113. Chương 113: Nắm Lấy Tay Lục Hướng Dương

Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão

Chương 113: Nắm Lấy Tay Lục Hướng Dương

Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão thuộc thể loại Linh Dị, chương 113 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Này lão Lục, anh thật quá đáng, đau muốn chết!”
“Là anh thiếu rèn luyện, những bài huấn luyện trước đây anh quên hết rồi sao?”
“Tôi đâu có quên? Thân thủ của tôi vẫn tốt chán!”
“Có lạnh không? Mau mặc quần áo vào.”
Từ Đông Mai đến đây nấu cơm, ngửi thấy mùi thơm mà lòng hơi chua xót, cũng rất ngưỡng mộ.
“Cô đúng là số sướng, có Lục Hướng Dương làm nhiều thịt cho ăn như thế. Tôi thấy dạo này cô đẹp ra hẳn, quả nhiên ăn nhiều thịt sẽ xinh đẹp.”
Cố Thanh Thanh cười đùa: “Vậy sao cô không tìm người làm thịt cho cô ăn?”
Từ Đông Mai bĩu môi: “Tôi có thể tự làm việc, còn lâu mới dựa dẫm đàn ông! Đàn ông trên đời này, chẳng có mấy người tốt đâu.”
Bàn tay người đàn ông khô ráo, rộng lớn, hơi thô ráp, vì quanh năm cầm súng mà có những vết chai mỏng.
Tay của Cố Thanh Thanh thì rất mềm mại, da dẻ mịn màng, trơn láng.
Lúc này, tay anh vừa nãy vẫn ở trên nền tuyết nên lạnh buốt thấu xương, còn tay cô thì ấm áp. Bỗng nhiên bị đôi tay nhỏ bé đó nắm lấy, Lục Hướng Dương sững sờ. Đặc biệt là cô còn hà hơi nóng, xoa xoa mấy cái.
Buổi sáng không có việc gì, Cố Thanh Thanh ở lì trong phòng không ra ngoài, Lục Hướng Dương và Vương Vũ làm gì cô cũng mặc kệ. Cô ở trong phòng cắt một ít thịt dê, thái cải trắng, làm sủi cảo nhân thịt dê cải trắng, rồi lại cán thêm ít mì sợi. Sau đó, cô khóa trái cửa sổ, đi vào không gian để bận rộn. Cô phải dùng tốc độ nhanh nhất để nâng cấp không gian lên một bậc.
Cố Thanh Thanh sững sờ, nhìn Từ Đông Mai một lúc. Lại thấy Từ Đông Mai như nghĩ ra điều gì đó, biểu cảm dừng lại mấy giây, sau đó lại khôi phục bình thường, nói với Cố Thanh Thanh:
“Cô đừng tưởng rằng bây giờ Lục Hướng Dương đối xử tốt với cô thì có thể kê cao gối mà ngủ yên. Mình nên cẩn thận một chút! Việc gì nên làm thì vẫn phải làm, đừng có mà dưỡng cho da thịt non mịn quá. Lỡ đâu ngày nào đó anh ta không nuôi cô nữa, cô vai không gánh, tay không xách được thì chẳng phải sẽ chết đói sao?”
Cố Thanh Thanh nhướng mày, cô thật sự không ngờ Từ Đông Mai lại nói những lời này với mình.
Giữa trưa, cô nướng một con thỏ béo trong số hai con kia, trên bếp lò thì nấu cơm. Thịt thỏ được chặt thành miếng nhỏ rồi mang ra ngoài bếp chế biến. Hôm nay cô ngửi thấy không ít mùi thịt, chắc là đám thanh niên trí thức lên núi săn bắn trước đó đang nướng thịt gà ăn. Cô lấy con thỏ béo nặng khoảng hơn 2 cân, nhiều thịt, Cố Thanh Thanh nấu trong nồi lớn bên ngoài, còn thêm ít nấm và củ cải vào, nấu thành một nồi to. Mùi thơm ngập tràn khắp sân.
