Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối
Chương 30: Bỏ Của Chạy Lấy Người
Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sầm Thời nhìn bóng lưng cô, ngược lại thở phào nhẹ nhõm.
Nếu cô không chạy thì người phải chạy là anh rồi.
Chỉ là nhìn bóng dáng nhỏ bé ấy dần khuất dạng, Sầm Thời bỗng dưng cảm thấy hụt hẫng trong lòng.
Anh chợt nhớ ra, cái túi vải nhỏ của cô vẫn còn chỗ anh.
Vậy liệu lần sau còn có thể gặp lại không?
Ngay cả Sầm Thời cũng không nhận ra, khóe môi anh đã cong lên một nụ cười.
Khương Thanh Nhu chạy về đến dưới lầu nhà mình mới thở phào nhẹ nhõm.
Biểu hiện vừa rồi của cô nửa thật nửa giả.
Câu hỏi của cô đúng là chỉ diễn kịch thôi, cô đâu có ngốc, chẳng lẽ không nhìn ra người ta không sao cả?
Chỉ là khi Sầm Thời bảo cô xuống khỏi người anh, Khương Thanh Nhu cũng cảm thấy có chút không ổn.
Sao ngực tức thế nhỉ?
Cô vội vàng đứng dậy.
Cô muốn "ăn đậu hũ" của anh, chứ không phải muốn anh "ăn đậu hũ" của cô, càng không phải muốn dùng sắc đẹp để dụ dỗ anh ta!
Thực ra lúc đầu cô chỉ muốn dùng ngón tay lướt qua ngực anh một cách đơn giản vậy thôi.
Đừng thấy động tác này đơn giản, thực ra chỉ cần một chút tiếp xúc cũng đã là tiến bộ rồi.
Ai ngờ đâu...
Ai ngờ, dù chỉ chạm vào áo Sầm Thời, anh ấy cũng hoảng hốt đến thế.
Nhưng Khương Thanh Nhu lại có chút hí hửng, diễn biến tuy bất ngờ nhưng cô lại khá thích.
Cô cứ thích kiểu tình tiết kịch tính ngoài ý muốn này.
Về đến cửa nhà, cô lại thấy một bóng người lén lút. Tim Khương Thanh Nhu thắt lại nhưng nghĩ đang ban ngày ban mặt, cô giữ một khoảng cách rồi bắt đầu hỏi: “Anh là ai? Đứng trước cửa nhà tôi làm gì?”
Có trộm nào dám mò đến nhà cục trưởng công an chứ?
Người đàn ông kia nghe thấy tiếng thì giật mình run lên, rõ ràng là bị dọa sợ. Nhưng khi quay đầu thấy là Khương Thanh Nhu, hắn ta lại dửng dưng nói một câu: “Sao đã về rồi?”
Sau đó định bỏ đi.
Khương Thanh Nhu nhìn thấy mặt hắn mới nhớ ra, đây là Khương Chính.
Anh trai của Khương Phi, hiện đang làm bảo vệ trong khu tập thể.
“Anh làm bảo vệ mà lại làm đến tận cửa nhà tôi à?” Khương Thanh Nhu cười như không cười hỏi.
Khương Chính chẳng phải chính nhân quân tử gì, hắn ta từng vào tù vì tội trộm cắp. Nếu không có anh cả của Khương Thanh Nhu thì công việc hiện tại của hắn cũng chẳng có.
Nói ra cũng thật châm chọc, một tên trộm lại đi làm bảo vệ.
Lần đó là Khương Phi đã đến cầu xin anh cả.
Khương Chính liếc Khương Thanh Nhu một cái, biết cô không dễ chọc, bèn lầm bầm một tiếng: “Liên quan quái gì đến mày.”
Rồi tự mình đi về nhà.
Khương Thanh Nhu cười lạnh một tiếng: “Không biết còn tưởng đây là cửa nhà anh đấy, đứng ở cửa nhà tôi mà bảo không liên quan đến tôi sao? Đừng có là lại muốn giở trò cũ.”
Cô suýt quên mất chuyện Khương Chính này.
Khương Chính là một mối họa lớn, hắn ta giống như con chuột cống, luôn làm những chuyện mờ ám không thể để ai biết.
Lén lút quan sát nhà Khương Thanh Nhu, báo cáo lại hết cho Khương Phi, sau này thậm chí còn rủ rê bố Khương Thanh Nhu đi đánh bạc.
Đánh bạc là phạm pháp. Anh trai Khương Thanh Nhu là công an, bố đẻ lại làm chuyện phạm pháp, vì tư tâm, anh đã bao che.
Đây là chuyện thứ hai khiến Khương Thanh Chỉ sau này bị đưa lên đoạn đầu đài.
Khương Chính bị câu nói này của Khương Thanh Nhu chọc tức, quay đầu giơ nắm đấm lên hỏi: “Mày có ý gì?”
Khương Thanh Nhu nhìn bóng người đang đi tới từ xa, trong lòng tuy có chút sợ hãi nhưng cô cũng không lùi bước. Cô nở một nụ cười vô hại: “Việc mình từng làm còn cần tôi nhắc lại sao? Anh họ?”
