Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Diệp Bảo Châu đã có đối tượng
Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Diệp Bảo Châu vừa nghe đã biết là ai, thì ra là Tôn Đại Minh mà Hoàng Quế Mỹ từng nhắc đến đã nhờ bà mai đến dạm hỏi. Chẳng mấy chốc, cô nghe thấy Hạ Thu Mai đáp lời:
“Điều kiện của chủ nhiệm Tôn thì tốt đấy, nhưng Bảo Châu nhà chúng tôi mới hai mươi mốt thôi, con bé vẫn còn trẻ người non dạ, sao có thể làm mẹ kế của người ta được.”
Người phụ nữ kia lại cười nói: “Làm mẹ kế cũng là lạ rồi thành quen, đợi gả qua đó rồi tự nhiên sẽ đâu vào đấy thôi, hơn nữa bố mẹ nhà trai sức khỏe còn tốt, có thể đỡ đần chăm sóc, bà còn lo lắng gì nữa?”
“Còn nữa, chủ nhiệm Tôn biết mình đã qua một đời vợ, sợ Bảo Châu chịu thiệt nên bằng lòng sính lễ ba trăm sáu mươi sáu đồng, ngoài ra còn có thêm một chiếc máy khâu và một chiếc đồng hồ. Cả cái đại viện này của chúng ta, có ai được sính lễ gần bốn trăm đồng cùng với những món đồ giá trị như thế này đâu chứ?”
Đúng là gần bốn trăm đồng ở thời điểm hiện tại là một số tiền lớn thật. Tiền lương một tháng của Diệp Bảo Châu chưa đến ba mươi đồng, không ăn không tiêu cũng phải mất hai năm mới gom góp đủ. Danh tiếng của cô ở bên ngoài cũng chẳng tốt đẹp gì, nhà họ Diệp cũng đừng có mà không biết điều!
Hoàng Quế Mỹ lập tức lên tiếng: “Mẹ, dù sao thì mẹ cứ cho Bảo Châu gặp mặt chủ nhiệm Tôn một lần trước đã chứ?”
Tối qua Hạ Thu Mai vẫn chưa hiểu vì sao Hoàng Quế Mỹ đột nhiên lại im lặng không nói gì nữa, thì ra trong lòng đã tính toán gọi nhà họ Tôn tìm người đến làm mai, thật đúng là quá đáng không thể chấp nhận được. Bà ta đang định đáp lời thì Diệp Phong Thu, người vẫn luôn im lặng nãy giờ, lại lên tiếng: “Cũng được đi, trước cứ cho Bảo Châu gặp mặt chủ nhiệm Tôn một lần.”
Hạ Thu Mai nghe vậy vội vàng nhìn Diệp Phong Thu đầy kinh ngạc: “Lão Diệp, ông có ý gì?”
Nghe được lời chất vấn của vợ, Diệp Phong Thu móc từ túi ra một bao thuốc lá nhàu nát, rút một điếu, châm lửa rồi rít một hơi dài. Sau đó ông mới chậm rãi mở miệng nói: “Bảo Châu cũng đã hai mươi mốt rồi, ngày nào cũng ngẩn ngơ như người mất hồn, đến hội ái hữu cũng không tìm được một đối tượng tử tế, đã kéo dài đến bây giờ rồi, bây giờ còn đến lượt nó kén cá chọn canh gì nữa.”
Bà mai rất vui vẻ tiếp lời: “Điều kiện của chủ nhiệm Tôn rất tốt, gặp mặt một lần cũng không tổn thất gì cả. Nếu hợp thì tiến tới, còn không thì cứ xem như làm bạn bè vậy thôi.”
Một khi đã gặp mặt Tôn Đại Minh, người đã qua một đời vợ, chuyện này mà đồn ra ngoài, sau này Bảo Châu muốn tìm người mai mối chắc chắn cũng sẽ bị đánh giá thấp hơn vài phần trong mắt người khác. Cho nên Hạ Thu Mai kiên quyết không đồng ý, nói: “Chuyện này vẫn phải đợi Bảo Châu về rồi tính!”
Diệp Phong Thu lại trực tiếp ngắt lời vợ: “Bà lắm lời làm gì? Bây giờ hôn sự của con cái, có ai mà không do cha mẹ làm chủ chứ? Chuyện này cứ quyết định thế đi, hẹn thời gian, đợi Bảo Châu về rồi nói thẳng với nó là được.”
Lời vừa dứt, trong phòng lập tức im phăng phắc. Hạ Thu Mai cũng không nói thêm lời nào. Diệp Bảo Châu hít một hơi, xem ra trong nhà này vẫn là cha cô làm chủ. Người cha này, thoạt nhìn thì ai đến cũng không từ chối sao?
Nhưng gặp mặt Tôn Đại Minh là điều không thể, vì cô không muốn lãng phí thời gian cho một người đàn ông không hề liên quan. Nhưng không có Tôn Đại Minh thì vẫn có thể có Lý Đại Minh, Trần Đại Minh khác. Chỉ cần cô chưa kết hôn, thì vẫn sẽ có vô số “Đại Minh” khác chờ đợi để xem mắt cô.
Nghĩ đến đây, cô nhanh chóng bước chân vào phòng. Trong nhà, ngoài nhị ca Diệp Bảo Thành của cô ra thì những người khác đều có mặt ở đây.
Diệp Bảo Trung ngồi bên cạnh Hoàng Quế Mỹ với dáng vẻ của một người chồng trẻ. Diệp Phong Thu đang phì phèo điếu thuốc. Hạ Thu Mai thì quay mặt đi, vẻ mặt xanh xao, hình như đang dỗi chồng.
Trong số những người đó, một người phụ nữ lạ mặt với dáng người đẫy đà chắc chắn chính là bà mai. Diệp Bảo Châu liếc nhìn bà ta, sau đó quay đầu nhìn Diệp Phong Thu, cười nói: “Cha, con đã có đối tượng rồi, anh ấy nói mấy ngày nữa sẽ đến thăm nhà chúng ta. Cho nên con sẽ không đi gặp Tôn Đại Minh đâu.”