142. Chương 142: Buổi Dạy Võ Ngay Tại Chỗ

Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão

Chương 142: Buổi Dạy Võ Ngay Tại Chỗ

Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão thuộc thể loại Linh Dị, chương 142 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nơi đây lập tức biến thành một buổi dạy võ lớn, nỗi sợ hãi và căng thẳng do cuộc ẩu đả hoàn toàn biến mất. Tất cả mọi người như đang xem phim điện ảnh, ước gì vẫn luôn chiếu đừng ngừng.
Vương Vũ cao giọng kêu lên: “Được!”
Ngay sau đó Lục Hướng Dương vừa đánh, Vương Vũ vừa giải thích.
“Chiêu này dùng để làm tan rã sức lực của đối phương, có thể nói là tá lực đả lực, con gái dùng là tốt nhất.”
“Như thế này! Né tránh về sau rồi phản kích.”
“Chiêu này còn đơn giản hơn, chính là tấn công vào chỗ hiểm yếu của đối phương, nhưng anh Lục không dùng hết sức. Với sức lực của anh ấy, đám người này không chịu nổi đâu. Chiêu này chỉ nên dùng trong lúc nguy cấp, với lực của người bình thường thì không gây chết người.”
Đánh một hồi như vậy, một đám người vừa nghe giải thích vừa khoa tay múa chân tập theo, Cố Thanh Thanh nhìn xung quanh có chút cạn lời.
Lại vang lên tiếng kêu thảm thiết lần nữa.
“Ai ôi…”
“A…”
Bác gái cả Lý gia từ lâu đã căm hận Cố Thanh Thanh đến tận xương tủy, giờ đây Lục Hướng Dương còn ra mặt bảo vệ cô như vậy, đánh những người đàn ông nhà bà ta nằm la liệt trên đất không dậy nổi.
Bà ta lập tức giương nanh múa vuốt xông lên, đàn ông đánh phụ nữ ở đại đội Hòe Hoa sẽ bị cười nhạo, dù có làm ầm ĩ đến chỗ đại đội trưởng cũng không có lý lẽ gì.
Cho nên bác gái cả Lý gia đối mặt với một vãn bối như Lục Hướng Dương, luôn không có cố kỵ gì.
Nhìn đám đàn ông Lý gia nằm ngổn ngang trên đất, mấy người phụ nữ đi theo đều choáng váng.
Lý gia vẫn luôn chiếm ưu thế trong các cuộc ẩu đả, là những người phụ nữ Lý gia, từ trước tới nay bọn họ chưa từng nghĩ tới có ngày đàn ông nhà mình sẽ bị đánh bại.
“Chuyện này…”
Cũng may đám người Lý gia không phải là đối thủ của Lục Hướng Dương, rất nhanh đã bị hắn đánh ngã toàn bộ.
Người cuối cùng, Cố Thanh Thanh cẩn thận nhìn một lát, đây là bác thứ mấy của mình nhỉ?
Một người đàn ông bị Lục Hướng Dương nhấc bổng lên, nhẹ nhàng ném ra ngoài, va trúng người đàn ông Lý gia vừa định đứng dậy.
Cố Thanh Thanh thấy bác gái cả xông lên, lập tức chạy tới túm lấy tóc bà ta, kéo giật cả người bà ta lại.
“Tiểu tiện nhân, tao là bác gái cả của mày, tao…”
“Bà chẳng là gì của tôi cả, tôi đã không còn quan hệ với Lý gia. Dám động đến tôi, tôi sẽ không để bà sống yên đâu. Bà mau về đi, đụng vào anh Lục của tôi thì tôi sẽ lột sạch tóc bà.”
Cô út Lý gia tức giận đến điên người: “Con nhóc chết tiệt kia, mày dám đánh trưởng bối à? Mày như vậy là bất hiếu, tao đi tìm đại đội trưởng tới…”
“Bà đi đi!” Cố Thanh Thanh lười nói nhảm với đám người này, không đợi cô út Lý gia nói hết đã mở miệng cắt ngang bà ta: “Bà còn nói đạo hiếu với tôi ư? Quả thực là chuyện cười. Khi ăn tết không biết là ai cãi nhau ầm ĩ với mẹ ruột mình. Bà ngay cả mẹ ruột cũng đánh, còn mặt mũi nào mà tới giáo huấn tôi?”
“Bà đi tìm đại đội trưởng đi! Bây giờ đi đi! Một người phụ nữ gả ra ngoài mười mấy năm, chạy tới nhà mẹ đẻ gây chuyện thị phi, hở ra là muốn bán con gái trong thôn, tôi xem đại đội trưởng xử lý bà ra sao! Bà đi đi, bây giờ đi luôn đi!”
“Mày…”
Đại đội trưởng Vương Chính Quốc là người có uy tín, người trong thôn thật sự không dám chọc ông ta.
Mọi người vừa nhìn, Vương Chính Quốc và kế toán Đào đều đi tới bên này.
Cô út Lý gia và bác cả Lý gia thấy thế, lập tức khóc lóc ầm ĩ.
“Đại đội trưởng, đại đội trưởng cứu mạng! Thanh niên trí thức Lục này muốn giết người!”
Nhìn đám người Lý gia, ánh mắt Vương Chính Quốc lạnh như băng: “Bà còn muốn chống chế nữa sao? Tự mình dẫn theo một đám người tới đây nói muốn đưa tôi đi, anh sáu của bà còn nói tôi xinh đẹp như vậy mà chỉ bán 300 tệ là quá ít, không phải là muốn lừa bán tôi thì là gì?”
“Mày…” Sắc mặt cô út Lý gia có chút căng thẳng, bà ta tuyệt đối không thể có quan hệ với đám buôn người, chuyện này không cẩn thận sẽ phải ngồi tù đấy.
“Tao chỉ tìm cho mày một mối hôn sự tốt đẹp mà thôi, điều kiện của mày tốt như vậy, đương nhiên phải gả đến huyện thành, gả cho người có tiền trong huyện thành. Tao tìm nhà tương đối có tiền cho mày, đây là vì tốt cho mày.”
Cố Thanh Thanh thấy vui vẻ, quả thực là buồn cười:
Cô út Lý gia vốn trong lòng đầy ấm ức, vốn tưởng rằng đại đội trưởng sẽ bảo vệ người trong thôn là mình, không ngờ đại đội trưởng vừa mở miệng đã chỉ trích bà ta.
“Đại đội trưởng, rõ ràng là thanh niên trí thức Lục động thủ đánh bọn tôi trước, ông nhìn xem người Lý gia bọn tôi bị cậu ta đánh ra nông nỗi nào? Tên khốn nạn này muốn giết người đấy! Ông không đứng ra làm chủ cho chúng tôi thì thôi, ngược lại còn bảo vệ cậu ta, đây là đạo lý gì vậy?”