Cái cảm giác được con gái nắm tay này... Lục Hướng Dương còn chưa kịp cảm nhận kỹ, Cố Thanh Thanh đã buông ra, đưa áo khoác cho anh. Lục Hướng Dương có chút không kịp phản ứng, nhìn cô gái trước mặt. Trên mặt cô là nụ cười, bình tĩnh đến lạ thường. “Sao thế? Mau mặc vào đi, đừng để bị lạnh!”
Lục Hướng Dương mặc áo vào, Vương Vũ đi theo đến: “Mệt chết tôi rồi, lần sau nhất quyết không đánh với anh nữa.” Lục Hướng Dương lại như người mất hồn, chẳng để ý đến anh ta. Khóe miệng Cố Thanh Thanh khẽ nhếch lên một nụ cười khó nhận ra, cô nói tiếp: “Hôm nay đến đây thôi! Về nhà ăn sáng, đi đi!” Buổi sáng cô đã nấu cháo trên bếp lò, còn có bánh bao nóng, lúc này lại đi lấy ít dưa muối, vừa vặn làm thành bữa sáng.
Cuộc sống của cô hiện giờ, ai nhìn thấy cũng đều ngưỡng mộ ghen tị. Đám thanh niên trí thức nữ kia đều sắp ghen tị đến bốc khói, ai cũng nói cô quyến rũ Lục Hướng Dương, hoặc là nói cô số tốt nên được Lục Hướng Dương nuôi.
Đây là lần đầu tiên có người nói với cô như vậy. Điều quan trọng là, cô cảm thấy Từ Đông Mai dường như không có ác ý châm chọc, mà chỉ là đang nhắc nhở cô mà thôi. Đầu xuân sang năm, cô nhất định sẽ làm chút gì đó.
Dường như Từ Đông Mai cũng hơi bất ngờ, vậy mà Cố Thanh Thanh không hề tức giận, còn tán thành lời cô ấy nói. Cô ấy lập tức có chút đắc ý, cười khanh khách:
Đống dưa muối mà Cố Thanh Thanh chuẩn bị, gần như đều được dùng để ăn kèm như vậy.
Vương Vũ gọi lớn một tiếng, lúc này Lục Hướng Dương mới hoàn hồn. “Cái gì?” Vương Vũ cau mày: “Anh đang nghĩ chuyện gì vậy? Mùa đông chẳng có việc gì phải làm, sao anh cứ mất hồn mất vía thế?” Lục Hướng Dương bất ngờ thở dài: “Vương Vũ, tôi cũng không còn trẻ nữa. Dựa vào tình huống của tôi hiện giờ, nếu là anh, trước mắt anh sẽ làm thế nào?”
Vương Vũ sững sờ, cẩn thận suy nghĩ một lát. “Đương nhiên là nghĩ cách mau chóng để ông Lục và bà Lục trở về, sau đó lại để cha mẹ trở về thủ đô, tốt nhất là có thể khôi phục chức vị cũ. Như vậy thì anh trở về cũng không thành vấn đề.”
Buổi chiều, Cố Thanh Thanh vẫn khóa trái cửa, đi vào không gian để bận rộn. Lục Hướng Dương ở trong phòng đọc sách, Vương Vũ ngồi bên cạnh anh cắn hạt dưa, trông rất nhàm chán. Thấy Cố Thanh Thanh đóng cửa lại, Vương Vũ cười nói: “Sao cô nhóc này cả ngày cứ trốn trong phòng thế? Cô ấy không thấy nhàm chán sao?”
Lục Hướng Dương không nói gì.
“Lão Lục!”
Lục Hướng Dương cười khổ: “Đâu dễ dàng như vậy? Bây giờ có thể bảo vệ được nhà cậu, bảo vệ được anh cả, anh hai đã là không dễ rồi. Nếu ông bà nội tôi trở về, những người đó chẳng phải sẽ tức chết sao?”
Một lúc lâu sau vẫn không nghe thấy Lục Hướng Dương nói gì, anh ta ngẩng mắt lên nhìn, Lục Hướng Dương đang ngây người!