Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Chương 139: Anh Tuyệt Đối Không Yên Lòng Để Cô Ra Ngoài Một Mình
Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão thuộc thể loại Linh Dị, chương 139 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Nhất định phải phiền phức như vậy sao?” Cố Thanh Thanh ngắt lời anh. Vương Vũ và Lục Hướng Dương cùng nhìn về phía cô.
Cố Thanh Thanh nhún vai:
“Các anh… Có phải trước đây gia tộc quá lớn nên suy nghĩ cũng cứng nhắc theo không? Em chỉ muốn cô em đừng quấy rầy nữa thôi, có cần phải lôi cả phó lãnh đạo cục quản lý an toàn vào không?”
Cô đột nhiên nhớ tới một câu chuyện cười từ kiếp trước: trong tiểu thuyết, cạnh tranh kinh doanh cứ động một tí là cắt đứt nguồn tài chính của đối phương.
Buổi chiều, Lục Hướng Dương đang suy nghĩ cách đối phó với người nhà bên kia.
Vương Vũ mở miệng nói:
“Mạng lưới quan hệ của chúng ta, đâu phải không đối phó được, nhưng mà có cần thiết không? Thật ra tôi bảo người nhà cảnh cáo một chút là được, nếu không biết điều thì hủy hoại ông ta?”
“Không được!” Lục Hướng Dương phản đối: “Đừng nói chuyện bên này với người nhà, tôi tự mình ứng phó được!”
Cạnh tranh kinh doanh ngoài đời thực, chỉ cần mua chuộc được dì giúp việc của công ty đối thủ, cứ hai tiếng cắt điện một lần, khiến bọn họ không thể làm việc bình thường.
Đọc nhiều tiểu thuyết, luôn nghĩ rằng cạnh tranh kinh doanh của các tập đoàn lớn phải cao cấp đến mức nào, không ngờ tới họ cũng có lúc như con nít chơi đồ hàng.
“Vị phó xưởng trưởng kia vẫn chưa biết em là ai đúng không? Cũng chưa từng gặp em, trước mắt chỉ cần xử lý dượng em không phải là xong sao? Dượng em đi khắp nơi tạo dựng quan hệ để thăng chức, như vậy chẳng phải là hối lộ ư? Em nhớ rõ thân thủ của anh Lục rất tốt! Anh nghĩ cách đặt ít đồ vào nhà dượng em, đồ cổ gì đó ấy! Hay là đồ từ nước ngoài! Sau đó nghĩ cách bảo người điều tra ông ta chẳng phải là xong ư? Chẳng phải anh quen người ở cục công an sao?”
Lục Hướng Dương: “…”
Vương Vũ: “…”
“Còn có phó xưởng trưởng Lương Hùng kia, cho dù cô em từng nói với ông ta, cho dù ông ta đã nhất quyết muốn em làm con dâu sinh cháu nội cho ông ta, phương pháp này cũng áp dụng được với ông ta. Tàn nhẫn một chút thì đặt đồ càng nghiêm trọng hơn, ví dụ như vật phẩm cấm từ nước ngoài? Ông ta tham ô nhiều như thế, căn bản không chịu nổi điều tra, đến lúc đó ông ta ngồi tù, thậm chí bị bắn chết, đâu còn để ý tới em nữa?”
Lục Hướng Dương: “…”
Vương Vũ: “…”
Cố Thanh Thanh không thèm để ý nói:
“Bọn họ cũng đâu có nương tay với em! Đem em gả cho một tên ngốc, lại còn thích đánh người, bọn họ không nghĩ tới em có thể sống nổi hay không à? Hơn nữa đó là tên ngốc đấy! Cha già của hắn còn phong lưu như vậy, ai biết tên ngốc kia có thể sinh con hay không? Mấy đứa con gái trước đây của tên ngốc, ai biết là con hắn hay là em gái hắn?”
Vương Vũ: “…”
…
Cố Thanh Thanh không tận mắt nhìn thấy, nhưng nghe người trong thôn kể lại rằng khi cô út Lý rời đi vô cùng chật vật, trông có vẻ là bị bà Lý đánh không nhẹ.
