Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Chương 192: Mẹ Chồng Tương Lai Đúng Là Đại Phú Bà!
Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão thuộc thể loại Linh Dị, chương 192 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một người hạnh phúc như vậy, quả thực khiến người ta phải ngưỡng mộ! Nếu có cơ hội, không biết cô có nên học hỏi bí quyết sống hạnh phúc từ mẹ chồng tương lai không nhỉ?
Mang theo suy nghĩ đó, Cố Thanh Thanh làm việc cũng hăng hái hơn hẳn.
…
Phần lớn số hàng trong túi là đặc sản vùng Đông Bắc, nơi vốn nhiều núi rừng, được gửi đến đây gồm các loại nấm, mộc nhĩ, rau khô, và cả hai củ nhân sâm.
Thứ đắt đỏ như nhân sâm mà bà ấy có thể gửi thẳng đến, lại còn tận hai củ.
Xem trong thư nói gì nào? Lục Hướng Dương liền lục tìm trong túi.
Trong túi quả nhiên có mấy con gà, nhưng đều là loại hong khô, có gà hong khô, thỏ hong khô, lại còn một cái chân giò lợn rừng đã hun khói sẵn.
Lục Hướng Dương cười nói: “Mấy thứ này vừa nhìn là biết mẹ anh mua, chứ tuyệt đối không phải tự tay bà ấy làm.”
“Đúng vậy! À không đúng, đây là nhân sâm tự nhiên, nhân sâm mọc hoang dã mà có thể thường xuyên thấy sao? Hơn nữa nhìn khá tốt, tuổi cũng rất cao, lẽ nào lại không đáng tiền?”
Cho dù không quý hiếm như ở khu vực miền Trung, nhưng cũng không đến mức không đáng giá.
Lục Hướng Dương cười mà không phản bác: “Dù sao bà ấy có tiền, bảo hầm canh gà để uống, có gà không?”
Ừm, bà ấy bảo hầm canh gà cho ông bà nội Lục Hướng Dương uống.
Cố Thanh Thanh: “…”
Quả nhiên là một phú bà!
Nếu Cố Thanh Thanh không có không gian riêng, tuyệt đối sẽ không hào phóng như vậy.
Lục Hướng Dương cười nói: “Đông Bắc nhiều nhân sâm, không đáng giá đâu.”
Cố Thanh Thanh sửng sốt, lúc này mới chợt nhớ ra chuyện này:
Cố Thanh Thanh nhìn một lúc lâu: “Mấy thứ này có gì đặc biệt đâu! Sao anh có thể nhìn ra được không phải tự tay mẹ anh làm?”
“Bà ấy sẽ không làm mấy món này đâu.”
“Hả?”
Lục Hướng Dương cười khanh khách nhìn Cố Thanh Thanh: “Em còn nhớ lần trước bọn họ gửi thư nói rất thích món thịt bò xào tương ớt em làm không? Ừm! Mở ra là có thể ăn ngay, ăn cùng cơm thì thơm tuyệt!”
Cố Thanh Thanh: “…”
Lục Hướng Dương nhìn số tiền gửi, 500 tệ!
“Lần trước bà ấy gửi 800 tệ tới, lần này là 500, anh đoán nếu không phải sợ gửi quá nhiều gây sự chú ý, bà ấy đã gửi nhiều hơn rồi. Tiền này là của em.”
Cố Thanh Thanh sửng sốt: “Cho em sao?”
Lục Hướng Dương cười nói: Sau đó là những lời hỏi thăm cuộc sống của ông Lục bà Lục, còn tình hình cuộc sống của Lục Hướng Dương thì không hỏi một lời nào. Phần còn lại của lá thư đều nói về việc bà ấy muốn ăn món gì.
Tóm lại, tất cả đều xoay quanh một chủ đề, đó chính là món ăn đơn giản, dễ làm mà lại ngon.
Món phức tạp thì bà ấy không biết làm.
“Hả?”
“Anh đã nói rồi, muốn dẫn em đi gặp cha mẹ. Có một số việc, bây giờ em có thể bắt đầu chuẩn bị.”
Cố Thanh Thanh: “…”
Vừa hái lá kim ngân, cô vừa suy nghĩ nên làm món gì cho mẹ chồng tương lai?
Bị Lục Hướng Dương nói như vậy, cô đột nhiên có chút mong chờ được gặp mẹ chồng này, không biết tính cách thế nào, liệu có phải là một người thú vị không?
Một người được rất nhiều người cưng chiều như vậy, hẳn là tính cách rất phóng khoáng, dễ chịu?
Con mương này nhỏ, đặc biệt nhiều cá nhỏ, tôm nhỏ, lũ vịt rất thích.
Thím hai Vương vui vẻ: “Thanh niên trí thức Lục có bản lĩnh thật! Chèn ép chặt chẽ như vậy, nếu là người khác thì hai bên sớm đã đánh nhau rồi.”
Chuyện Lục Hướng Dương tặng quà cho nhà đại đội trưởng để chèn ép Lý gia, thím hai Vương cũng biết một chút.
Thím mập liếc nhìn về phía đám người Lý gia: “Đám người này cũng lạ thật! Tôi còn tưởng Thanh Thanh về tay thanh niên trí thức Lục sẽ không có ngày yên ổn, Lý gia chắc chắn sẽ bám víu quấy rầy, nhưng lâu như vậy mà lại yên ổn không có chuyện gì, chuyện này quá kỳ lạ.”
Thím hai Vương ở ngay bên cạnh, ánh mắt nhìn đám gia cầm cũng đầy vẻ ngưỡng mộ: “Cô bé đó vốn giỏi giang, trước đây khi ở Lý gia những việc này đều do con bé làm. Mỗi năm Lý gia nuôi gà nuôi vịt, con bé đã quen tay từ sớm nên đương nhiên nuôi rất tốt.”
Thức ăn của lũ ngỗng đều là Cố Thanh Thanh gieo hạt trồng, cũng cho chúng ăn no nê.
Cố Thanh Thanh xách theo rổ đi hái nấm, hái một ít kim ngân hoặc hoa hòe, nhưng không đi xa, vẫn luôn để mắt đến gà vịt ngỗng.
Ngay cả đại đội trưởng cũng ra tay giúp chèn ép Lý gia, có thể thấy Lục Hướng Dương đã dùng không ít sức lực ở phía sau.