116. Chương 116: Em Ăn Ngay Nói Thật Mà Thôi

Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão

Chương 116: Em Ăn Ngay Nói Thật Mà Thôi

Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão thuộc thể loại Linh Dị, chương 116 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lục Hướng Dương bật cười: “Em tin tưởng anh đến thế sao?”
Cố Thanh Thanh nghiêng đầu, đôi mắt sáng lấp lánh, ánh nhìn tràn đầy vẻ sùng bái. Lục Hướng Dương khẽ nhếch môi, đúng vậy, nếu là anh thì sẽ không làm ra loại chuyện như thế.
Cố Thanh Thanh rúc sát vào anh một chút, chống tay lên bàn, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn Lục Hướng Dương:
“Anh Lục, anh thông minh như vậy, anh nghĩ em nên tìm người tài giỏi như thế nào?”
Đôi mắt cô thật sự quá đơn thuần, cứ như đang thật lòng tham khảo ý kiến của anh vậy. Lục Hướng Dương nhìn đôi mắt sáng lấp lánh ấy, theo bản năng không muốn trả lời câu hỏi này.
“Em… rất muốn lấy chồng sao?”
“Không muốn!”
“Vậy hỏi anh chuyện này làm gì?”
“Em thật sự cảm thấy hắn ta rất ngốc, nếu là anh, gặp phải chuyện như thế anh chắc chắn sẽ không làm như vậy.”
Lục Hướng Dương đầy hứng thú: “Em nghĩ anh sẽ làm thế nào?”
“Ít nhất sẽ không làm trắng trợn như thế. Anh có năng lực, sẽ không dễ dàng vì mẹ em không còn nữa mà không chiếm được lợi ích nên dứt kho khoát từ hôn, càng không thông đồng với chị họ em. Cuối cùng còn đẩy hết trách nhiệm lên người em, dung túng chị họ bắt nạt em. Anh không biết đâu, những năm đó em thật sự rất thảm!”
“Hắn ta thật sự không thể so sánh được với anh, năng lực kém xa, phẩm chất cũng không bằng. Nếu năm đó người đính hôn với em là anh, sau này anh không thích em thì có thể không cưới em, nhưng tuyệt đối không chà đạp em. Với năng lực của anh, tiện tay giúp một chút cũng sẽ không để em thảm như vậy.”
“Vâng! Anh là người thông minh nhất mà em từng gặp, đặc biệt là cách anh xử lý mọi chuyện. Em nghe Vương Vũ nói, có lẽ trước đây anh cũng là người xuất sắc trong giới đó. Hiện giờ thế đạo thay đổi, anh đã đến nông thôn nhưng cho dù nghèo túng, vẫn có thể sống rất tốt. Anh có thể chăm sóc ông bà nội thật tốt, còn có thừa tinh lực để chăm sóc em.”
“Mẹ đã từng nói với em, một người có năng lực hay không, không phải xem khi hắn ta ở tình cảnh thuận lợi rực rỡ vẻ vang cỡ nào, mà phải xem khi ở tình cảnh khó khăn hắn ta có bản lĩnh hay không. Cho dù thất nghiệp tới nông thôn, anh vẫn có thể sống tốt, còn có thể chăm sóc người bên cạnh anh. Anh như vậy, chỉ cần cho anh thời gian, chắc chắn có thể trở lại như xưa.”
Không thể không nói, Lục Hướng Dương bị những lời này làm cho vui lòng.
“Cho dù thế nào, hiện giờ anh tới nông thôn làm việc nhà nông là thật, em tin tưởng anh đến thế sao? Không sợ tương lai anh không có cách nào xoay chuyển tình thế sao?”
