116. Tự nguyện hay bị ép buộc?

Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối thuộc thể loại Linh Dị, chương 116 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khương Thanh Nhu mím chặt môi, sợ Cố Hiểu Nguyệt sẽ biến mất ngay lập tức, vội vàng chạy đến. Khi tới nơi, nhìn thấy dòng người đang xếp hàng ở một khoa khám bệnh, lòng Khương Thanh Nhu chợt sững lại.
Khoa Phụ khoa.
Cố Hiểu Nguyệt đang đứng một mình, không biết phải làm sao, bỗng cảm thấy vai bị vỗ nhẹ. Cô ấy giật mình nhảy dựng lên, quay phắt lại. Vừa nhìn thấy Khương Thanh Nhu, phản ứng đầu tiên của cô ấy là muốn bỏ chạy.
Khương Thanh Nhu vội dùng tay phải giữ cô ấy lại: “Hiểu Nguyệt, lâu rồi không gặp, dạo này cậu khỏe không?”
Vừa nói, cô vừa nhanh chóng quan sát kỹ khuôn mặt Cố Hiểu Nguyệt.
Sắc mặt cô ấy trắng bệch, cả người gầy rộc đi trông thấy, và khi nhìn thấy Khương Thanh Nhu, cô ấy cứ run lên bần bật.
Cô ấy miễn cưỡng chào Khương Thanh Nhu: “Lâu rồi không gặp, Khương Thanh Nhu.”
Giọng nói ngập ngừng, cô ấy cười gượng gạo một tiếng: “Các cậu ở đoàn văn công chắc đã bắt đầu chuẩn bị cho buổi biểu diễn Tết Dương lịch rồi nhỉ?”
Khương Thanh Nhu gật đầu: “Đúng vậy, nhưng tớ bị thương nên không thể lên sân khấu. Mọi người cũng đã tập luyện gần xong rồi.”
Mắt Cố Hiểu Nguyệt càng thêm u ám, cô ấy khẽ nói: “Vậy sao?”
Khương Thanh Nhu vội vàng đáp 'ừ' một tiếng, sau đó lại bắt đầu suy nghĩ về mối quan hệ giữa Cố Hiểu Nguyệt và Khương Phi.
Suy nghĩ một hồi, cô chợt nhận ra một điều khiến bản thân cũng hơi ngạc nhiên: trong ký ức của nguyên chủ, Cố Hiểu Nguyệt cũng ghét Khương Phi giống như cô. So với Khương Phi, mối quan hệ giữa Cố Hiểu Nguyệt và nguyên chủ còn tốt hơn nhiều.
Nhưng tại sao Cố Hiểu Nguyệt lại vì bị ốm mà nhường phiếu báo danh của mình cho Khương Phi?
Hơn nữa, trong ký ức, Cố Hiểu Nguyệt cũng xuất thân từ gia đình công nhân viên chức, có tư cách báo danh chứng tỏ điều kiện gia đình không hề tệ, lại còn phải đảm bảo gia đình không có tiền án tiền sự. Vậy một cô gái tốt như Cố Hiểu Nguyệt, sao lại dính líu đến tên tù tội Khương Chính chứ?
Cô vừa lo lắng, vừa cố gắng giữ bình tĩnh nói: “Đúng vậy, không có cậu tiếc quá. Trước đây tớ cứ mong được ở cùng phòng với cậu trong quân đội, cùng nhau tập luyện, nhớ cậu lắm.”
Khương Thanh Nhu nói xong câu này, bắt đầu nhìn tờ giấy trong tay Cố Hiểu Nguyệt.
Nhưng thị lực của cô thật sự không được tốt lắm, chẳng nhìn thấy rõ gì cả.
Cố Hiểu Nguyệt nghe xong cười khổ: “Tớ cũng nhớ các cậu, nhớ những ngày tháng trước kia quá. Haizz, nhưng bỏ lỡ là bỏ lỡ rồi, sau này tớ cũng không còn cơ hội nữa.”
“Sao thế được?” Khương Thanh Nhu ngạc nhiên nói: “Cậu vẫn khỏe mạnh mà? Năm nay không thi được thì năm sau thi! Nhà cậu chẳng phải anh trai cậu đã xuống nông thôn rồi sao?”
Mỗi gia đình chỉ cần có một người xuống nông thôn, những người khác có thể không cần đi nữa. Khương Thanh Nhu và Khương Phi thì khác, nếu không thi đỗ thì phải xuống nông thôn, nhưng Cố Hiểu Nguyệt thì hoàn toàn không có nỗi lo đó!
Cố Hiểu Nguyệt bỗng buông tay Khương Thanh Nhu ra, nụ cười trên môi còn khó coi hơn cả khóc: “Cậu không hiểu đâu. Cả đời này của tớ coi như xong rồi. Nhu Nhu, cậu phải sống cho tốt nhé!”
Nhìn khuôn mặt tràn đầy sức sống của Khương Thanh Nhu, Cố Hiểu Nguyệt phải cố nén lắm mới không để nước mắt rơi xuống.
Vốn dĩ cô ấy cũng có thể có được điều đó! Vốn dĩ bây giờ cô ấy đã có thể vui vẻ nhảy múa ca hát cùng mọi người trong quân đội, cùng tham gia các hoạt động của đơn vị.
Vốn dĩ, cô ấy cũng có thể có một tương lai tươi sáng.
Khương Thanh Nhu bỗng như hiểu ra điều gì đó. Vừa nãy cô không muốn nghĩ sự việc theo hướng tồi tệ nhất, nhưng nhìn vẻ mặt tuyệt vọng của Cố Hiểu Nguyệt, trong lòng cô cũng không kìm được mà suy nghĩ mọi chuyện ngày càng tệ hơn.
