì nữa." Thím tư Diêu Xuân Anh tức giận mắng.
Chính vì thế, chiếc túi vải trong tay bà ta mềm xèo, chẳng có chút gì bên trong.
Tần Hương nghe ba chị dâu càm ràm xong, gương mặt cũng nhăn nhó khó coi, bà ta cũng đã đào rất nhiều hốc cây nhưng chẳng thu hoạch được hạt nào.
"Tôi thấy những người khác trong thôn cũng chẳng đào được gì, mọi người đã tụ tập thành nhóm đi xa hơn rồi. Chúng ta hãy đuổi theo con bé Thanh Man kia, năm ngoái nó thu hoạch được rất nhiều, biết đâu năm nay nó cũng may mắn như vậy thì sao."
Mỗi khi nhắc đến Tần Thanh Man, Chu Hồng Hà lại lập tức nảy sinh ý đồ xấu xa.
Con ngươi của Tần Hương đảo qua đảo lại, rồi bà ta đồng ý với Chu Hồng Hà: "Con nhỏ Thanh Man năm trước lén chúng ta đến nơi hoang vắng, nó nhát gan như vậy chắc chắn sẽ đào hốc cây theo đúng quy định, hốc cây của mấy con sóc mà con bé đào chắc chắn sẽ không bị chuyển đi."
"Nhanh, đuổi sát vào."
Đám người Chu Hồng Hà mất nửa tiếng đồng hồ vẫn tay trắng, đành vội vã đuổi theo dấu chân của cô.
Mặt đất phủ đầy tuyết, và vì tuyết vẫn chưa rơi thêm, dấu chân không thể che giấu được.
Tần Thanh Man nghe thấy lời nói của đám bà thím kia nhưng không rời đi. Có đi cũng vô ích, nếu không giải quyết những người này, cô cũng sẽ phải may áo cưới cho người khác. Một mình địch bốn người, cô không đủ sức chống lại.
"Đợi một chút, Thanh Man đã đào ở chỗ này rồi."
Đám Chu Hồng Hà dừng lại ngay trước chỗ Tần Thanh Man vừa đào.
"Dưới đất ư?" Giọng Tần Hương đầy vẻ ngạc nhiên.
"Dưới gốc cây cũng có hốc, chúng ta đào lên xem." Chu Hồng Hà tham lam ngồi xổm xuống đào lớp tuyết, những người khác cũng vội vàng ngồi xuống đào cùng.
Chưa đầy một phút, hốc cây mà Tần Thanh Man vừa lấp lại đã hiện ra trước mắt đám Chu Hồng Hà.
Đám Chu Hồng Hà thấy số lượng hạt cứng trong hốc cây rất nhiều, lập tức phá lên cười.
Họ vừa cười vừa nhặt sạch số hạt dẻ trong hốc cây, đám người này còn biết chia đều cho nhau, nhưng lại không để lại một chút nào cho chủ nhân thực sự của những hạt dẻ đó.
Đám Chu Hồng Hà lấy hết đống hạt này vẫn chưa thỏa mãn, còn đưa mắt nhìn quanh các hốc cây khác.
Trên cây còn có vài cái hốc nhỏ.
Tần Thanh Man đứng từ xa nhìn thấy đám Chu Hồng Hà tham lam không đáy, sắc mặt cô dần trở nên lạnh lùng.
Tần Thanh Man nhìn chiếc túi vải trong tay mình, rồi xác định một nơi khác, chậm rãi bước đi xa hơn. Đồng thời, trong tay cô cũng nắm chặt một hạt dẻ, cô đang muốn dạy cho mấy mụ đàn bà tham lam không đáy như Chu Hồng Hà một bài học đích đáng.