Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối
Chương 19: Có Người Quen, Dễ Bề Hành Sự Rồi
Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khương Phi ngồi trên chiếc giường ván, cố gắng đóng chặt cửa sổ vì gió cứ lùa vào, mà giờ đang là mùa đông.
Cô ta ôm gối ngồi trên giường, đối diện cửa sổ là phòng của Khương Thanh Nhu.
Khương Phi ngửi thấy mùi mồ hôi trên người mình, bụng vẫn đói cồn cào, cuối cùng không kìm được mà bật khóc.
Cô ta nghiến răng thầm nghĩ, sao Khương Thanh Nhu không chết quách đi cho rồi?
Tất cả đều tại Khương Thanh Nhu! Nếu không phải Khương Thanh Nhu cố tình gây khó dễ cho cô ta trong phòng trang điểm, làm sao cô ta phải để mặt mộc rồi biểu diễn không như ý chứ?
Nếu không phải vì Khương Thanh Nhu, cô ta đã chẳng mất mặt trước toàn thể đội múa.
Cũng sẽ không bị bố mẹ mắng nhiếc thậm tệ như thế.
Sự ghen tị và thù hận như những dây leo điên cuồng, cứ thế mọc lên và quấn chặt lấy tâm trí Khương Phi.
Không đúng! Khương Thanh Nhu không thể nào chỉ dựa vào thực lực của mình mà đạt được thành tích như vậy.
Ngày kia, cô ta nhất định phải đi tìm Vũ Tư Minh để hỏi cho ra nhẽ!
Nhất định phải có được bằng chứng Khương Thanh Nhu đi cửa sau, nhất định phải tố cáo nó! Nhất định phải khiến nó cút về nông thôn!
Sáng tinh mơ, Hạ Vĩ đã hớn hở cầm hồ sơ của Khương Thanh Nhu chạy đến văn phòng thủ trưởng.
Vệ thủ trưởng cũng đến sớm, nên gần như vừa nghe tiếng bước chân của Hạ Vĩ là ông đã mở cửa ngay lập tức.
Ông cười hỏi: “Điều tra rõ ràng cả rồi chứ?”
Ông chỉ giao cho Hạ Vĩ mỗi một việc, mà cậu ta đã vội vàng chạy đến thế này thì chắc chắn là có kết quả rồi.
Nhìn vẻ mặt vui vẻ của Hạ Vĩ, Vệ thủ trưởng cũng không nén nổi nụ cười.
Xem ra là thành công mỹ mãn rồi.
Hạ Vĩ không trả lời ngay, mà tò mò hỏi: “Thủ trưởng, tôi còn chưa vào mà sao ngài biết là tôi ạ?”
Vệ thủ trưởng cười như không cười: “Ngoài cậu ra thì còn ai nữa? Tôi đang đợi cậu đấy!”
Nói rồi, ông vỗ vai Hạ Vĩ, vẻ mặt đầy kỳ vọng vào cậu ta.
Quay đầu lại, trên mặt ông lại hiện lên vẻ bất lực.
Những người khác đến tìm ông đều từ tốn, khoan thai, đó cũng là quy tắc bất thành văn.
Sầm Thời thậm chí còn đi đứng không một tiếng động, thỉnh thoảng làm ông giật mình thon thót.
Chỉ có Hạ Vĩ là lần nào cũng vội vội vàng vàng, bước chân như muốn dẫm nát cả sàn nhà.
Cho nên, không phải Hạ Vĩ thì còn ai vào đây nữa?
Hạ Vĩ tưởng Vệ thủ trưởng đang khen mình, ngượng ngùng gãi đầu: “Làm việc cho thủ trưởng, tất nhiên phải cúc cung tận tụy đến chết mới thôi ạ!”
Nói xong, cậu ta lại thấy có gì đó hơi sai sai.
Rõ ràng là đang lo chuyện hôn nhân đại sự cho Sầm Đoàn trưởng, cậu ta chỉ là người chạy vặt thôi, có cần phải cúc cung tận tụy đến vậy không?
Nhưng nhìn sắc mặt dần trầm xuống của Vệ thủ trưởng, cậu ta vội vàng đưa hồ sơ qua, cười nói: “Thành phần gia đình của đồng chí Khương Thanh Nhu này rất tốt, khá xứng đôi với đoàn trưởng của chúng ta đó ạ.”
Còn bổ sung thêm: “Đặc biệt là anh cả và anh hai cô ấy, đều là bộ đội xuất ngũ. Hèn gì lần trước cô ấy nói ra được những lời như vậy, hóa ra cả nhà đều là thanh niên có chí hướng!”
Hạ Vĩ nhớ lại những lời Khương Thanh Nhu đã nói bên ngoài phòng trang điểm hôm qua.
Nói thật, nghe xong mà nhiệt huyết sôi trào.
Vệ thủ trưởng hỏi: “Lời gì vậy? Cậu còn nói chuyện với cô ấy rồi à?”
Hạ Vĩ vội xua tay: “Đâu có đâu, là thế này...”
Cậu ta lại lải nhải kể lại toàn bộ chuyện đó cho Vệ thủ trưởng nghe.
Vệ thủ trưởng ban đầu còn khó chịu vì Hạ Vĩ nói nhiều, nhưng nghe đến đoạn sau, trên mặt ông cũng không khỏi lộ vẻ tán thưởng: “Đúng là một cô gái tốt.”
