Trổ tài nấu nướng

Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Thanh Thanh cười nói: “Anh Lục đối xử với em rất tốt, làm gì có chuyện không nuôi em.”
Mấy ngày nay sống chung với Lục Hướng Dương, Cố Thanh Thanh cũng đã phần nào hiểu được con người anh. Tuy anh ấy còn trẻ, nhưng làm việc rất phóng khoáng, đã nói là làm, lại còn không quá coi trọng tiền bạc.
Anh chi 300 tệ tiền sính lễ, còn chữa bệnh cho cô, khi về còn mua quần áo mới và đồ dùng sinh hoạt hàng ngày, lại còn cho cô tiền tiêu vặt. Nhìn là biết anh rất giàu có.
Bởi vậy, khi nãy Lục Hướng Dương nói không tiết kiệm một chút thì không nuôi nổi cô, Cố Thanh Thanh hoàn toàn không để bụng, càng không vì thế mà tự ti, khép nép hay phải dè sẻn chi tiêu.
Việc cô cần làm bây giờ là thể hiện thật tốt, nắm giữ dạ dày của đại lão, ôm chặt lấy cái đùi vàng này.
Với tính cách phóng khoáng của Lục Hướng Dương, Cố Thanh Thanh nghĩ, chỉ cần cô không gây chuyện, ngoan ngoãn và nấu ăn ngon, có lẽ Lục Hướng Dương sẽ luôn che chở cho cô.
Vương Vũ nghe xong những lời này cũng cười, tiếp tục phe phẩy chiếc quạt hương bồ lớn của mình, trông rất thích thú.
Thịt gà hầm cần thời gian, không thể nấu xong ngay được, sau đó cô còn phải làm thêm món khác nữa!
“Cái nồi bên cạnh em có thể dùng được không?”
Khu thanh niên trí thức đông người, nồi niêu xoong chảo cũng nhiều, tổng cộng có tới bốn cái nồi sắt!
Vương Vũ thản nhiên nói: “Dùng được chứ, tuy cái nồi em đang dùng là anh bỏ tiền mua, nhưng bình thường mọi người nấu cơm cơ bản đều dùng chung, vì đông người quá, phải thay phiên nhau, nếu không sẽ không đủ thời gian.”
Cố Thanh Thanh gật đầu, lấy một cái nồi khác bắt đầu làm món thịt kho tàu.
Bên chỗ Lục Hướng Dương có sẵn đường phèn, rất tiện để cô làm nước màu.
Nồi thịt nhanh chóng lên màu, Vương Vũ phát hiện ra sự khác biệt trong cách nấu của cô: “Em đang làm thịt kho tàu à?”
“Đúng vậy!”
“Tốt quá rồi, cuối cùng cũng có người biết nấu ăn.”
Anh ta từng được ăn ngon, biết đồ ăn ngon tuyệt vời đến mức nào, nhưng Thạch Lỗi và Hứa Quốc Bưu thì lại không biết nấu ăn!
Bọn họ chỉ biết luộc thịt hoặc hầm, bình thường đều cho củ cải trắng và mấy thứ linh tinh khác vào hầm chung.
Dân quê đều làm như vậy, thời buổi này có cái ăn no đã là tốt lắm rồi, căn bản chẳng ai để ý nhiều.
Trong lúc đợi thịt kho tàu hầm, Cố Thanh Thanh đi thái rau.
Đến 11 giờ trưa, khi Cố Thanh Thanh làm xong hết đồ ăn, đám thanh niên trí thức làm công cũng lục tục trở về để chuẩn bị bữa trưa.
Ngửi thấy mùi thịt thơm lừng tràn ngập sân, mọi người đều hít hà.
Vương Vũ hưng phấn tột độ, cầm chiếc ghế nhỏ đi đến nhà Lục Hướng Dương, cũng chính là nơi Cố Thanh Thanh đang ở.
Nơi này có bàn, ăn cơm sẽ tiện hơn.
Tuy ăn dưới gốc cây đại thụ bên ngoài mát hơn thật, nhưng người đông! Một bàn đồ ăn ngon như vậy, sẽ khiến mọi người bu lại xem.
Khoai tây hầm thịt gà, thịt kho tàu, đậu đũa xào, cà tím xào. Vì thời tiết quá nóng, cô còn làm thêm một ít rau trộn. Thực ra là củ cải bào sợi mỏng, trộn với một chút dầu vừng, ăn rất thơm. Ngoài ra còn có một bát canh trứng cải thìa.
Đều là những món ăn gia đình đơn giản, trong điều kiện có hạn Cố Thanh Thanh chỉ có thể làm được như vậy. Thế nhưng, món thịt kho tàu vẫn đủ để cô phô diễn tài nghệ nấu nướng của mình.
Thạch Lỗi và Hứa Quốc Bưu nhìn mà mắt tròn mắt dẹt. Bọn họ thấy Cố Thanh Thanh cho đường vào thịt, thịt vốn đã nhiều mỡ như vậy, sao lại còn cho thêm đường? Quan trọng là, vì sao họ nhìn món thịt kho tàu này lại thấy ngon miệng đến vậy?
“Nhanh nhanh nhanh, mau ăn đi, để tôi nếm thử món thịt kho tàu xem nào.”
Vương Vũ dẫn đầu gắp đồ ăn, gắp một miếng thịt kho tàu cho vào miệng. Miếng thịt béo mà không ngán, lập tức khiến Vương Vũ cảm động đến muốn khóc.
“Ngon quá đi mất, cuối cùng tôi cũng được ăn món thịt kho tàu chính hiệu rồi.”
Ở đại đội này không ai biết làm món này, anh ta muốn ăn ngon một chút chỉ có thể đến Tiệm Cơm Quốc Doanh trong huyện. Nhưng mà, đâu thể ngày nào cũng ra huyện được! Hơn nữa, thịt ở Tiệm Cơm Quốc Doanh cũng phải tranh giành, nhiều lúc anh ta còn chẳng mua được. Giờ ở nhà có thể ăn được rồi, sao anh ta có thể không kích động cho được?
Mấy người bắt đầu ăn cơm, ngay cả thiếu gia như Vương Vũ cũng tranh giành rất hăng. Lục Hướng Dương cũng vô cùng bất ngờ vì tài nghệ nấu nướng của Cố Thanh Thanh lại tốt đến vậy.
Một bữa cơm trôi qua, ấn tượng của Vương Vũ và Lục Hướng Dương về Cố Thanh Thanh càng thêm tốt đẹp.
Vương Vũ ngồi đó, giống hệt một đại gia phe phẩy quạt hương bồ: “Lão Lục, sau này chúng ta cùng nhau ăn cơm nhé?”