Cố Thanh Thanh nhún vai: “Nhưng mà hiện giờ anh sống rất tốt cũng là sự thật, có năng lực chăm sóc em cũng là thật. Gần đây anh còn có uy tín trong khu thanh niên trí thức, được công nhận là người có bản lĩnh cũng là sự thật. Đương nhiên em tin tưởng vào những gì mình tận mắt thấy được. Nếu đã làm ra thành tích như vậy mà em còn chưa tin anh, vậy em còn có thể tin tưởng ai nữa?”
“Dù sao em không nhìn thấy được những phẩm chất đặc biệt như vậy ở bất kỳ ai khác.”
Nhưng không ngờ, cô gái nhỏ này chỉ nói mấy câu lời ngon tiếng ngọt trước mặt anh, lại có thể khiến anh vui vẻ đến thế!
Lục Hướng Dương quay đầu nhìn về phía cô gái bên cạnh. Cô vẫn chống tay lên má, chớp mắt nhìn anh, đôi tay giơ lên để lộ một đoạn cổ tay trắng nõn. Nhìn cổ tay xinh đẹp ấy, anh bất ngờ cảm thấy nếu cô đeo trang sức sẽ càng thêm xinh đẹp.
Thứ hai, Cố Thanh Thanh rất sùng bái anh!
Loại sùng bái và tin tưởng này có căn cứ rõ ràng, khiến Lục Hướng Dương dễ dàng đón nhận hơn những lời lấy lòng và khen tặng nông cạn. Cho dù biết rõ Cố Thanh Thanh đang vuốt mông ngựa, nhưng anh vẫn thích nghe!
Lúc này Lục Hướng Dương không chỉ nhếch khóe miệng nữa, mà đã bật cười thành tiếng: “Em đang vỗ mông ngựa anh sao?”
Cố Thanh Thanh cười hì hì rúc sát vào anh, đôi tay chống cằm nghiêng đầu, biểu cảm như thừa nhận, nói ra những lời đúng lý hợp tình:
“Đâu có, em ăn ngay nói thật mà thôi!”
Dù nói vòng vo, quanh co đến mấy, thực ra cũng đều là khen anh.
Từ lúc sống lại tới nay, không, tính cả đời trước, anh đã rất lâu không được nhẹ nhàng vui vẻ như thế.
Anh vốn tưởng rằng mình thật sự có thể thả lỏng, có lẽ phải đợi tới khi anh đưa ông bà nội về thành phố, đưa cha mẹ về thành phố, khiến Lục gia ổn định lại, anh mới có thể thật sự thả lỏng một chút.
Dù sao từ đầu tới cuối, nói chuyện nhiều như vậy Lục Hướng Dương chỉ nhớ rõ hai điều. Thứ nhất, Cố Thanh Thanh rất thông minh!
Nghĩ tới điều gì đó, anh sờ trong ngực một lát, lấy ra một chiếc vòng ngọc màu xanh. Chiếc vòng ngọc này có độ trong suốt, màu sắc tươi mới, vô cùng óng ánh, nhìn không có chút tạp chất nào.
“Ừm! Cái này là anh tình cờ mua được, chiếc vòng tay này khá tốt, trước đây tuyệt đối là vật quý nhưng mà hiện tại không đáng tiền mà thôi. Ngọc tốt rất khó có được, tay em nhỏ nhắn trắng nõn như vậy, đeo vào chắc chắn sẽ rất đẹp. Nhưng mà tự mình cầm chơi thì được, đừng để người khác biết.”
Cố Thanh Thanh nhướng mày, cười nhận lấy. Chạm vào vừa mát lạnh vừa ấm áp, màu xanh biếc, thật sự không nhìn ra chút tạp chất nào.
Lục Hướng Dương gật đầu: “Ừm! Coi như là vậy… Một món quà nhỏ bình thường.”
Cố Thanh Thanh lập tức đeo lên cổ tay, còn giơ ra trước mặt anh lắc lắc: “Thế nào? Có đẹp không?”
Đương nhiên là đẹp. Cổ tay trắng nõn nhỏ nhắn đeo chiếc vòng tay màu xanh biếc như vậy, ánh sáng của ngọc rất đẹp, đương nhiên là đẹp rồi.
Cố Thanh Thanh lại kéo cánh tay anh lần nữa: “Anh còn chưa nói buổi tối anh muốn ăn gì mà, để khen thưởng cho việc anh mua cho em nhiều đồ nội thất như vậy.”
Lục Hướng Dương nghĩ một lát: “Em cứ làm gì cũng được, những món em nấu đều rất ngon.”