Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối
Chương 29: Mỹ Nhân Ngốc Nghếch
Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi nói những lời này, cô tỏ ra rất nghiêm túc, trong ánh mắt còn pha lẫn chút lo lắng nhàn nhạt, rõ ràng không phải lỗi của cô nhưng lại lộ vẻ áy náy.
Sầm Thời lại bắt đầu cảm thấy Khương Thanh Nhu ngốc rồi.
Anh không nhịn được hỏi: “Cô ta có từng bắt nạt cô không?”
Sầm Thời nhớ lại những lời cô nói mà anh tình cờ nghe được ở cửa phòng trang điểm hôm đó.
Anh có thể thấy lúc đó cô đang đối mặt với hai cô gái trạc tuổi mình, anh vốn tưởng chỉ là chuyện cãi vã nhỏ nhặt giữa các cô gái.
Khương Thanh Nhu há miệng, ngập ngừng nhìn Sầm Thời, không nói gì.
“Vậy là từng bắt nạt rồi.” Sầm Thời tự hỏi tự trả lời.
Nỗi lòng của cô, đều lộ rõ trên mặt.
Khương Thanh Nhu vội vàng xua tay: “Cũng không hẳn là bắt nạt đâu, chỉ là chị họ đôi khi có chút hiểu lầm với tôi nên...”
Cô vừa nói vừa cúi đầu xuống.
Khương Thanh Nhu không biết sao Sầm Thời đoán được Khương Phi từng bắt nạt nguyên chủ nhưng cô cũng không hề cảm thấy oan uổng cho Khương Phi.
Nguyên chủ từ nhỏ đến lớn, vì Khương Phi, chịu không biết bao nhiêu uất ức.
Kế thừa ký ức và tình cảm của nguyên chủ, Khương Thanh Nhu không hề thương cảm cho hoàn cảnh của Khương Phi chút nào.
Món nợ này, cô sẽ đòi lại từng chút một.
Lần này Sầm Thời thực sự không nhịn được, nhẹ giọng trách một câu: “Sao lại ngốc thế này?”
Khương Thanh Nhu ngẩng đầu, vẻ mặt ngơ ngẩn, sau đó lại có chút tủi thân: “Sao anh cũng nói tôi ngốc.”
Trong lòng lại vui như mở cờ.
Thiết lập nhân vật mỹ nhân ngốc nghếch thành công rồi ~
Sầm Thời khựng người lại, xin lỗi nói: “Tôi không có ý đó.”
Anh chưa bao giờ hứng thú với chuyện đời tư của người khác cũng không có ý dùng giọng điệu dạy dỗ người khác.
Chỉ là cô gái nhỏ này, rõ ràng được gia đình bảo bọc quá tốt.
Thế là trên mặt Sầm Thời hiện lên vẻ nghiêm túc như khi ở trong quân đội, anh đứng trước mặt Khương Thanh Nhu, chiếc ô trên tay gần như nghiêng hẳn về phía cô, mặc cho những bông tuyết nhỏ phía sau rơi lả tả lên tóc, lên vai mình.
Giọng anh trầm thấp mang theo chút khàn khàn:
“Nhưng gia thế tốt không phải lỗi của cô, được người nhà yêu thương càng không phải lỗi của cô, cô ta không thể vô cớ ghen tị với người khác, càng không thể vì lòng ghen tị đáng thương của mình mà bắt nạt một cô gái vô tội. Thay vì oán hận một người em họ chẳng liên quan gì đến hoàn cảnh của mình, cô ta thà nghĩ cách làm sao để thoát khỏi gia đình mình thì hơn.”
“Cô ngốc là ngốc ở chỗ, bị bắt nạt rồi còn tìm cớ cho người ta.”
Trong giọng điệu của Sầm Thời pha lẫn chút tiếc nuối như thể tiếc rèn sắt không thành thép.
Thực ra anh không tin, người có tính cách đơn thuần như Khương Thanh Nhu nếu đổi vai với Khương Phi sẽ làm ra chuyện tương tự.
Anh cũng nói thêm: “Sau này nếu cô ta tìm Vũ Tư Minh gây khó dễ cho cô, cô cứ mạnh dạn đến tìm tôi, trong quân đội của tôi không cho phép xảy ra tình trạng như vậy.”
Thôi bỏ đi, coi như là bù đắp cho lời từ chối trước đó của anh.
Nói xong những lời này, Sầm Thời còn do dự không biết liệu mình có quá nghiêm khắc khiến cô không chấp nhận được không.
Trong lòng không khỏi thầm than, con gái đúng là phiền phức.
Huấn luyện tân binh vẫn thoải mái hơn nhiều.
Khương Thanh Nhu không chớp mắt nhìn anh, tim đập nhanh không thể kiểm soát.
Đẹp trai vãi chưởng.
