Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều
Chương 125: Anh Biết Là Nhu Nhu Đẩy Cô
Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều thuộc thể loại Xuyên Không, chương 125 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cố Hiểu Nguyệt ngơ ngác: “Ý cậu là sao? Nhu Nhu, cậu nói kỳ thi đại học à? Nhưng kỳ thi đại học đã bị hủy bỏ mười năm rồi mà.”
Mặc dù khi nhắc đến hai chữ “kỳ thi đại học”, trong lòng Cố Hiểu Nguyệt vẫn còn chút e ngại, nhưng vì đang ở trước mặt Khương Thanh Nhu, cô ấy cũng không nghĩ ngợi nhiều.
Mấy năm trước, nếu nói ra hai chữ “kỳ thi đại học” mà bị kẻ có tâm nghe được là có thể bị tố giác.
Nhưng năm nay, cùng với hội nghị cuối năm tại thủ đô và sự sụp đổ của bè lũ bốn tên, tình hình chung đã khởi sắc hơn rất nhiều.
Thế nhưng kỳ thi đại học thì vẫn bặt vô âm tín, chưa từng có tin tức nào.
Bây giờ muốn học đại học, chỉ có trường đại học Công Nông Binh.
Khương Thanh Nhu nghiêm túc nói: “Nhưng thời đại luôn thay đổi, tớ tin đất nước sau khi cân nhắc kỹ lưỡng chắc chắn sẽ không từ bỏ một con đường tuyển chọn nhân tài ưu việt như kỳ thi đại học đâu. Hơn nữa...”
Khương Thanh Nhu mạnh dạn nói: “Ngay cả những kẻ đó còn bị lật đổ, cậu nghĩ còn chuyện gì là không thể xảy ra sao? Tớ tin rằng một ngày nào đó trong tương lai, ngay cả việc lên núi xuống làng cũng sẽ bị bãi bỏ.”
“Ấy!” Cố Hiểu Nguyệt vội vàng bịt miệng Khương Thanh Nhu, trách móc: “Cậu cũng to gan quá đấy! Chuyện này cậu biết là được rồi, lỡ có tai vách mạch rừng thì sao?”
Nói xong, Cố Hiểu Nguyệt thấy Khương Thanh Nhu mắt trong veo, cười cong cong nhìn cô ấy.
Cô ấy vô thức nuốt nước bọt.
Bình thường cô ấy cũng thấy Khương Thanh Nhu xinh đẹp, nhưng lúc này, dù cùng là con gái, Cố Hiểu Nguyệt cũng không khỏi rung động trước Khương Thanh Nhu. Cô ấy cảm thấy trên người Khương Thanh Nhu toát ra một sự kiên cường và thông tuệ hiếm có, khiến cho dù lời Khương Thanh Nhu nói có phi thực tế đến đâu, Cố Hiểu Nguyệt cũng không kìm được mà muốn tin tưởng.
Cô ấy buông tay ra, nhỏ giọng hỏi: “Vậy, vậy, kỳ thi đại học có thật sự khôi phục không?”
Khi hỏi câu này, trong lòng Cố Hiểu Nguyệt cũng hơi thấp thỏm nhưng cũng rất kích động.
Đúng vậy, cuối năm nay bắt đầu, đất nước đã tiến hành hàng loạt cải cách, khôi phục kỳ thi đại học chưa chắc đã là nói đùa.
Nếu kỳ thi đại học thực sự được khôi phục thì cô ấy có thể ra ngoài học đại học, đến lúc đó trời cao biển rộng mặc sức cô ấy vùng vẫy, cô ấy còn cần nghe lời bố mẹ, làm việc trong nhà máy sao? Lúc đầu chính vì không muốn làm việc trong nhà máy, Cố Hiểu Nguyệt mới kiên quyết chọn học múa.
Hơn nữa ra ngoài đi học rồi, ai còn biết đến quá khứ này của cô ấy chứ? Cuộc đời cô ấy hoàn toàn có thể bắt đầu lại từ đầu!
Nghĩ đến đây, nụ cười đã nở trên môi Cố Hiểu Nguyệt.
Khương Thanh Nhu nhìn thấy hy vọng và mong chờ trong mắt Cố Hiểu Nguyệt, chắc chắn nói: “Hiểu Nguyệt, nhiều nhất là một năm, kỳ thi đại học chắc chắn sẽ được khôi phục.”
Cô còn bổ sung thêm một câu: “Đây là điều tất yếu cho sự phát triển của đất nước. Hơn nữa, năm nay đã là cuối năm rồi, cậu cứ ở nhà ôn tập cho tốt, một năm trôi qua nhanh lắm.”
Cố Hiểu Nguyệt gật đầu: “Được nhưng chuyện này tớ không thể nói với bố tớ, tư tưởng ông ấy bảo thủ lắm, tớ sợ không thuyết phục được ông ấy nhưng ở nhà nghỉ ngơi một năm thì hoàn toàn có thể.”
