Chương 39: Tôi Không Nhận Không Sự Giúp Đỡ Của Người Khác

Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối

Chương 39: Tôi Không Nhận Không Sự Giúp Đỡ Của Người Khác

Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thấy Sầm Thời, lòng Khương Thanh Nhu chợt dâng lên niềm vui sướng bất ngờ. Tuy nhiên, vẻ mặt cô lại tỏ ra như vừa thoát khỏi cơn hoảng sợ, rồi nhanh chóng chuyển sang trách móc: “Sao anh lại đứng sau lưng tôi thế? Hết hồn à!”
Người đàn ông cao lớn, gần như che khuất cả thân hình cô, đã thay một bộ áo Tôn Trung Sơn màu đen chỉnh tề, cài cúc kín đến tận cổ, chỉ để lộ yết hầu rõ nét và đường viền hàm sắc sảo.
Lông mi anh rất dài, dài đến mức khi anh cụp mắt xuống, Khương Thanh Nhu gần như không thể nhìn rõ thần sắc của anh.
Khương Thanh Nhu suýt nữa thì mê mẩn. Thật... cấm dục.
“Xin lỗi.” Sau một thoáng áy náy ngắn ngủi, Sầm Thời liền hỏi: “Cô đến đây làm gì?”
Khương Thanh Nhu nhướng mày. Biết rõ còn hỏi? Rõ ràng vừa nãy anh đã đọc to nội dung mảnh giấy rồi mà.
Sầm Thời vừa hỏi xong câu này cũng thầm mắng mình sao mà vụng về quá.
Nhưng cô gái dường như không nhận ra điều gì, nhanh tay nhét mảnh giấy vào lòng bàn tay, rồi đưa bàn tay nhỏ bé ra sau lưng từ từ kéo cửa sổ lại. Cuối cùng, cô chột dạ ngẩng đầu: “Không có gì đâu, chỉ là ừm, cái đó chỉ là đi ngang qua thôi.”
Lời nói dối của cô càng vụng về hơn, dường như sợ anh sẽ không nhận món đồ của mình vậy.
Sầm Thời quả thực không định nhận. Anh chưa từng tặng đồ cho ai, cũng chưa từng nhận đồ của ai, đương nhiên, trước đó cũng chưa bao giờ lo chuyện bao đồng.
Thế là anh không chút nể nang đẩy cửa sổ ra một khe nhỏ, giọng nói mang theo vài phần nghiêm khắc chưa từng xuất hiện trước mặt cô: “Mang đi, tôi không nhận đồ của người khác.”
Biết ngay mà. Khương Thanh Nhu không ngạc nhiên khi Sầm Thời lại là người như vậy, vì vừa nãy Hạ Vĩ đã nhắc nhở cô rồi.
Trên mặt cô lập tức lộ vẻ ngỡ ngàng, bất lực và khó xử.
Nếu có gương, Khương Thanh Nhu sẽ phải cảm thán một câu:
Đúng là bạch liên hoa, đàn ông nhìn thấy thì xót xa, đàn bà nhìn thấy thì muốn bóp chết.
Nhưng khi đóa bạch liên hoa này là chính cô... Cô cắn môi, nhỏ giọng nói: “Nhưng mà, lần trước anh mời tôi ăn cơm, lần này lại giúp tôi, tôi nhất định phải tặng anh cái gì đó thì trong lòng mới thấy thoải mái.”
Cô ngẩng đầu, lấy hết can đảm nói: “Tôi không nhận không sự giúp đỡ của người khác.” Đúng là gậy ông đập lưng ông.
Sầm Thời sững sờ trong giây lát. Anh thật sự không biết nên trả lời thế nào, chẳng lẽ lại nói: Tôi không cần cô báo đáp?
Nhưng thế này thì sao? Anh lấy tư cách gì giúp đỡ cô không công chứ?
Sầm Thời gần như đoán được, nếu anh nói sự giúp đỡ giữa bạn bè không cần báo đáp thì cô gái nhỏ cũng sẽ ranh mãnh dùng chính câu này để chặn họng anh.
Cô luôn tỏ ra ngây thơ vô hại nhưng lại lanh lợi khiến anh năm lần bảy lượt cứng họng.
Sầm Thời buộc phải bày ra cái uy của đoàn trưởng, giọng điệu có phần cứng nhắc: “Tôi ra lệnh cho cô, mang về.”
Nhận một lần sẽ có lần hai, anh không muốn dây dưa quá nhiều. Đã không có ý đó thì đừng gieo cho người khác ảo tưởng.
Khương Thanh Nhu không ngờ Sầm Thời lại nói như vậy, lần này, cô thật sự ngỡ ngàng.
Cô luôn coi Sầm Thời là đối tượng chinh phục, tuy có độ khó nhưng cuối cùng sẽ bị hạ gục.
Nhưng chưa bao giờ nghĩ tới đối tượng chinh phục này lại dùng thân phận để áp chế cô.
Một người là đoàn trưởng, một người chỉ là sinh viên múa trong đoàn văn công, khoảng cách địa vị lập tức bị kéo giãn ra.