Khương Chính tức giận nắm chặt tay nhưng cũng chỉ dám hù dọa cô vài câu: “Mày đừng tưởng tao không dám đánh phụ nữ, không muốn bị đánh thì cút ngay cho tao!”
Hắn vừa dứt lời, cổ áo đã bị người khác túm lấy.
“Ai đấy?!” Khương Chính hét lớn một tiếng.
Khương Thanh Nhượng nộ khí xung thiên, đôi mắt như tóe lửa: “Bố mày!”
Ngay sau đó, nắm đấm của anh không chút do dự giáng xuống. Khác với Khương Chính vừa rồi chỉ hù dọa Khương Thanh Nhu, nắm đấm của anh vừa nhanh vừa mạnh, đánh cho Khương Chính mặt mũi bầm dập.
Lúc Khương Phi về đến nơi, đúng lúc nhìn thấy anh trai mình đang bị đánh.
Cô ta sợ hết hồn chạy tới: “Anh họ hai! Anh đang làm gì vậy!”
Khương Thanh Nhu đưa một tay chắn trước mặt Khương Phi, nhếch mép cười: “Khương Chính dạo này cứ lén lút trước cửa nhà tôi, chị họ, chị biết tại sao không?”
Sắc mặt Khương Phi thay đổi. Bên kia, Khương Thanh Nhượng đúng lúc quật mạnh Khương Chính xuống đất: “Đừng để tao nhìn thấy mày, tao gặp lần nào đánh lần đó!”
Khương Phi lao tới che chắn cho Khương Chính, nước mắt lưng tròng nhìn Khương Thanh Nhượng: “Anh bắt nạt người quá đáng!”
“Chính là muốn bắt nạt cô đấy!” Khương Thanh Nhượng suýt chút nữa đá luôn cả Khương Phi.
Về đến nhà, Khương Thanh Nhượng còn kiểm tra em gái một lượt từ trên xuống dưới, lo lắng hỏi: “Thằng nhóc đó không làm gì em chứ?”
Khương Thanh Nhu khen Khương Thanh Nhượng một trận: “May mà anh hai về kịp, nếu không thì nắm đấm của hắn đã giáng vào mặt em rồi! Anh hai em lợi hại nhất!”
Khương Thanh Nhượng gãi đầu, ngượng ngùng nói: “May mà anh đến đúng lúc.”
Khương Thanh Nhu thuận đà nói: “Đúng thế đúng thế, tên Khương Chính kia đúng là không ra gì. Em thấy hắn lảng vảng trước cửa nhà mình mấy lần rồi cũng không biết là muốn làm gì, dù sao cũng lén lút, chẳng giống làm chuyện tốt gì cả.”
Khương Thanh Nhượng càng nghe càng tức: “Không phải là định đến nhà mình ăn trộm đấy chứ?!”
Khương Thanh Nhu vội gật đầu: “Em thấy rất có khả năng!”
Khương Thanh Nhượng lại định xông ra ngoài: “Cái thằng ngu này, anh phải dần cho nó một trận nữa mới được!”
“Ấy! Anh hai!” Khương Thanh Nhu vội vàng gọi Khương Thanh Nhượng lại.
Vừa nãy khu tập thể vắng người nên Khương Thanh Nhu mới để mặc Khương Thanh Nhượng đánh hắn. Giờ mà có người khác ngoài Khương Phi nhìn thấy thì lại rắc rối to.
Đừng để đến lúc đó anh cả lại bị gán thêm tội danh gì.
Khương Phi biết thì không sao, cô vốn dĩ chẳng định giả vờ gì trước mặt Khương Phi, cứ công khai mà làm.
Hơn nữa không có người làm chứng, không có chứng cứ, thì chứng minh thế nào?
Khương Thanh Nhu trước kia thì sợ, chứ Khương Thanh Nhu bây giờ thì không. Chẳng phải chỉ là cái miệng thôi sao?
Nói dối không chớp mắt thì ai mà chẳng biết làm.
Nhưng lời nhắc nhở vẫn phải nói. Khương Thanh Nhu làm ra vẻ rất lo lắng nhìn Khương Thanh Nhượng: “Anh hai, anh không thấy Khương Chính như vậy rất đáng sợ sao? Trộm đồ thì em không biết hắn có dám không nhưng nếu nhìn trộm thì...”
“Hắn nhìn trộm em?! Đm! Thằng khốn nạn!” Khương Thanh Nhượng lại muốn xông ra ngoài.
Khương Thanh Nhu vội vàng kéo tay Khương Thanh Nhượng lại.
Cô thầm nghĩ, anh hai bốc đồng thế này, không bị người ta lợi dụng mới lạ.
Nếu cô là Khương Phi, chẳng phải cũng sẽ ra tay từ chỗ anh hai sao?
Nhưng cô vẫn hết lời khuyên nhủ:
“Chúng ta không có bằng chứng, đánh người là chúng ta sai rồi. Hơn nữa chuyện này mỗi người một lý, cả nhà họ thích nhất là cãi cùn anh cũng không phải không biết. Đến lúc đó nếu mọi người phải lên đồn, người lo lắng chẳng phải vẫn là người nhà mình sao.”