Chương 38: Thì Ra Nàng Cũng Có Ý Với Sầm Đoàn Trưởng

Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối

Chương 38: Thì Ra Nàng Cũng Có Ý Với Sầm Đoàn Trưởng

Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thật đúng lúc.
Bên trong, Hạ Vĩ lại thấy lạ: “Tìm tôi sao?”, hắn lẩm bẩm rồi bước ra ngoài.
Thấy Khương Thanh Nhu đang tò mò nhìn ngó bên ngoài, hắn vội vàng bước ra: “Đồng chí Khương, sao cô lại đến đây? Có chuyện gì cần giúp đỡ sao?”
Dù không phải vì Sầm Thời, nhưng nể tình Khương Thanh Chỉ, Hạ Vĩ cũng phải quan tâm Khương Thanh Nhu hơn một chút.
Khương Thanh Nhu rộng rãi đưa hộp cơm ra: “Đội trưởng Hạ, chuyện hôm nay cảm ơn anh nhé, may mà có anh giúp đỡ. Đây là chút đồ ăn tôi tự tay làm, một chút lòng thành thôi.”
Hạ Vĩ ngỡ ngàng, có chút kinh ngạc.
Kinh ngạc vì cô gái nhỏ này vẫn rất hiểu lễ nghĩa, chuyện nhỏ nhặt cũng đích thân đến cảm ơn.
Hơn nữa, đây là đồ cô ấy tự làm sao? Lần trước Khương Phi nói, không phải bảo Khương Thanh Nhu chẳng biết làm gì sao?
Nhưng hắn cũng không dám nhận, xua tay nói: “Chuyện nhỏ thôi, không cần cô cảm ơn tôi đâu, hơn nữa...”
Hạ Vĩ có ý muốn tác hợp, bèn hạ giọng nói nhỏ chỉ đủ hai người nghe thấy: “Đây cũng là ý của Sầm Đoàn trưởng, anh ấy không nỡ nhìn cô bị bắt nạt đâu.”
Chuyện còn chưa đâu vào đâu, Hạ Vĩ không dám làm rùm beng quá mức.
Nhưng đối với Sầm Thời và Khương Thanh Nhu, hắn cực kỳ mong hai người thành đôi.
Biết đâu còn đổi được mấy cái bằng khen từ chỗ Thủ trưởng Vệ nữa chứ!
Khương Thanh Nhu cũng nhỏ giọng nói: “Thật ra, tôi muốn đến cảm ơn Sầm Thời nhưng tôi sợ nếu chỉ đưa cho một mình anh ấy thì anh ấy sẽ không nhận... nếu Đội trưởng Hạ nhận, lát nữa tôi cũng dễ nói chuyện hơn mà!”
Nói xong, cô ngẩng đầu nhìn Hạ Vĩ, ánh mắt mong chờ, mang theo vài phần khẩn cầu.
Hạ Vĩ suýt lỡ lời đồng ý: “Vậy tôi nhận nhé, cảm ơn đồng chí Khương.”
Vừa dứt lời, nhìn thấy vẻ mặt tươi cười của cô gái nhỏ, hắn mới cảm thấy mình dường như vừa bị lừa.
Trong lòng không khỏi tự trách mình, đúng là đồ vô tích sự, không chịu nổi người ta khẩn cầu!
Khương Thanh Nhu lại cười híp mắt hỏi: “Vậy Đội trưởng Hạ, anh có thể cho tôi biết bây giờ tìm Sầm Thời ở đâu không?”
Lông mày Hạ Vĩ giật một cái, lúc này hắn mới nhận ra Khương Thanh Nhu gọi là Sầm Thời, không phải Sầm Đoàn trưởng.
Ở bên ngoài thì không sao, nhưng trong quân đội kỷ luật nghiêm ngặt, ngay cả Hạ Vĩ cũng không dám gọi thẳng tên Sầm Đoàn trưởng.
Hắn thầm nghĩ, chẳng lẽ, cô ấy cũng có ý với Sầm Đoàn trưởng rồi sao?
Hạ Vĩ là người thẳng thắn, bèn nhỏ giọng hỏi: “Đồng chí Khương, cô thấy con người Sầm Đoàn trưởng thế nào?”
Khương Thanh Nhu làm ra vẻ muốn nói rồi lại thôi, ngây thơ mím môi: “Anh ấy rất tốt.”
Mắt Hạ Vĩ sáng rực lên ngay lập tức.
Được rồi! Cô gái nhỏ đã có ý, vậy là chuyện này thành công tám mươi phần trăm rồi!
Cọc đi tìm trâu, cách một lớp màn, lớp màn đó cứ để hắn chọc thủng giúp hai người!
Thế là hắn nói hết sạch những nơi Sầm Thời hay lui tới cho Khương Thanh Nhu nghe.
Tổng cộng có bốn chỗ: văn phòng, doanh trại, nhà ăn và căn nhà được phân trong khu nhà ở của gia đình quân nhân.
“Bây giờ chắc anh ấy đang ở văn phòng, nếu không có, cô cứ quay lại tìm tôi, tôi sẽ vào doanh trại tìm anh ấy.”
Hạ Vĩ lo lắng nói:
“Nhưng anh ấy chắc sẽ không nhận đâu, không phải là nhằm vào cô, mà là anh ấy chưa bao giờ nhận đồ của người khác.”
Hắn lại nói: “Hay là cô đưa thẳng cho tôi, tôi sẽ nghĩ cách đưa cho anh ấy?”