Lần này, hệ số khó khăn đã tăng lên đáng kể, nhưng Khương Thanh Nhu không hiểu sao lại càng thấy hưng phấn hơn.
Thứ dễ dàng có được, mãi mãi không phải là thứ tốt nhất.
Cô đang nghĩ cách làm sao để tặng món đồ này đi, thì dưới lầu bỗng truyền đến giọng nói trung khí đầy đặn của một người đàn ông trung niên: “Ô kìa! Sầm Thời cậu vẫn ở đây à! Đúng lúc tôi có chút việc muốn bàn với cậu, đợi tôi nhé!”
Trên mặt Khương Thanh Nhu lộ vẻ bối rối nhưng cũng thuận nước đẩy thuyền: “Vậy tôi đi trước nhé?” Cô định chuồn lẹ, không mang theo hộp cơm.
Sầm Thời sắc mặt thay đổi, khuôn mặt vốn lạnh lùng hiện lên vài phần hoảng hốt: “Khoan đã.”
Là giọng của Vệ thủ trưởng. Chắc hẳn ông ấy biết Khương Thanh Nhu là ai, nếu để Vệ thủ trưởng nhìn thấy anh và Khương Thanh Nhu ở riêng với nhau, sau này chắc chắn sẽ không ít rắc rối.
Sầm Thời có thể dùng thân phận để áp chế Khương Thanh Nhu, thì Vệ thủ trưởng cũng có thể dùng thân phận để áp chế anh.
“Hả?” Khương Thanh Nhu nghi hoặc xen lẫn vài phần tò mò. Khuôn mặt tuấn tú đang hoảng hốt của Sầm Thời, trông thật thú vị.
Vậy người bên dưới rốt cuộc là ai?
Sầm Thời đấu tranh trong giây lát. Tiếng bước chân lên lầu của Vệ thủ trưởng bình bịch vang lên, nếu bây giờ để Khương Thanh Nhu đi, trừ khi bảo cô nhảy lầu, nếu không chắc chắn sẽ đụng mặt.
Giờ nghỉ trưa, cô nam quả nữ, làm sao mà giải thích cho rõ được?
Anh gần như ngay lập tức mở cửa, đẩy Khương Thanh Nhu vào trong. Liếc nhìn văn phòng trống trải, ánh mắt anh rơi vào chiếc bàn làm việc duy nhất có thể giấu người: “Cô vào trong đó trốn đi.”
Khương Thanh Nhu thấy khuôn mặt luôn điềm tĩnh của anh hiếm khi lộ vẻ gấp gáp nên cũng không hỏi nhiều, ngoan ngoãn chui vào.
Bàn làm việc thiết kế hình chữ U kín đáo, nhìn từ bên ngoài không thấy gì cả.
Gần như cùng lúc tiếng gõ cửa vang lên, Sầm Thời không chút do dự ngồi xuống ghế làm việc của mình. Hai chân anh đối diện chính là Khương Thanh Nhu đang co ro thành một cục.
Anh cúi đầu trước, áy náy nhìn cô một cái, mấp máy môi nói: “Xin lỗi.” Sau đó, anh ngẩng đầu, giọng trầm thấp: “Vào đi.”
Khương Thanh Nhu đang đoán xem người bên ngoài là ai bỗng nhiên ngẩn người.
Đôi chân của người đàn ông ngay trước mặt cô, tư thế ngồi ngay ngắn, chỗ phồng lên hạ bộ khiến tai cô đỏ bừng.
Cái này, to, đến thế sao?
Gầm bàn không lớn, bên trong hơi chật chội. Khương Thanh Nhu vốn thấy hơi khó chịu bỗng chốc không còn oán thán nữa.
Vệ thủ trưởng vừa vào đã cười híp mắt nói: “Có chút việc tìm cậu.” Đối với việc Sầm Thời không đứng dậy đón tiếp mình, ông cũng không để ý, ai bảo ông có việc “nhờ vả” Sầm Thời chứ?
Sầm Thời chỉ muốn Vệ thủ trưởng đi nhanh chút: “Việc gì vậy ạ?”
Nhưng việc anh hỏi bình tĩnh như vậy lại khiến Vệ thủ trưởng hơi ngại ngùng. Ông không khỏi chột dạ liếc ngang liếc dọc, nghĩ hay là nói chuyện phiếm trước đã?
Sầm Thời bắt đầu căng thẳng, vừa định đuổi người đi, thì Vệ thủ trưởng đã tinh mắt nhìn thấy hộp cơm Khương Thanh Nhu mang đến. Ông đi tới cười híp mắt cầm lên: “Cậu còn biết tự mang cơm à? Ai bảo là trong nhà không có ai nên tự mình nấu cơm thì phiền phức ấy nhỉ?”
Cái hộp cơm đó khiến tim Sầm Thời nhảy lên. Cũng khiến Khương Thanh Nhu dưới gầm bàn nghi hoặc.
Vệ thủ trưởng ngồi xuống đối diện Sầm Thời, người ông cao, chân cũng dài. Lúc ngồi xuống, giày da không tránh khỏi đá về phía trước, đá vào bàn kêu cái “bốp!”
Khương Thanh Nhu lần này không phải giả vờ nữa, cô giật mình theo bản năng rụt về phía trước, cả nửa người trên gần như dựa vào chân Sầm Thời.