Cô nắm chặt lấy cổ tay Cố Hiểu Nguyệt, vẻ mặt nghiêm túc nhìn Cố Hiểu Nguyệt, chân thành hỏi: “Chuyện giữa cậu và Khương Chính là tự nguyện, hay bị ép buộc?”
Cố Hiểu Nguyệt kinh ngạc ngẩng đầu lên: “Sao cậu biết?”
Khương Thanh Nhu im lặng nhìn Cố Hiểu Nguyệt, không nói gì. Cố Hiểu Nguyệt lại biến sắc, dò hỏi: “Cậu không biết, đúng không?”
Khương Thanh Nhu nhẹ giọng nói: “Bây giờ thì biết rồi, Hiểu Nguyệt.”
Cô nhìn đôi má hóp lại của Cố Hiểu Nguyệt, rồi nhớ đến vẻ mặt mất kiên nhẫn vừa nãy của Khương Chính, lồng ngực cô hơi thắt lại.
Khương Chính đúng là đồ súc sinh!
Cô đoán Cố Hiểu Nguyệt đang yêu đương với Khương Chính, sau đó phát sinh quan hệ với hắn, rồi bị Khương Chính dùng chuyện này uy hiếp, cuối cùng buộc phải đưa phiếu báo danh của mình cho Khương Phi.
Nếu đúng là như vậy thì Cố Hiểu Nguyệt quá đáng thương rồi. Khương Chính và Khương Phi đều đáng xuống địa ngục!
Cố Hiểu Nguyệt liếc nhìn Khương Thanh Nhu, trong mắt lộ ra vài phần ghen tị chua chát, rồi cô ấy cụp mắt xuống:
“Cũng phải. Khương Phi sao có thể nói chuyện như vậy cho cậu biết được? Nhu Nhu, cậu cứ coi như không nhìn thấy tớ đi, cũng đừng nói ra ngoài, được không?”
Nói xong, cô ấy bắt đầu tìm kiếm bóng dáng Khương Chính.
Khương Thanh Nhu không buông tay, cô nghiêm túc nói: “Hiểu Nguyệt, cậu thực sự cảm thấy Khương Chính đáng tin cậy sao? Nếu cậu tin tớ, hãy kể hết mọi chuyện cho tớ nghe, nhưng điều kiện tiên quyết là bản thân cậu vẫn muốn làm lại từ đầu.”
Cố Hiểu Nguyệt không thể tin nổi mà nhìn Khương Thanh Nhu. Vừa nãy cô ấy không dám nhìn thẳng vào Khương Thanh Nhu, nhưng bây giờ, khi nghiêm túc nhìn cô vài giây, lòng cô ấy chấn động, cảm thấy Khương Thanh Nhu dường như có chỗ nào đó khác trước.
Vẫn là khuôn mặt đó, nhưng lại thiếu đi vẻ rụt rè luôn bị Khương Phi chèn ép. Một khuôn mặt xinh đẹp nếu thiếu đi sự tự tin thì khó tránh khỏi có chút dung tục, nhưng Khương Thanh Nhu trước mắt lại tự tin, hào phóng, nhìn còn đẹp hơn trước kia.
Trước đây hai người thỉnh thoảng đi chơi cùng nhau cũng là vì phần lớn thời gian cả hai đều có chút "đồng bệnh tương lân".
Cả hai đều tự ti.
Nhưng sự kiên định trong mắt Khương Thanh Nhu lúc này khiến Cố Hiểu Nguyệt bất giác rung động. Cô ấy bắt đầu nghĩ, liệu Khương Thanh Nhu có thực sự đáng tin không?
Nhưng do dự vài phút, cô ấy lại lắc đầu, nước mắt cũng theo đó rơi xuống: “Nhu Nhu, cậu không hiểu đâu. Cả đời này của tớ coi như xong rồi, không còn cơ hội nào để xoay chuyển nữa đâu.”
Khương Thanh Nhu hận không thể gõ cho Cố Hiểu Nguyệt tỉnh ra ngay lập tức.
Nhưng cô cũng hiểu được sự áp bức về tư tưởng đối với phụ nữ ở thời đại này.
Cô kéo Cố Hiểu Nguyệt đi, Cố Hiểu Nguyệt cũng không giãy giụa. Khương Thanh Nhu đưa Cố Hiểu Nguyệt đến một nơi ít người, rồi nhỏ giọng nói:
“Tớ khoan hãy nói đến chuyện cậu gặp khó khăn gì, nhưng Hiểu Nguyệt, tớ muốn nói với cậu là cả đời người tuyệt đối không phải cứ thế là xong đâu, phụ nữ càng không phải. Cũng đừng cảm thấy mọi chuyện đều không có đường lui. Chỉ cần cậu còn sống, mọi thứ đều có thể làm lại từ đầu.”
“Cuộc đời cậu càng sẽ không vì một lúc sa cơ lỡ vận mà thay đổi lớn. Người có thể đưa ra quyết định chỉ có bản thân cậu mà thôi. Nếu chính cậu cũng cảm thấy mình xong rồi, thì làm sao cậu có thể đưa ra lựa chọn đúng đắn cho bản thân được? Cậu vẫn là cậu, sinh mệnh và nền tảng của cậu đều ở đây. Đừng nói là xoay chuyển, đây chỉ là một cái hố nhỏ của cậu thôi, không cần dùng đến từ xoay chuyển, cậu chỉ cần tốn chút sức nhảy về phía trước là qua rồi.”