Cô thầm nghĩ những nam ngôi sao từng hợp tác trước đây không ai sánh bằng Sầm Thời, lần trước cô rúc vào lòng anh, coi như chiếm được chút lợi lộc nhưng cái cảm nhận được qua lớp áo là cơ bụng săn chắc của anh.
Khương Thanh Nhu thầm nghĩ, sức mạnh cơ lõi của Sầm Thời chắc chắn không tồi.
Lại là sĩ quan, tam quan lại rất đúng đắn, lương lại cao.
Bộ lọc đã được bật tối đa rồi.
Đôi môi mỏng của Sầm Thời mím nhẹ, bị nhìn đến mức cảm thấy không tự nhiên.
Lại là ánh mắt khiếm nhã?
Sầm Thời gần như cảm thấy mình đã hiểu lầm rồi sao, cô gái nhỏ nhìn thì ngây thơ, đừng là một con sói đội lốt cừu đấy nhé?
Khương Thanh Nhu nhìn một hồi, bỗng cảm thấy có gì đó không đúng.
Sao trong đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông này, cô dường như nhìn thấy một tia hoảng sợ?
Khương Thanh Nhu vô cùng khó hiểu.
Chẳng lẽ cô có thể ăn thịt anh được sao?
Ăn thịt thì chắc chắn không, ăn chút đậu hũ thì được chứ nhỉ?
“Nhà cô ở trong đó à?” Sầm Thời nhìn khu tập thể đằng trước hỏi.
Khương Thanh Nhu gật đầu, chỉ tay về phía đó, cười nói: “Ở ngay phía trước kia kìa.”
Ngón tay cô như vô tình lướt qua cúc áo trước ngực Sầm Thời, khiến Sầm Thời giật mình theo bản năng hất tay Khương Thanh Nhu ra.
Lần này người bị dọa là Khương Thanh Nhu, Sầm Thời rất khỏe, bàn tay cũng to, cú hất vừa rồi gần như đánh vào khuỷu tay Khương Thanh Nhu, cô không chịu nổi, cứ thế lảo đảo ngã nghiêng sang một bên.
Cô nhắm mắt lại còn chưa kịp hét lên đã cảm thấy tay mình bị kéo mạnh lại.
Lần này khiến cô kinh ngạc mở mắt ra, bắt gặp một đôi mắt cũng đang kinh ngạc không kém.
Sầm Thời cũng không ngờ, mình lại theo bản năng nắm lấy tay cô.
Lực hất người ta ra mạnh bao nhiêu thì lực kéo người ta lại mạnh bấy nhiêu.
Khương Thanh Nhu bị kéo mạnh ngã nhào vào lòng anh nhưng người đàn ông lại không đứng vững, bị cô va vào khiến anh ngã ngửa ra sau.
Một giây mất thăng bằng, Khương Thanh Nhu ngã đè lên người anh, anh ngã xuống lớp tuyết mỏng.
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, ngay cả Sầm Thời vốn đã cứng nhắc, bảo thủ, hay ảnh hậu Khương Thanh Nhu cũng có chút không kịp phản ứng.
Cô.
Cứ như vậy.
Đè anh xuống đất?
Khương Thanh Nhu chớp chớp mắt, gò má trắng ngần đỏ bừng lan đến tận cổ.
Sầm Thời thì càng tệ hơn.
Anh bây giờ đẩy ra cũng không được, quát cô ấy đứng dậy cũng không xong.
Bây giờ không chỉ là vấn đề nam nữ thụ thụ bất thân bình thường nữa rồi.
Anh bây giờ có thể cảm nhận rõ ràng hai khối mềm mại trước ngực đang áp sát vào mình.
Lần đầu tiên trong đời, Sầm Thời cảm thấy mình chưa bao giờ khó xử đến thế.
Cảm giác đầu óc trống rỗng là thế nào, lần này anh đã trải nghiệm sâu sắc.
May mà cô gái nhỏ còn đang ngập ngừng hỏi: “Sầm, Sầm Thời, anh không sao chứ?”
Biểu cảm của cô lo lắng, cúi đầu, hơi thở ấm nóng vờn quanh yết hầu xương quai xanh của Sầm Thời, phản ứng chưa từng có ấy khiến Sầm Thời rùng mình một cái.
Sầm Thời khó khăn nói: “Cô xuống khỏi người tôi trước đã.”
Anh nói xong câu này, Khương Thanh Nhu dường như mới nhận ra mình đang ở trên người anh, luống cuống bò dậy.
Sầm Thời cũng vội vàng đứng dậy theo, anh thấy Khương Thanh Nhu há miệng có vẻ rất căng thẳng, mấy lần định nói gì đó nhưng đều không thốt nên lời, cuối cùng hét lên một tiếng tạm biệt rồi ba chân bốn cẳng chạy mất.