60. Đốt Cháy Quá Khứ

Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vệ Lăng không lập tức trả lời Tần Thanh Man. Hắn giữ im lặng, mãi đến khi nàng bắt đầu cảm thấy căng thẳng tột độ, hắn mới lên tiếng: "Người đó là kẻ mà thím cô sắp xếp cho cô đi xem mắt à?"
Dù lần đầu tiên hai người gặp nhau ở tiệm cơm quốc doanh chỉ là tình cờ, nhưng đúng là cũng nhờ lần gặp mặt đó mà họ đã nắm được ít nhiều thông tin về đối phương.
Tần Thanh Man nghe Vệ Lăng hỏi, không hề cảm thấy bị xúc phạm, ngược lại còn thẳng thắn thừa nhận: "Đúng vậy, gã đó là do mấy bà thím xấu xa của tôi sắp xếp xem mắt, chẳng phải hạng tử tế gì, thật khiến tôi ghê tởm."
Trước đó Tần Thanh Man đã dám đá Lưu Hòa Xương trước mặt Vệ Lăng, cô cũng chẳng còn ý định giả vờ làm thục nữ nữa.
Dù sao, cô cũng đâu phải thục nữ gì cho cam.
Trong nhà ít người nên bát đũa cũng không dùng nhiều. Chỉ kịp trò chuyện vài câu thì Tần Thanh Man đã rửa sạch bát đũa và úp lên giá. Thậm chí, Tần Thanh Man còn chuẩn bị nước ấm cho cả hai rửa tay.
Xà phòng trên tay nhanh chóng trôi đi theo dòng nước ấm, để lại mùi hương thơm thoảng trên da.
Vệ Lăng nhận lấy khăn lau tay từ Tần Thanh Man, sau đó lấy một tấm ảnh trong túi quần ra đưa cho cô.
Tần Thanh Man vừa thấy ảnh chụp, lập tức nhớ đến nguồn gốc của tấm ảnh này.
Ảnh chụp không rõ nét, lại chụp từ khoảng cách khá xa nên người xem khó mà nhìn rõ. Cũng khó trách Tần Thải Vân chỉ cần hơi quyến rũ một chút là Lưu Hòa Xương đã cắn câu ngay, bởi vì tấm ảnh này chỉ chụp được chưa đến một nửa dung mạo của Tần Thanh Man.
Tần Thanh Man cầm ảnh chụp, không chút do dự quẳng vào bếp lò.
"Bức ảnh này tôi chụp ngay sau khi tốt nghiệp trung học. Ban đầu định làm ảnh thẻ để thi cử, nhưng lúc chụp, người thợ ảnh gặp chút vấn đề nên không chụp được đẹp, vậy là họ đưa cho tôi. Tôi vẫn luôn kẹp nó trong sách. Lúc cha mẹ qua đời, trong nhà rối như tơ vò, có rất nhiều thứ không tìm thấy được nữa, không ngờ bức ảnh này lại bị người ta cố tình lấy đi để làm chuyện xấu."
Lúc Tần Thanh Man nói những câu này, ngọn lửa đã bắt đầu liếm láp tấm ảnh.
Bức ảnh và người trong ảnh đều dần dần hóa thành tro tàn.
Đối với Tần Thanh Man mà nói, tấm ảnh này không mang nhiều cảm xúc, bởi vì người trong ảnh không phải là cô. Hơn nữa, tấm ảnh này đã bị Lưu Hòa Xương giữ một thời gian rồi, cô chỉ cảm thấy vô cùng buồn nôn mà thôi.
Tần Thanh Man nghĩ đến cái bản mặt hèn mọn của gã Lưu Hòa Xương kia, liền cảm thấy bàn tay vừa chạm vào bức ảnh cũng trở nên bẩn thỉu.
Cô vội vã đổ nước ra rửa tay thêm lần nữa.
Sau khi rửa tay xong, cô nhìn Vệ Lăng.
Vệ Lăng cũng im lặng tiến đến rửa tay. Rửa xong, hắn mới ngập ngừng hỏi: "Có muốn tôi giặt luôn quần không?" Hắn hỏi thật lòng, bởi vì hắn nhận thấy Tần Thanh Man vô cùng ghét bỏ mọi thứ có dính dáng đến Lưu Hòa Xương.
Rất không may, túi quần của hắn trước đó từng nhét tấm hình này.
Nghe Vệ Lăng hỏi, lần này đến lượt Tần Thanh Man trầm mặc, gương mặt lập tức đỏ ửng lên.
Cô hơi nghiêng đầu, nhỏ giọng hỏi: "Hôm nay anh có về doanh trại không?" Nếu như Vệ Lăng trở về thì hắn không cần giặt quần, nhưng nếu không về, đương nhiên giặt sạch sẽ tốt hơn.
Dù sao lò lửa trong phòng khách rất ấm, sấy cả đêm chắc chắn sẽ khô.
Ánh mắt của Vệ Lăng lập tức sáng lên một chút, tốc độ nói chuyện cũng nhanh hơn: "Mấy ngày nay tôi được nghỉ phép nên chưa cần về doanh trại ngay." Nếu hắn không giúp đỡ xử lý con lợn rừng to tướng kia thì một mình Tần Thanh Man làm sao giải quyết được.
"Thế... vậy anh cứ giặt quần đi, tôi... tôi sẽ tìm quần mới cho anh."
Tần Thanh Man thẹn thùng, hơi đỏ mặt. Cô vừa dứt lời đã bước vào căn phòng phía đông.
Lò sưởi trong căn phòng phía đông đang cháy lớn, nhiệt độ ngày càng cao hơn, sắp ấm bằng phòng khách rồi.
Tần Thanh Man tốn chưa đến một phút đã tìm được một bộ quần áo của cha nguyên chủ để lại.
Bộ quần áo này đã cũ, nói đúng hơn là đã rất cũ rồi, bị giặt đến phai màu trắng bệch, thậm chí những chỗ thường xuyên cọ xát đã sớm chằng chịt các miếng vá. Bộ quần áo như thế này lúc trước nguyên chủ không nỡ vứt bỏ, mà giữ lại như một kỷ niệm.
Lúc này, trong nhà không có đồ cho Vệ Lăng mặc, cho nên Tần Thanh Man đành lấy bộ quần áo này ra vậy.
Thật ra cô lấy quần áo này cũng có dụng ý riêng.
Vừa nãy cô nghe hiểu ẩn ý trong lời nói của Vệ Lăng, tối nay hắn không chỉ không đi mà còn ở lại, thậm chí còn giúp cô xử lý con lợn rừng kia.
Chỉ cần nghĩ đến con lợn to như thế, trong đầu Tần Thanh Man, vừa mới ăn cơm no xong lại hiện lên đủ loại món ngon, nào là sườn xào chua ngọt, bún thịt, thịt lợn hầm mơ, móng giò kho tộ, lòng già kho, lạp xưởng, thịt xông khói...
Vừa nghĩ đến đây thôi cô đã nuốt nước bọt ừng ực.