Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Chương 132: Có Phải Là Anh Thích Cô Ấy Hay Không?
Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão thuộc thể loại Linh Dị, chương 132 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nói đến đây, Vương Vũ có chút hả hê, xem ra Lục Hướng Dương cũng có ngày hôm nay!
Lục Hướng Dương nghe ra sự hả hê của anh ta, nhưng anh không hề tức giận. Có thể nói, hôm nay Cố Thanh Thanh một lần nữa làm mới nhận thức của anh về cô.
Lục Hướng Dương: “…”
Lục Hướng Dương nhếch mép cười:
“Ý chính là, tôi thấy cô ấy còn đáng tin hơn huynh! Nếu không phải hai ta lớn lên từ bé, có chút tình cảm từ nhỏ, có một số việc tôi sẽ hợp tác với cô ấy chứ không hợp tác với huynh. Không vì lý do gì khác, chỉ có một điều, tôi thấy cô ấy đáng tin hơn huynh.”
Vương Vũ: “…”
Vương Vũ chống cằm, vô cùng bội phục Cố Thanh Thanh.
“Không ngờ! Ngôi thôn nhỏ này lại có một cô gái như thế, tôi cứ tưởng con gái ai cũng như nhau, đàn ông chỉ cần cho chút quà, nói vài lời ngon tiếng ngọt là trong đầu toàn là tình yêu, vậy mà còn có người huynh không trị được!”
Trên mặt Vương Vũ tràn đầy vẻ hưng phấn nhìn Lục Hướng Dương:
Lục Hướng Dương trợn tròn mắt đáp:
“Cô ấy chẳng hề máu lạnh chút nào, chỉ là không dễ bị lừa như vậy thôi. Huynh cũng nói tôi tự mình ra mặt cô ấy còn không tin, vậy sau này người khác muốn tiếp cận hay tính kế cô ấy e rằng cũng rất khó. Như vậy khá tốt, nhỏ như vậy đã biết được cách sinh tồn trong xã hội… Không đúng, là biết được đạo lý căn bản nhất trong thế giới này, khá tốt, đỡ cho tôi phải từ từ dạy dỗ.”
Vương Vũ nhìn huynh hỏi: “Huynh có ý gì?”
“Rất rõ ràng, lừa huynh dễ hơn lừa cô ấy. Nếu kẻ địch của tôi muốn phá hỏng chuyện của tôi, cùng tìm đến huynh và Cố Thanh Thanh, vậy xác suất Cố Thanh Thanh bị lừa sẽ thấp hơn huynh!”
Vương Vũ hít sâu một hơi, muốn phản bác nhưng vẫn nản lòng nằm vật ra ghế: “Tôi biết tôi không đủ thông minh, nhưng huynh đừng nói thẳng ra như vậy chứ? Tôi không cần mặt mũi sao?”
Lục Hướng Dương rất nghiêm túc nhìn Vương Vũ, nói với anh ta:
“Này Lão Lục! Nhìn huynh đầy mặt xuân tâm phơi phới, huynh đừng nói với tôi là huynh thích cô ấy đấy nhé? Cô gái này… Khó lắm!”
Lục Hướng Dương nhướng mày: “Vì sao không thích?”
“Máu lạnh như thế, huynh còn dám thích sao?”
“Sau này đối xử với Thanh Thanh tốt một chút, cho dù tôi có thích cô ấy hay không, làm bạn với cô ấy không có điều gì bất lợi cho huynh.”
“Thông minh lý trí, không dễ dàng sa vào tình cảm nam nữ, sau này càng dễ làm nên sự nghiệp, biết đâu tương lai có thể giúp được huynh!”
Vương Vũ vẫn luôn tin tưởng Lục Hướng Dương, thực ra huynh ta biết mình không đủ thông minh, nhưng huynh ta biết đi theo người thông minh để làm việc.
Vương Vũ lập tức tức điên, vỗ bàn đứng phắt dậy, chỉ vào mặt Lục Hướng Dương mà lên án:
“Lục Hướng Dương, huynh quá đáng! Hai ta quen nhau bao lâu rồi, vậy mà huynh lại cảm thấy tôi không đáng tin?”
Lục Hướng Dương cười:
Đây là lần đầu tiên huynh ta thấy Lục Hướng Dương khen một cô gái như vậy.
“Huynh khen cô ấy thông minh như vậy, vậy… Cô ấy còn có thể nhìn trúng một người bạn không quá thông minh như tôi sao?”
Lục Hướng Dương cười nói:
“Cô ấy không máu lạnh, lý trí chỉ vì có đầu óc mà thôi. Cô ấy thiếu tình cảm, cần một người bạn và một người yêu chân thành, nếu huynh có thể đối xử chân thành với cô ấy, đương nhiên cô ấy sẽ coi huynh là bạn. Cố Thanh Thanh là người như vậy, một khi đã trở thành bạn sẽ rất khó phản bội huynh.”
Trong lòng Vương Vũ hiểu rõ: “Cô ấy không tin tưởng huynh, huynh không tức giận sao?”
Lục Hướng Dương trả lời câu hỏi này:
“Tốn chút tiền có thể khiến cô ấy tin tưởng tôi sao? Niềm tin có giá rẻ như vậy à?”
Cân nhắc mối quan hệ lợi hại, cân nhắc giá trị của bản thân, đây là chuyện một người nên làm, mối quan hệ giữa người với người là như vậy.
Hai người xách tổng cộng sáu bao tải lớn, buộc lên xe đạp rồi đạp xe tới huyện thành.
…
Nếu Lục Hướng Dương đi một mình thì hoàn toàn không cần phiền phức như vậy, nhưng vì có thêm Vương Vũ, mọi chuyện phải sắp xếp thật tốt từ trước.
Khi mọi người đều đã ngủ say, Lục Hướng Dương và Vương Vũ lặng lẽ ra khỏi phòng, rời khỏi khu thanh niên trí thức.
Hai người đi dọc theo con đường núi, lấy một chiếc xe đạp từ trong đống cỏ khô ra, Vương Vũ kinh ngạc hỏi:
“Huynh làm lúc nào vậy?”
Lục Hướng Dương chỉ hướng, Vương Vũ đi lấy chiếc xe đạp khác ra.
Xe đạp đã có trong tay, hai người lấy con mồi đã giấu từ trước ra, tất cả đều được đựng trong bao tải lớn, bọn họ đã xử lý sạch sẽ.
Lần này lên núi thu hoạch không ít, con mồi quá nhiều không thể khuân xuống được, lợn rừng bị bọn họ giết chết ngay tại chỗ, để tiện cất vào bao tải.
Lục Hướng Dương cười nói: “Đã sớm chuẩn bị, trước khi lên núi.”
Vương Vũ giơ ngón cái với huynh.