Gia đình cô ấy đâu thiếu thốn gì, tiền bạc không thiếu, cũng chẳng thiếu một lao động như cô ấy.
Không biết là muốn tin Khương Thanh Nhu hay tự mình muốn cho mình một hy vọng, giờ phút này, trái tim nguội lạnh sau một đêm bị hành hạ của Cố Hiểu Nguyệt lại bùng cháy dữ dội.
Cuộc đời lại có ngã rẽ mới.
Khương Thanh Nhu thấy Cố Hiểu Nguyệt tin tưởng trong lòng cũng rất vui, cô mở túi đồ ăn vặt ra, rồi đứng dậy rót hai cốc nước trà sau đó bật chiếc tivi mà so với thời hiện đại thì đã là đồ cổ lên.
Nhưng Khương Thanh Nhu quả thực không biết cách dùng, cô loay hoay mãi mà tivi chẳng lên hình gì cả.
Cố Hiểu Nguyệt đứng dậy, cô ấy chỉnh lại ăng-ten rồi vỗ vỗ vào hộp tivi, hình ảnh liền hiện lên.
“Cậu giỏi thật đấy.” Khương Thanh Nhu cười nói.
Cố Hiểu Nguyệt lắc đầu: “Trước đây tớ cũng không biết đâu.”
Khương Thanh Nhu vốn tưởng chương trình tivi thời đại này chẳng có gì hay, ai ngờ đang chiếu phim truyền hình là “Sở Lưu Hương”, Trịnh Thiếu Thu đóng.
Mặc dù xem từ giữa cũng không biết đầu đuôi, hai người vẫn xem say sưa.
Trái ngược với không khí vui vẻ, hòa thuận trong văn phòng, Khương Phi và Khương Chính lại đang ở trong phòng thẩm vấn. Khương Chính tuy đã thú nhận chuyện cưỡng h**p Cố Hiểu Nguyệt nhưng lại đổ hết nguyên nhân lên đầu Khương Phi.
Khương Phi biết chuyện này liền mắng chửi Khương Chính không màng tình nghĩa anh em, nhưng trước những bằng chứng rành rành, cô ta chẳng thể kháng cự vô ích.
Cuối cùng tội danh của Khương Phi có ba tội, phán quyết cụ thể còn phải đợi mọi việc được làm rõ rồi mới đưa ra.
Lúc Khương Thanh Chỉ đi ra khỏi phòng thẩm vấn của Khương Phi, Khương Phi bỗng gọi Khương Thanh Chỉ lại: “Tôi muốn gặp Khương Thanh Nhu một lần, anh cho Khương Thanh Nhu đến gặp tôi một lần! Tôi có chuyện muốn hỏi nó!”
Khương Thanh Chỉ đứng tại chỗ vài giây, phẩy tay ra hiệu cho người khác ra ngoài.
Anh quay người, đi đến trước mặt Khương Phi nhìn cô ta từ trên cao xuống, trên mặt anh, ngoài một mảng bóng tối ngược sáng, chẳng có biểu cảm gì, anh lạnh lùng mở miệng: “Cô muốn nói gì.”
Khương Phi vốn hơi e sợ Khương Thanh Chỉ, nhưng chợt nghĩ ra điều gì đó, cô ta liền cười khẩy một tiếng, rồi ngước mắt lên, bất chấp tất cả nhìn Khương Thanh Chỉ với vẻ chế giễu:
“Các người chắc chắn đều cho rằng Khương Thanh Nhu rất hoàn hảo phải không? Chắc chắn đều nghĩ nó vừa thuần khiết vừa lương thiện phải không? Ha ha ha ha ha ha ha ha! Tôi nói cho anh biết, Khương Thanh Chỉ, bất kể anh có tin hay không, chân tôi gãy là do Khương Thanh Nhu đã đẩy tôi từ cầu thang xuống đấy! Anh thấy tôi độc ác sao? Vậy Khương Thanh Nhu lương thiện đến mức nào chứ?”
Cô ta nói xong lại bắt đầu cười ha hả, chỉ cảm thấy Khương Thanh Chỉ là đồ ngốc, không, cả nhà họ đều là đồ ngốc!
Cứ tưởng Khương Thanh Nhu lương thiện thật sao? Trên đời này, độc ác nhất chính là những kẻ đạo đức giả như vậy!
Khương Thanh Chỉ cứ đứng nhìn Khương Phi cười như điên dại một lúc lâu, rồi mới chậm rãi mở miệng: “Tôi biết là Nhu Nhu đã đẩy cô.”
“Cái gì?”
Tiếng cười của Khương Phi im bặt, nhưng nụ cười trên mặt cô ta vẫn cứng đờ, tạo nên sự tương phản rõ rệt với vẻ nghi hoặc, mê mang trong ánh mắt.