Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Hệ thống tự giới thiệu
Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đó là một giọng nam trầm ấm, dễ nghe một cách lạ thường, nghe thôi cũng đủ khiến người ta mê mẩn, không khỏi tưởng tượng ra một nam thần đích thực.
Cố Thanh Thanh nghiến chặt răng. Cũng may cô không phải thiếu nữ ngây thơ, đã sớm qua cái tuổi mộng mơ về tình yêu, một giọng nói bất ngờ vang lên như thế, dù có dễ nghe đến mấy cũng chẳng thể mê hoặc được cô. Hừ!
“Không gian gì? Hệ thống gì? Trước mặt tôi chỉ có một vùng không gian tĩnh lặng, hoàn toàn không có bất kỳ âm thanh nào, rốt cuộc ngươi từ đâu tới?”
Hệ thống bật cười, tiếng cười trầm thấp ấy khiến Cố Thanh Thanh cảm thấy xương cốt tê dại. Cố Thanh Thanh tức giận nghiến răng: “Cái giọng này vừa nghe đã biết là tên cặn bã.”
Hệ thống: “…”
Khẽ ho hai tiếng, hệ thống giải thích: “Ta là một hệ thống thông minh do công nghệ cao nghiên cứu chế tạo, đến từ một vị diện tiên tiến hơn rất nhiều. Khoa học kỹ thuật ở chỗ chúng ta vô cùng phát triển, ngay cả thế giới cũ của cô cũng không thể tưởng tượng nổi.”
“Vì quá phát triển, dân số bùng nổ, chiến tranh cũng nhiều, không còn thích hợp để phát triển nông nghiệp. Chúng ta không muốn lãng phí tinh lực vào loại lao động chân tay cấp thấp này, nhưng dân cư thì cần thức ăn, đặc biệt mọi người còn rất kén chọn, muốn ăn những thứ nguyên bản, tươi ngon. Vì vậy, không còn cách nào khác, các đại lão đã đầu tư nghiên cứu ra nhiều hệ thống thông minh như ta, đặt đến các vị diện cấp thấp, để những người am hiểu nông nghiệp như các cô tới gieo trồng. Đến lúc đó nhớ bán cho chúng ta đấy! Chúng ta sẽ trả rất nhiều, rất nhiều tiền!”
“Quan trọng nhất là, trong tay ta có rất nhiều thứ làm đẹp, dưỡng nhan, có thể khiến cô biến thành đại mỹ nữ!”
Giọng nói của hệ thống đầy vẻ dụ hoặc, nó cho rằng Cố Thanh Thanh chắc chắn sẽ bị chuyện biến thành đại mỹ nữ hấp dẫn.
Nhưng với tư cách là một người phụ nữ trưởng thành, trọng tâm chú ý của Cố Thanh Thanh không hề bị xao nhãng.
Cô cảm thấy cái hệ thống rách nát này vừa mở miệng đã nói dối.
“Khoa học kỹ thuật phát triển, dân số bùng nổ, thế mà ngươi lại nói các ngươi không làm ruộng? Ngươi đang đùa đấy à? Khoa học kỹ thuật là sức sản xuất hàng đầu, khoa học kỹ thuật phát triển còn thiếu lương thực sao?”
Hệ thống nọ nói: “Không thiếu lương thực mà! Chẳng phải chúng ta đã tạo ra hệ thống như ta, đặt tới các vị diện để các cô trồng sao?”
Cố Thanh Thanh: “…”
Thấy ký chủ không nói gì, hệ thống tiếp tục nói: “Chúng ta theo đuổi là khoa học kỹ thuật, là sức mạnh chiến tranh, nông nghiệp thật sự lãng phí tinh lực! Chúng ta chỉ cần phục chế vài hệ thống là có thể có nguồn lương thực không ngừng, cần gì lãng phí tinh lực của mình để gieo trồng?”
Cố Thanh Thanh: “…”
Hệ thống nọ: “Cô nói khoa học kỹ thuật là sức sản xuất hàng đầu, lời này cũng đúng, chính chúng ta là vì khoa học kỹ thuật phát triển nên mới nghiên cứu ra hệ thống như ta đây!”
Cố Thanh Thanh: “…”
Cô nhất thời không biết nói gì.
Hệ thống cười hì hì nói: “Cô đã thông qua khảo nghiệm, cho nên chúng ta chính thức ràng buộc. Ngoài không gian cất trữ đồ mà ta mới cấp ban đầu, lần này ta lại cho cô thêm một vùng không gian sinh mệnh. Sau này hãy chăm chỉ làm ruộng đi! Thế giới của cô hiện giờ đang thiếu thốn vật tư, cô có thể thu hoạch rất nhiều vật tư trong không gian. Hơn nữa, cô trữ hàng trước, cô sẽ nhanh chóng biến thành đại lão! Ta còn có thể khiến cô biến thành đại mỹ nữ.”
Cố Thanh Thanh: “…”
Im lặng một lúc lâu, Cố Thanh Thanh mới hỏi: “Khảo nghiệm gì? Sao tôi không biết?”
“Khảo nghiệm chính là phản ứng của cô khi nhận được vùng không gian dự trữ đồ kia. Chúng ta yêu cầu người phải tích cực, tiến về phía trước, cần cù và quyết đoán. Sau khi cô có được không gian, đã có kế hoạch trữ hàng hóa, hơn nữa các phương diện đều sắp xếp rất tốt, ngay cả hạt giống, phân bón hóa học, các loại máy móc thu hoạch đều đã chuẩn bị. Đồ vật trong không gian của cô bao gồm mọi mặt trong cuộc sống, chuẩn bị rất đầy đủ, vừa nhìn đã biết là người rất am hiểu cuộc sống. Chúng ta cần người giống như cô.”
“Nếu là người sống an phận, được ngày nào hay ngày ấy, đạt được không gian cũng không làm gì, cùng lắm là đặt chút đồ vào. Người như vậy dù có xuyên qua cũng khó mà phát triển tốt, không có tác dụng gì đối với chúng ta.”
Cố Thanh Thanh: “…”.