66. Chương 66

Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương thuộc thể loại Linh Dị, chương 66 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Chú hai ơi, thím hai không thở được nữa rồi, chú đang bịt mũi thím ấy kìa!" Tần Trân Châu là người đầu tiên nhận ra tình trạng nguy kịch của Chu Hồng Hà, vội vàng nhắc nhở Tần Lỗi. Thím hai đã giãy giụa, mắt trợn trắng dã rồi, nếu còn bịt nữa là có án mạng mất thôi.
Nghe Tần Trân Châu nhắc, Tần Lỗi vội vàng buông tay.
"Vợ ơi, cái đó... Anh không cố ý." Tần Lỗi vội vàng nhận lỗi với vợ. Mạng người là trên hết, bình thường ông ta có thể vênh váo trước mặt người khác, nhưng lúc này đành phải cúi đầu xin lỗi. Ông ta sợ Chu Hồng Hà sẽ làm ầm ĩ lên.
Chu Hồng Hà bị thương nặng, đang cố gắng gồng mình giữ chút tỉnh táo, vậy mà lúc này lại bị Tần Lỗi bịt mũi suýt chút nữa thì ngạt thở.
Thể lực và tinh thần suy kiệt khiến bà ta không còn sức để tính sổ với chồng, chỉ đành trừng mắt nhìn Tần Lỗi một cái, rồi cố gắng giữ vững tinh thần mà nói với mọi người: "Chuyện chúng ta bị lợn rừng húc thế này tuyệt đối không thể bỏ qua dễ dàng được, đây chắc chắn là âm mưu của con ranh Thanh Man chết tiệt kia, con lợn rừng là do nó dẫn tới!"
Tần Hương đảo mắt một vòng, hùa theo: "Đúng vậy, chính là do con ranh Thanh Man chết tiệt kia dẫn lợn rừng tới, nếu không thì tại sao đang yên đang lành lại có lợn rừng được chứ? Năm nào chúng ta cũng vào khu rừng đó nhưng có bao giờ gặp lợn rừng đâu, sao năm nay con ranh chết tiệt kia đi theo nhặt chút đồ thừa thì lại đụng phải lợn rừng? Chuyện này quá trùng hợp, không thể nào nói con ranh đó không giở trò quỷ được."
"Em cũng thấy lạ lắm, mọi người nói xem có phải con ranh Thanh Man kia thấy chúng ta đi theo sau nên không hài lòng, cố ý dẫn lợn rừng đến tấn công chúng ta không?"
Thím ba Lý Mỹ Na trong lòng cũng thấy nghi ngờ.
Liên tiếp nghe những lời nghi vấn của mọi người, thím tư Diêu Xuân Anh tức giận đến mức đấm mạnh một phát xuống giường, giận dữ nói: "Không cần biết lợn rừng có phải do con ranh chết tiệt kia dẫn tới không, nhưng chúng ta đã trốn xa như vậy rồi mà vẫn bị lợn rừng húc phải. Bảo không phải do con ranh đó bày mưu tính kế, em tuyệt đối không tin!"
"Đúng thế, rõ ràng con ranh chết tiệt kia cố ý, cố ý dẫn lợn rừng đến húc chúng ta. Nó đây là hận không thể dồn chúng ta vào chỗ chết, muốn lấy mạng của chúng ta!"
Lời của Diêu Xuân Anh nhận được sự tán đồng của tất cả mọi người, Tần Hương và Lý Mỹ Na cũng hận đến nghiến răng.
Trước đó ba người bọn họ đã tránh được đường truy đuổi của lợn rừng, nếu không phải Tần Thanh Man dẫn lợn rừng chạy về phía bọn họ thì làm sao họ có thể bị lợn rừng húc được? Làm sao có thể bị thương? Không bị thương thì sao họ phải nằm đây than thở, chẳng làm được gì như thế này?
Mấy người Chu Hồng Hà chỉ cần nghĩ đến chuyện năm nay không thể lên núi đào hốc cây tìm lương thực của sóc là lại hận Tần Thanh Man vô cùng.
Không được, không thể để Tần Thanh Man hưởng lợi như vậy được.
Nghe nói nhà Tần Thanh Man bắt được một con lợn rừng nặng mấy trăm cân, mấy người phụ nữ lại bắt đầu nảy sinh những suy nghĩ xấu xa.
Trong lúc mấy người mang suy nghĩ xấu xa đang tính toán làm thế nào để đoạt được lợi ích từ tay Tần Thanh Man, thì ở phía Tần Thanh Man, cô đã mời Vệ Lăng đến giúp mình làm việc.
Một chiếc chậu lớn đầy thịt làm lạp xưởng đã được ướp gia vị xong xuôi, việc còn lại chính là nhồi vào vỏ.
Nhồi lạp xưởng không mệt nhọc hay vất vả, nhưng lại tốn rất nhiều thời gian, mà một khi đã bận là sẽ không rảnh tay làm việc khác. Thế là Tần Thanh Man dặn Vệ Lăng thỉnh thoảng vào bếp bỏ củi thêm lửa. Đầu lợn to như vậy, ít nhất phải đun một đêm mới ngấm gia vị được.
Tinh thần và thể lực của Vệ Lăng vốn rất tốt, mấy ngày không ngủ cũng chẳng bị ảnh hưởng gì. Được Tần Thanh Man dặn dò, trong lòng hắn lại cảm thấy vô cùng ngọt ngào.
Được nhờ vả chứng tỏ mình vẫn còn hữu dụng, hắn thờ phụng chủ nghĩa thực dụng.
Vệ Lăng thêm củi vào bếp xong liền quay lại phòng khách.
Trong phòng khách, Tần Thanh Man đang thoăn thoắt nhồi lạp xưởng, hai tay phối hợp vô cùng nhịp nhàng, từng đoạn từng đoạn lạp xưởng bắt đầu hình thành dưới tay cô. Đây là lần đầu tiên Vệ Lăng nhìn thấy cảnh nhồi lạp xưởng.
"Vệ... đồng chí Vệ, anh đến căn phòng phía đông nghỉ ngơi trước đi, em bận thêm một lát nữa là xong rồi."
Tần Thanh Man đang bận rộn ngẩng đầu nhìn Vệ Lăng, nhỏ giọng nói một cách không tự nhiên.
Tuy hai người sắp trở thành những người có quan hệ thân mật nhất với nhau, nhưng cảm giác xa lạ vẫn khiến cả hai khi ở chung vẫn còn chút khoảng cách. Ngay cả cách xưng hô cũng vẫn gọi như trước, không quá thân mật hay gần gũi.