Sau đó, cái gọi là hôn sự, vẫn luôn không có tiến triển gì thêm.
Cố Thanh Thanh chỉ có thể ngoan ngoãn ở yên trong nhà, tức giận vì bảo bối ở ngay trước mặt mà không thể có được, nên cô nỗ lực làm việc kiếm tiền trong không gian.
Thoáng cái một tháng trôi qua, nhiệt độ tăng lên, không còn lạnh như hồi ăn Tết.
Trong không gian của Cố Thanh Thanh càng thêm náo nhiệt, trong khoảng thời gian này cô vẫn luôn nỗ lực làm việc, số dư nhanh chóng tăng lên, thoáng chốc đã hơn 300 vạn.
Cô vốn muốn mua ít châu báu, nhưng nghĩ một lát vẫn nên tích trữ hàng hóa thì hơn.
Thật ra Cố Thanh Thanh rất muốn đi thăm dò xem rốt cuộc Lương gia có bao nhiêu bảo bối, đáng tiếc vẫn luôn không có cơ hội.
Lục Hướng Dương lo lắng cho sự an toàn của cô, không cho cô đi ra ngoài một mình, muốn đi ra ngoài vào buổi tối thì càng không thể.
Lục Hướng Dương từng ở bộ đội, lại còn thuộc cấp bậc tinh anh, Cố Thanh Thanh lo lắng nhỡ đâu buổi tối cô lén chạy ra ngoài sẽ bị Lục Hướng Dương phát hiện, đến lúc đó thì không thể giải thích.
Bảo bối của Lương gia quan trọng, nhưng tất cả đều không quan trọng bằng hệ thống.
Ít nhất cô út Lý không tới chỗ Cố Thanh Thanh gây phiền phức, Cố Thanh Thanh còn cảm thấy hơi kỳ lạ.
Trước khi Tào Duệ rời đi đã để lại địa chỉ cụ thể của mấy nhà kia, cả đám anh em của Lương Hùng đều có, còn có địa chỉ ở quê của Lương Hùng.
Qua Tết, mùa xuân không còn xa, nhưng thời tiết vẫn rất lạnh lẽo, thậm chí còn có tuyết rơi.
Qua Tết, cô út Lý về thôn chúc Tết nhà mẹ đẻ, kết quả lại ầm ĩ với bà Lý một trận, bị bà Lý đuổi ra ngoài.
Châu báu cô có thể đến chợ đen mua, ở đó rẻ hơn.
Trông cô quá xinh đẹp, anh tuyệt đối không yên lòng để cô ra ngoài một mình.
Trong khoảng thời gian này, vóc dáng của Cố Thanh Thanh lại cao lên nữa, hiện giờ cô cao khoảng 1m63, đã không còn bị coi là lùn trong số các nữ sinh. Hơn nữa cô rất thon thả, da trắng xinh đẹp, đường cong cơ thể cũng dần lộ ra.
Nếu tới mùa xuân hạ, cô ăn mặc quần áo mỏng manh, dáng người của cô sẽ càng lộ rõ hơn. Anh từng ôm và từng hôn cô nhóc này, biết cô nhóc này mê người đến mức nào, ngay cả người lý trí như anh còn khó mà kìm nén nổi, càng đừng nói đến đám đàn ông bên ngoài.
Không có anh ở bên cạnh trông chừng, anh kiên quyết không cho Cố Thanh Thanh rời nhà một mình.
“Trong nhà chưa bao giờ thiếu em đồ ăn thức uống, em muốn đi ra ngoài làm gì?”
Cố Thanh Thanh tức giận nói: “Em đi ra ngoài một lát cũng không được sao? Mỗi ngày ở trong nhà em sắp mốc meo đến nơi rồi.”
Thật ra trước đây cô cũng mỗi ngày ở trong nhà, nhưng con người chính là như vậy, sẽ được cưng chiều mà sinh kiêu. Biết Lục Hướng Dương cưng chiều cô, cô không vui sẽ cáu kỉnh.