55. Thanh Man công khai bạn trai, Vệ Lăng ra tay

Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Họ không phải Chu Hồng Hà, cũng chẳng có ai chịu thanh toán tiền thuốc men cho. Cứ nghĩ đến việc Lưu Hòa Xương hủy hôn với Tần Thải Vân mà họ chẳng được lợi lộc gì, lập tức họ không chỉ oán hận Tần Thanh Man mà còn quay sang trách móc cả Chu Hồng Hà.
Thấy mình đã chọc giận nhiều người đến vậy, Chu Hồng Hà lập tức khôn ngoan ngậm chặt miệng.
Dù thế nào đi nữa, nhà bà ta cũng sẽ không bỏ ra thêm một xu nào, đòi tiền ư, tuyệt đối không có!
Trong nhà, đám phụ nữ vẫn đang lục đục tính toán với nhau, còn bên ngoài, ánh mắt Tần Thanh Man nhìn Lưu Hòa Xương ngày càng lạnh lẽo và xa cách. Cô không hề sợ Lưu Hòa Xương dám nói điều gì, dù sao giữa họ cũng chẳng còn gì để nói.
"Xin lỗi, ông lấy quyền gì mà dám khoa tay múa chân với chị gái nhà tôi?"
Sở Sở đứng sau lưng hai con ngỗng lớn hùng dũng oai vệ, bên cạnh lại còn có chị gái khiến người ta yên tâm nhất, dũng khí và tinh thần đều đã đủ đầy. Đứa nhỏ càng không cho Lưu Hòa Xương một thái độ tốt.
Người này vừa già vừa xấu, ánh mắt ông ta nhìn chị gái khiến cậu nhóc vô cùng phản cảm.
Sắc mặt Lưu Hòa Xương đã đen như đít nồi. Ông ta nhìn là biết Tần Thanh Man chẳng hề sợ hãi, ban đầu còn định bất chấp nói hai người có quan hệ xem mắt, nhưng khi cảm nhận ánh mắt nguy hiểm của Tiền Tương Dương, cuối cùng ông ta vẫn đè nén sự tham lam trong lòng xuống, nói lời xin lỗi: "Xin lỗi, là anh đã đi quá giới hạn."
"Sau này đừng vượt quá giới hạn của mình. Nhà tôi với nhà chú hai là hai gia đình khác nhau, ai làm chủ nhà nấy, không xen vào chuyện của nhau."
Tần Thanh Man cảnh cáo Lưu Hòa Xương.
Lưu Hòa Xương là người ngoài, không có quan hệ lợi ích gì với đồn Kháo Sơn bọn họ. Cho dù cô có tỏ vẻ khó chịu với đối phương thì ngoại trừ đám chú thím với những âm mưu riêng kia, những người khác trong đồn tuyệt đối sẽ không ai nói gì. Nếu Lưu Hòa Xương có gan gây chuyện, cô sẽ đến đồn công an báo cáo.
Chỉ cần mọi người trong đồn biết rõ phẩm hạnh của Lưu Hòa Xương, Tần Thanh Man tin rằng tất cả mọi người sẽ giúp đỡ cô.
Lưu Hòa Xương bị Tần Thanh Man làm cho mất mặt, không còn thể diện nào để ở lại nữa. Ông ta lấy lý do trời còn chưa tối hẳn, đẩy xe đạp chuẩn bị quay về thị trấn.
Tần Thanh Man biết loại người như Lưu Hòa Xương sẽ không dễ dàng bỏ cuộc như vậy, cô dứt khoát kéo cánh tay Vệ Lăng, giới thiệu hắn với Tiền Tương Dương và Trịnh Quế Hoa: "Chủ nhiệm Tiền, chủ nhiệm Trịnh, đây là bạn trai của cháu, họ Vệ, tên là Vệ Lăng."
Thật ra, chuyện này cô cũng hết cách rồi.
Cô giới thiệu Vệ Lăng trước mặt mọi người, đầu tiên là để Lưu Hòa Xương từ bỏ ý định với mình, thứ hai là để răn đe Tần Lỗi với những tâm tư bất chính, và thứ ba là để cắt đứt mọi tính toán của mấy bà thím Chu Hồng Hà về chuyện hôn nhân của cô.
Nhưng chuyện này là cô đột nhiên nghĩ ra, chứ chưa hề bàn bạc trước với Vệ Lăng.
Tần Thanh Man lo lắng nắm chặt cánh tay Vệ Lăng.
Cô rất lo Vệ Lăng sẽ không phối hợp với mình.
Vốn dĩ khi Tần Thanh Man giới thiệu mình, nội tâm Vệ Lăng vui như điên. Nhưng khi cảm nhận được cánh tay mình bị bàn tay cô nắm chặt, tâm trạng đang vui vẻ của hắn lập tức bị dội một chậu nước lạnh thấu tim.
Vệ Lăng chỉnh lại tâm trạng, gật nhẹ đầu với Tiền Tương Dương và Trịnh Quế Hoa.
Tiền Tương Dương nhìn Vệ Lăng cao lớn tuấn tú, cũng bị dọa hoảng hốt, sau đó nở nụ cười nói: "Tốt, tốt quá rồi! Con bé Thanh Man đã có người để dựa vào, đống xương già như chú cũng đã yên tâm rồi. Trời lạnh, hai đứa vào nhà sưởi ấm một chút kẻo bị đông lạnh."
Có gì thì ông ấy định ngày mai sẽ hỏi lại. Còn về lời nói ngông cuồng của đám người Tần Hương kia, vẫn nên gác lại đã. Hôm lên núi cũng không chỉ có mình bọn họ, người nhìn thấy cũng rất nhiều. Ông ấy không cho phép đồn Kháo Sơn của họ xuất hiện những tập tục không tốt.
Lúc bầu không khí bên Tần Thanh Man đang hòa thuận và vui vẻ thì cách đó không xa bỗng truyền đến tiếng ngã.
Đó là tiếng Lưu Hòa Xương vừa cưỡi lên xe đạp thì ngã xuống.
"Để tôi đi xem tình hình sao." Vệ Lăng vỗ nhẹ bàn tay đang bấu chặt cánh tay mình của Tần Thanh Man, ánh mắt trong veo nhìn cô.
"Ừm." Tuy Tần Thanh Man không biết Vệ Lăng muốn làm gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn buông cánh tay hắn ra.
Vệ Lăng vừa mới cho cô mặt mũi, đương nhiên cô cũng phải cho hắn mặt mũi.
Vệ Lăng được cô thả tay, bước nhanh đến chỗ Lưu Hòa Xương vừa ngã xe đạp, trước ánh mắt ngạc nhiên của đám Tần Lỗi. Hắn vươn tay ra đỡ đối phương lên, giọng điệu rất quan tâm: "Đồng chí, anh không sao chứ?"
Lúc này, tâm trạng Lưu Hòa Xương rối như tơ vò, hoàn toàn không muốn Vệ Lăng đỡ dậy. Ông ta muốn hất tay Vệ Lăng ra nhưng cánh tay lại hoàn toàn không nghe theo sự sai bảo của bản thân, bởi vì tay Vệ Lăng nắm quá chặt khiến ông ta không động đậy được.
"Đưa ảnh chụp của Thanh Man ra đây."
Giọng Vệ Lăng nhẹ nhàng vang lên bên tai Lưu Hòa Xương, tuy rất nhẹ nhưng lại lạnh thấu xương.