68. Đêm Không Bình Yên

Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"A Lăng, cha mẹ em mất sớm, Sở Sở từ nhỏ đã thiếu thốn tình cảm, thiếu cảm giác an toàn. Sau này chúng ta kết hôn…" Khi nói đến hai từ kết hôn, mặt Tần Thanh Man hơi ửng đỏ, ánh mắt ngượng ngùng dừng trên khuôn mặt Vệ Lăng.
Cô nói thêm: "Sau khi chúng ta kết hôn, Sở Sở sẽ phải ngủ một mình. Em nghĩ trước khi chúng ta kết hôn, nên để Sở Sở tiếp xúc với anh nhiều hơn một chút, để thằng bé có cảm giác an toàn, như vậy thằng bé mới không phản đối chuyện chúng ta kết hôn."
Nghe Tần Thanh Man giải thích, Vệ Lăng ngay lập tức hiểu ra vấn đề.
Bây giờ Sở Sở vẫn còn nhỏ, lại thêm đang là mùa đông. Trước đó, chủ cũ vì tiết kiệm củi nên hai chị em mới ngủ chung trên một chiếc giường sưởi bằng đất, nhưng sau này chắc chắn sẽ không ngủ chung như thế nữa. Nếu cứ chia giường, chia phòng mà không suy nghĩ kỹ, trẻ con sẽ không có cảm giác an toàn, nhất định sẽ quấy khóc làm ầm lên.
Nếu cứ để tình trạng đó kéo dài, cuối cùng có thể sẽ khiến hai người không thể kết hôn.
Xem ra vì tương lai của tổ ấm nhỏ, việc đầu tiên Vệ Lăng cần làm là phải nhận được sự chấp thuận từ em vợ.
Sau khi suy nghĩ thông suốt, Vệ Lăng gật đầu nghiêm túc với Tần Thanh Man: "Buổi tối anh sẽ chăm sóc tốt cho Sở Sở."
"A Lăng, anh vất vả rồi ạ. Anh yên tâm, tối Sở Sở ngủ ngoan lắm, sẽ không làm phiền anh đâu."
Tần Thanh Man mỉm cười áy náy với Vệ Lăng.
Tuy vẻ mặt có chút ngượng ngùng nhưng ánh mắt đã nhìn thẳng vào Vệ Lăng, trong đôi mắt xinh đẹp sáng ngời đều ánh lên sự chân thành.
"Không vất vả gì hết."
Vệ Lăng chăm chú nhìn Tần Thanh Man dưới ánh đèn.
Có thể là vì đang chuẩn bị đi ngủ nên Tần Thanh Man buông xõa tóc. Mái tóc buông xõa của Tần Thanh Man dưới ánh đèn ấm áp, trông cô dường như càng thêm phần dịu dàng quyến rũ, như làn gió mát lướt nhẹ qua trái tim Vệ Lăng.
Tâm hồn hắn ngứa ngáy tê dại.
"Em mau nghỉ ngơi sớm đi, tuyết rơi nhiều, trong nhà cũng chẳng có việc gì cần làm. Ngày mai không cần dậy sớm, ngủ ngon."
Thật ra Tần Thanh Man có thể nhìn ra được sự yêu mến và ngưỡng mộ trong mắt Vệ Lăng. Cô cố gắng kiềm chế cảm giác nóng bừng trên gò má, vờ như không có gì mà chúc ngủ ngon, sau đó xoay người đi qua phòng khách trở về phòng mình.
Vừa đóng cửa lại, Tần Thanh Man liền ôm lấy trái tim mình, tựa lưng vào cánh cửa.
Trái tim cô không ngừng đập thình thịch dưới ánh mắt chăm chú của Vệ Lăng vừa rồi.
Nhớ lại gương mặt ấy của Vệ Lăng, còn cả dáng người tràn đầy vẻ nam tính, mặt Tần Thanh Man càng nóng hơn, thậm chí còn cảm thấy miệng đắng lưỡi khô. Tuy cô không vừa gặp đã yêu Vệ Lăng nhưng vẫn vô cùng ấn tượng với gương mặt và vóc dáng của hắn.
Gương mặt và vóc dáng đó vô cùng hợp với gu của cô.
Vì thế nhiều khi cô không dám đối diện với Vệ Lăng, cô cứ có cảm giác ánh mắt của Vệ Lăng có thể nhìn thấu tâm can người khác.
Dựa vào cửa một hồi lâu, Tần Thanh Man mới lên giường đi ngủ.
Vừa nằm được một lúc đã chìm vào giấc ngủ.
Ngày hôm nay đã có quá nhiều chuyện xảy ra, về đến nhà lại phải vội vàng sơ chế lợn rừng, bây giờ cô chẳng còn sức đâu mà đi nghĩ những chuyện khác nữa.
Trong căn phòng bên cạnh, sau khi Vệ Lăng không còn nghe thấy tiếng động nào từ phòng Tần Thanh Man nữa mới nằm xuống.
Trước khi nhắm mắt lại, hắn liếc nhìn Sở Sở đang ngủ say.
Thấy cậu bé ngủ ngon lành mới đi ngủ.
Người tập võ không bao giờ thoải mái ngủ say sưa như chết. Hơn hai giờ sáng, Vệ Lăng tỉnh dậy. Tối nay chưa có tuyết rơi, trên bầu trời đêm là vầng trăng tròn vành vạnh sáng tỏ. Ban đêm không gió không tuyết, còn có nguồn ánh sáng tự nhiên, rất thích hợp với một số người có ý đồ bất chính.
Bên ngoài sân nhà họ Tần có một tiếng động rất nhỏ khẽ vang lên.
Có chút giống với tiếng một vật gì đó đang vượt rào.
Vệ Lăng vừa mới tỉnh dậy, trong mắt hắn ánh lên vẻ nghiêm nghị, rồi xuống giường.
Hắn không mở cửa đi ra ngoài, mà nhẹ nhàng mở cửa sổ ra, ném tảng băng vừa bẻ được từ dưới mái hiên về phía cái bóng đen lấp ló trên hàng rào phía xa.
Tảng băng tuy không lớn, mang theo hơi lạnh thấu xương bay vút qua.
"Ay… A a ——"
Một tiếng kêu đau đớn đột nhiên vang lên trong đêm tối yên tĩnh. Vừa mới kêu đau thì bỗng dưng đối phương nhận ra mình đang đi ăn trộm, thế là lại vội nhét tay vào miệng cắn mạnh một cái để chặn lại tiếng kêu kinh ngạc của mình.
Khó khăn chịu đựng cơn đau nhức, kẻ đang bò rào kia ngã xuống dưới hàng rào.
Té xuống bãi tuyết mềm xốp, tên trộm liên tục xoa xoa cái mông đang đau của mình. Chỗ vừa bị tảng băng đập vào vừa đau vừa sưng, còn tê buốt, khó chịu chết đi được.
Oán hận liếc nhìn cái hàng rào gần ngay bên cạnh, tên trộm nghĩ, vẫn chưa cam tâm bỏ lại mớ thịt trong sân nhà họ Tần.
Quan sát bốn phía, lại cẩn thận lắng nghe xung quanh, sau khi không nghe thấy bất kỳ một tiếng động nào nữa, tên trộm không nhịn được mà lại trèo lên hàng rào. Tên trộm không biết rằng vừa nãy cái mông mình bị đau là do có người ra tay, cứ tưởng là mình va vào đâu đó, nên mới cả gan đi ăn trộm thêm lần nữa.