Sau đó, ông lấy hồ sơ ra và bắt đầu xem xét.
Càng xem, ông càng hài lòng.
Mặc dù Vệ thủ trưởng từng nghĩ rằng chỉ cần Sầm Thời ưng ý thì không cần quan tâm đến gia thế nhà gái.
Nhưng từ tận đáy lòng, nói không quan tâm thì đúng là nói dối.
Bởi vì gia thế của một người ảnh hưởng rất lớn đến môi trường trưởng thành, và càng ảnh hưởng sâu sắc đến tư tưởng, phẩm chất của người đó.
Hạ Vĩ nhìn nụ cười trên mặt Vệ thủ trưởng, trong lòng thầm nghĩ: ‘Gia thế người ta đúng là tốt, lỡ đâu mắt nhìn cao, chưa chắc đã ưng đoàn trưởng của mình đâu.’
Không phải do thân phận mà là cô gái đó thực sự quá xinh đẹp.
Cuối cùng, Vệ thủ trưởng cũng nhìn thấy ảnh của Khương Thanh Nhu, mắt ông sáng lên ngay lập tức:
“Cô bé này với Sầm Thời đúng là trời sinh một cặp!”
Hạ Vĩ vội vàng phụ họa: “Đúng là xinh đẹp ạ, hơn nữa thủ trưởng à, cô ấy ở ngoài còn xinh hơn nhiều cơ!”
Cậu ta cũng đã xem ảnh rồi, ảnh trông cứng nhắc hơn người thật nhiều, trong mắt cũng không thể hiện được sự tự tin của Khương Thanh Nhu khi ở trên sân khấu.
Phải nhìn thấy người thật mới biết cô ấy đẹp đến nhường nào.
Vệ thủ trưởng nghe xong, gật đầu liên tục vẻ hài lòng, sau đó rút ra một tờ lý lịch: “Anh trai cô bé là Khương Thanh Chỉ?”
Vừa nãy chỉ lướt qua, không để ý kỹ, giờ xem lại mới phát hiện ra hóa ra là người quen cũ.
Có người quen, thế thì dễ bề hành sự rồi?
Lúc Khương Thanh Chỉ về đến nhà, tâm trạng anh cực kỳ tệ.
Nhìn thấy Khương Thanh Nhu đang loay hoay với đống đồ mà anh và Khương Thanh Nhượng mua hôm nay, tâm trạng anh càng tệ hơn.
Khương Thanh Nhu thấy anh cả về thì mắt sáng lên, vẫy tay: “Anh cả mau lại đây! Xem bọn em mua được gì này!”
Khương Thanh Chỉ đi tới, thấy một đống vải vụn trên bàn, anh hít sâu một hơi rồi hỏi: “Cái này để làm gì vậy?”
Khương Thanh Nhu hào hứng nói: “Anh cả, đống vải vụn này rẻ lắm lại không cần phiếu vải, em định dùng chúng để may quần áo đấy! Kiểu chắp vá, đẹp lắm!”
Khương Thanh Chỉ nhìn dáng vẻ ngây thơ, lương thiện của em gái, lại nhớ đến nhiệm vụ hôm nay của mình, lòng anh đau nhói, vội vàng rút ví ra:
“Mua mấy thứ này làm gì? Hết tiền, hết phiếu thì cứ hỏi anh. Muốn may quần áo thì đi mua vải, may bộ quần áo tử tế, đẹp đẽ vào.”
Con gái lớn rồi phải lấy chồng, sau này anh còn chẳng có cơ hội tiêu tiền cho em gái nữa đâu.
Khương Thanh Nhu biết rõ ý tốt của Khương Thanh Chỉ, cô ngượng ngùng lè lưỡi:
“Không phải đâu anh cả. Là ví tiền của em bị mất, em ngại xin các anh, đúng lúc chỗ vải này cũng đẹp, em định may tạm một cái ví, chỗ còn lại thì may quần áo.”
Tối qua cô mới phát hiện ví tiền bị mất, tiền trong đó tuy không nhiều nhưng Khương Thanh Nhu tiếc lắm.
Nên sáng sớm nay cô đã đi dọc con đường hôm qua để tìm, nhưng không thấy, mới nghĩ hay là may cái khác.
Có cái mới sẽ quên cái cũ, đây là tôn chỉ mà Khương Thanh Nhu luôn tuân theo.
Khương Thanh Nhượng cũng nói: “Lúc đó anh hai sẽ giúp em nhét đầy ví tiền, cho em vui hơn nữa!”
Khương Thanh Nhu vội nói: “Thôi đừng anh hai! Anh phải để dành tiền cưới vợ, không sau này anh không có tiền thì chẳng ai thèm lấy anh đâu!”
Rồi quay sang nhìn Khương Thanh Chỉ: “Anh cả cũng thế, tiền của anh cứ giữ lấy đi. Em vào đoàn văn công được phát lương mà!”
Bên này, Khương Thanh Nhượng còn đang thầm cảm thán em gái hiểu chuyện, Khương Thanh Chỉ đang đứng bỗng dưng nổi giận:
“Em nói lời ngốc nghếch gì thế? Chuyện sau này để sau này tính. Bây giờ anh chỉ có mình em là em gái, em tiêu tiền của anh không phải là chuyện đương nhiên sao?”