Người không có nhiệm vụ không được vào doanh trại, hơn nữa, gặp được rồi, có đưa được hay không cũng là một vấn đề khó khăn.
Khương Thanh Nhu gật đầu, cười nói: “Tôi cứ thử trước xem sao, cảm ơn Đội trưởng Hạ.”
Sau đó cô vội vàng đi về phía văn phòng.
Hạ Vĩ cười tươi rói nhìn theo bóng lưng Khương Thanh Nhu, thầm nghĩ cô gái nhỏ này cũng bạo dạn thật đấy.
Còn nữa là Khương Thanh Chỉ à Khương Thanh Chỉ, anh đừng có mà tức chết ở nhà nhé!
Khương Thanh Nhu vừa đi khỏi, chú lính trẻ lúc nãy liền đến hỏi Hạ Vĩ: “Đội trưởng Hạ, cô gái vừa rồi là ai thế? Trông lạ lẫm quá.”
Hạ Vĩ bị gọi mấy tiếng mới hoàn hồn, hắn lườm chú lính một cái: “Nhìn cái gì mà nhìn chứ? Lạ thì đúng rồi, lạ thì cứ coi như người lạ là được!”
Nói xong hắn cầm hộp cơm hớn hở đi vào trong.
Chú lính gãi đầu lẩm bẩm: “Anh chẳng phải cũng nhìn còn gì...”
Khương Thanh Nhu vừa đi nhanh vừa lẩm bẩm: Nhất định phải ở văn phòng đấy nhé.
Bây giờ là giờ nghỉ trưa, người tuy ít nhưng không phải là không có, cô và Sầm Thời ngoài mặt vẫn cần tránh những nghi ngờ không đáng có.
Đành phải nhờ cậy Hạ Vĩ thôi.
Nhưng nếu Sầm Thời ở văn phòng, biết đâu còn có thể ở riêng với nhau một lát.
Lời cầu nguyện của Khương Thanh Nhu không linh ứng, văn phòng của Sầm Thời ở tòa nhà văn phòng bên trong, lúc cô ở dưới lầu đã thấy cửa lớn bên trên đóng chặt rồi.
Không chỉ riêng phòng đó, cả tòa nhà văn phòng vào giờ cơm trưa này gần như chẳng có bóng người.
Khu văn phòng bên này đều là lãnh đạo cấp cao, có được phân nhà ở cũng sẽ không nghỉ ngơi ở văn phòng.
Khương Thanh Nhu thất vọng trong giây lát, quả nhiên, làm gì có vận may tốt như vậy?
Lúc vừa bước ra, Sầm Thời đã nhìn thấy Khương Thanh Nhu rồi nhưng cô gái nhỏ dường như chỉ chăm chú nhìn về một hướng, anh lại ở một con đường khác nên cô gần như không chú ý đến anh.
Là cô ấy đến tìm ai?
Sầm Thời dừng lại ở phía bên kia hành lang.
Gần như ngay khoảnh khắc cô ngẩng đầu lên, Sầm Thời đã xác định được đáp án.
Tuy nhiên do dự một chút, anh vẫn không bước ra khỏi hành lang.
Nếu cô tìm anh vì chuyện sáng nay thì khách sáo quá rồi, chỉ là chuyện nhỏ thôi mà.
Chỉ là điều anh không ngờ tới là cô gái nhỏ kia thế mà vẫn đi lên lầu.
Chẳng lẽ anh đoán sai rồi sao?
Sau khi xuyên không đến thời đại này, Khương Thanh Nhu có thói quen mang theo giấy bút bên người.
Đến cũng đã đến rồi, đừng để công toi.
Cửa phòng Sầm Thời đóng nhưng cửa sổ lại mở hé một chút, cô đưa hộp cơm và mảnh giấy vào chẳng phải là xong sao?
Có những lời, vẫn phải tự mình bày tỏ mới có ý nghĩa.
Nhìn Khương Thanh Nhu bước nhanh lên lầu, Sầm Thời gần như không chút do dự đi theo sau.
Anh thầm nghĩ cô gái nhỏ này cũng to gan thật lại còn gặp may, đúng lúc bảo vệ dưới lầu đổi ca, cô liền vào được.
Nhưng mà cũng quyết đoán thật, nếu cô đến muộn hơn chút nữa, không lên được lầu là chuyện nhỏ, e là còn bị đưa đi điều tra.
Cũng không nghĩ xem đây là nơi nào.
Nhiều năm đi lính, bước chân anh nhanh nhẹn và nhẹ nhàng, trong lòng Khương Thanh Nhu lại đang có tâm sự nên hoàn toàn không phát hiện phía sau còn có một người.
Đến cửa văn phòng Sầm Thời, Khương Thanh Nhu còn xác nhận lại tên rồi mới bắt đầu hành động.
Cô đưa hộp cơm vào trước, lấy giấy bút ra, sột soạt bắt đầu viết chữ.
Sầm Thời phía sau cau mày nhìn, vô tình đọc thành tiếng: “Cảm ơn anh hôm nay đã giải vây, tôi...”
Nghe thấy giọng nói bất ngờ xuất hiện phía sau, Khương Thanh Nhu giật mình thon thót, cô hét lên một tiếng quay đầu lại, hai tay cầm ngòi bút hướng ra ngoài như đang phòng vệ.