119. Chương 119: Đi Kiếm Tiền Nuôi Em

Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão

Chương 119: Đi Kiếm Tiền Nuôi Em

Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão thuộc thể loại Linh Dị, chương 119 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ừm! Đó là phong cách điển hình của đàn ông, thô tục, phóng đãng, nhưng cũng có chút lãng tử và dũng cảm.
Cố Thanh Thanh nhướng mày: “Phong cách này, là phong cách của đàn ông các anh, hơi thở dương cương quá nồng, không thích hợp với em đúng không?”
“Trừ chuyện này ra, anh còn biết gì?”
Cuối năm vật tư bán chạy, anh ở nhà cũng không có chuyện gì, sao không ra ngoài bán một ít?
Cuộc sống sau này càng ngày càng tốt, vật tư ở chợ đen sẽ càng ngày càng không đáng giá tiền.
Cố Thanh Thanh bất ngờ tới gần, nhỏ giọng hỏi: “Anh Lục, anh đi ra ngoài làm gì thế?”
Lục Hướng Dương nhướng mày, nhìn vẻ mặt tò mò của cô gái nhỏ, khóe miệng hơi nhếch lên.
Lục Hướng Dương nghĩ một lát:
“Ngoài công việc trước kia, anh còn biết một chút về cầm kỳ thi họa, am hiểu nhất là cờ vây, còn cờ tướng thì chỉ biết sơ sơ.”
Tay Cố Thanh Thanh chống cằm, khẽ thở dài một cái: “Xem ra sau này em phải chăm chỉ học tập, nếu không không theo kịp anh.”
Đây rõ ràng là gia thế rất tốt. Thời đại này khó khăn như vậy, gia đình bình thường không nuôi dưỡng nổi.
“Đi kiếm tiền nuôi em!”
Cố Thanh Thanh sửng sốt.
Nhìn dáng vẻ dại ra của cô gái, tâm trạng của Lục Hướng Dương càng thêm tốt hơn.
Anh đứng dậy, bàn tay rắn chắc xoa đầu Cố Thanh Thanh: “Ở nhà chăm chỉ học tập, đợi anh trở về.”
Hơn nữa, Lục Hướng Dương còn nói anh có anh trai, mà ngay cả anh ấy cũng như vậy, thì anh trai anh ấy chắc chắn cũng không kém. Việc có thể nuôi dưỡng ba đứa bé như thế trong thời buổi này quả thực không hề đơn giản!
Lục Hướng Dương cười:
“Thời gian còn nhiều mà, em cứ từ từ học. Kiến thức trong sách giáo khoa em nắm vững khá tốt, sau này chúng ta sẽ bắt đầu ôn tập chương trình cấp 3. Về thư pháp thì em cứ luyện tập trước đi, một thời gian nữa anh sẽ dạy em vẽ tranh.”
Cố Thanh Thanh gật đầu.
Lục Hướng Dương đột nhiên nói:
“Còn mấy ngày nữa là đến Tết, ngày mai anh sẽ đi ra ngoài một chuyến, có thể mất ba bốn ngày. Em ở nhà đừng chạy lung tung, Vương Vũ sẽ ở lại đây. Nếu có ai bắt nạt em thì lập tức tìm cậu ta, biết chưa?”
Cố Thanh Thanh sửng sốt: “Anh còn đi ra ngoài ư?”
Lục Hướng Dương gật đầu.
Nhìn bóng dáng Lục Hướng Dương rời đi, một lúc lâu sau Cố Thanh Thanh mới hoàn hồn.
Cô vui vẻ, khóe miệng không kìm được mà nhếch lên. Nhìn chiếc vòng ngọc đẹp trên cổ tay, cô tựa vào bàn cười đến run cả vai, cả người như chìm đắm trong những bong bóng màu hồng!
Sáng sớm hôm sau, Cố Thanh Thanh dậy sớm, làm xong bữa sáng rồi chờ đợi.
Lục Hướng Dương cũng dậy từ sớm, nhưng anh vừa có động tĩnh là Cố Thanh Thanh lập tức mở cửa.
“Lại đây ăn bữa sáng đi.”
Hiện giờ Cố Thanh Thanh càng lớn càng xinh đẹp, dáng người cũng dần cao hơn, anh thật sự không yên tâm để cô ở nhà một mình. Huống chi, trong thôn này vốn đã có người không có ý tốt với cô. Bên Lý gia kia, nếu không phải anh vẫn luôn trấn áp, thì bọn họ đã sớm đến tìm Cố Thanh Thanh gây phiền phức rồi. Đám Lý Phú Quý vẫn còn ở khu thanh niên trí thức. Khi anh không có nhà, Lục Hướng Dương tuyệt đối không yên tâm để cô ra cửa một mình.
Lục Hướng Dương ăn sáng xong chuẩn bị rời đi, Cố Thanh Thanh ngăn anh lại, lấy chiếc khăn quàng cổ trong ngăn tủ ra đưa cho anh.
“Anh đeo cái này đi, trời lạnh như vậy còn phải ra ngoài kiếm tiền, vất vả cho anh quá! Chú ý an toàn, nhớ trở về sớm một chút!”
Lục Hướng Dương nhìn chiếc khăn quàng cổ trong tay, đó là khăn len tự đan. Lần này không giống với áo lông có hoa văn phức tạp, kiểu dáng của nó đơn giản, màu sắc thuần một màu, đúng là phong cách của anh.
Khi mới xuyên không đến đây, cô không muốn cũng không dám đi đâu. Lúc ấy cơ thể của nguyên chủ bị tra tấn suy yếu không chịu nổi, gặp phải nguy hiểm cô đều không có sức mà chạy trốn. Nhưng bây giờ thì khác rồi, cơ thể của cô đã hoàn toàn hồi phục, sức mạnh cũng đã trở lại. Gần đây cô rèn luyện lâu như vậy, còn luyện tập trong không gian nữa chứ! Mức độ linh hoạt của cơ thể đã tăng lên không ít. Hiện giờ cô có không gian của hệ thống phụ trợ, cho dù không đánh lại người ta thì chạy trốn hẳn cũng không thành vấn đề.
Cuối năm, máy kéo trong thôn thường xuyên chạy lên huyện, rất nhiều người sẽ đi nhờ xe. Cố Thanh Thanh cũng vậy, để tránh phải đi bộ. Chuyện thịt lợn rừng thì mọi người đều biết rồi, cả đại đội đều được chia phần, không có gì phải giấu giếm cả.
Sau một hồi lắc lư trên con đường làng quanh co, cuối cùng họ cũng đến được huyện. Mọi người tách nhau ra, máy kéo sẽ quay về vào khoảng 3 giờ chiều. Tất cả những người đi nhờ xe sẽ tập trung ở đây vào lúc đó, quá giờ sẽ không đợi.
Trong khoảng thời gian này, tuy Cố Thanh Thanh ít khi ra khỏi nhà, nhưng những thông tin cần hỏi thăm thì cô đã tìm hiểu cả rồi. Cô biết ở huyện thành có những nơi tương đối khá giả. Trong huyện có mấy nhà máy nhỏ, khu ký túc xá của công nhân viên chức chính là nơi có nhiều tiền.