259. Chương 259: Em có khó chịu ở đâu không? Anh lo em mang thai

Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão

Chương 259: Em có khó chịu ở đâu không? Anh lo em mang thai

Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão thuộc thể loại Linh Dị, chương 259 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hỏng bét rồi!
“Nhanh nói đi, là em đồng ý rồi, em nói muốn ở bên anh cả đời, không được đổi ý đâu đấy.”
“Em đâu có đồng ý…” Cô cố cãi. Dù thương dù giận, vẫn phải cưng chiều.
Sau một hồi làm loạn, Cố Thanh Thanh mới nghiêm túc nói với anh: “Anh phải đồng ý với em, sau này không được nói với bất cứ ai chuyện này.”
Lục Hướng Dương gật đầu:
“Anh biết rồi, sau này sẽ không xúc động như thế nữa. Lần trước thật sự bị chọc tức, hơn nữa Thanh Thanh, kiếp trước anh đã ở trong quân đội cả đời, tuy có hiểu biết về mưu lược, cũng không kém cạnh trong việc tính toán, nhưng nơi đó cũng nuôi dưỡng nhiệt huyết, nên tận sâu trong xương tủy anh tin tưởng quốc gia này. Với chút nhiệt huyết và tinh thần cống hiến sẵn có, có năng lực như vậy thì anh sẽ muốn cống hiến theo bản năng, em đừng giận anh.”
Cố Thanh Thanh cũng hiểu rõ, có rất nhiều nhân vật lớn đều mang trong mình tinh thần chân thành và cống hiến, cô có thể hiểu được sự vĩ đại của họ. Rất nhiều lúc, đây là sự giúp đỡ lẫn nhau.
Cô nên học cách mượn lực, bồi dưỡng nhân tài bên cạnh mới phải.
Cố Thanh Thanh nhìn đống tài liệu của Lục Hướng Dương trên bàn, những công trạng...
Lục Hướng Dương đi ra ngoài cả ngày, Cố Thanh Thanh ở khách sạn cũng suy nghĩ về kế hoạch và định hướng của mình. Lục Hướng Dương đi ra ngoài, Cố Thanh Thanh ngồi trong phòng khách im lặng rất lâu.
Vừa rồi anh nói anh bị chọc tức, trong lúc xúc động mới quyết định nói chuyện sống lại cho cấp trên, nhưng sự thật có đúng là như vậy không?
Kiếp trước anh đã trải qua nhiều thăng trầm đến mức đó, hẳn phải là người biết nhẫn nhịn nhất, sao có thể xúc động như vậy?
Nói cho cùng, thực ra vẫn là không muốn cô phải chịu ấm ức gì? Không kết hôn đều không ảnh hưởng gì đến bất cứ người nào của Lục gia, chỉ có cô là chịu thiệt thòi mà thôi.
Cố Thanh Thanh dựa vào bàn, nghĩ, có lẽ từ lúc bọn họ quen nhau, yêu nhau, cô không thể chỉ lo cho bản thân mình, anh vẫn luôn sẵn lòng bảo vệ cô, và anh đã làm được.
Có lẽ cô cũng nên suy nghĩ một chút cho Lục gia thì hơn?
Nếu Lục gia phát triển tốt, cô sẽ có thêm nhiều chỗ dựa; nếu Lục gia không tốt, cô cũng sẽ chịu ảnh hưởng. “Em hiểu, cũng không giận anh. Em rất trân trọng tinh thần này, nhưng em muốn anh được bình an, không muốn anh mạo hiểm. Lòng người khó dò, nếu anh muốn thì phải chăm chỉ phấn đấu, em tin kiếp này anh vẫn sẽ có tiền đồ xán lạn, tương lai cứ dùng sức mạnh của mình để đi con đường cũ là được, được không?”
Lục Hướng Dương gật đầu: “Được!”
Lục Hướng Dương nhìn đồng hồ, quyết định ra ngoài một chuyến:
“Anh đi ra ngoài một chuyến, hỏi thăm tin tức. Em ở lại đây vẽ bản vẽ của em, một mình đừng đi lung tung, được không?” Cố Thanh Thanh ngoan ngoãn gật đầu: “Khi nào thì anh về?”
“Không biết được, có thể sẽ muộn một chút, em cứ ăn cơm thì ăn, ngủ thì ngủ. Lúc anh không có ở đây, đừng đi ra ngoài một mình là được, cố gắng đợi anh về dẫn em đi.”
Chuyện này Cố Thanh Thanh không có ý kiến, an toàn quan trọng nhất, nơi xa lạ mà cô lại có gương mặt như vậy, tốt nhất là nên hạn chế đi lại.
“Em biết rồi, sẽ không đi ra ngoài.”
Tiền vẫn phải kiếm, cho dù tương lai Lục Hướng Dương làm gì, cô cũng có việc của mình cần phải làm.
Cố Thanh Thanh cười nói: “Uống có bao nhiêu đâu, sợ cái gì?”
Lục Hướng Dương ngửi thấy mùi rượu trên người cô, lo lắng nói: “Đừng uống rượu.”
Anh cầm ly rượu đặt sang một bên, Cố Thanh Thanh không vui lắm: “Sao thế? Em có uống nhiều đâu!”
Cố Thanh Thanh nhíu mày: “Anh muốn nói gì đây?”
Lục Hướng Dương tới gần, ngồi bên cạnh cô, ánh mắt nhìn chằm chằm bụng cô: “Anh lo lắng… Lo lắng nhỡ đâu trong bụng em có em bé thì uống rượu sẽ không tốt cho em.”
Cố Thanh Thanh: “…”