Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Chủ Động Đến, Vừa Lúc Nhìn Thấy
Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão thuộc thể loại Linh Dị, chương 324 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lục Hướng Dương ngẩn người, nhướng mày: “Thủ đô có bao nhiêu người?”
“Ít nhất là một bàn, nói không chừng còn nhiều hơn. Người lớn trong nhà không cách nào đến được, đa số đều là con cháu trong nhà đại diện. Con cứ cố chấp làm ở đây, nếu làm ở thủ đô mới gọi là náo nhiệt.”
Lục Hướng Dương không muốn làm ở thủ đô:
Nghe nói có đồ ăn ngon, mắt Mạnh Huyên sáng rực, nhưng nói đến chuyện nghỉ ngơi, Mạnh phu nhân lập tức lộ vẻ ghét bỏ khi đánh giá ngôi nhà này.
Lục Hướng Dương bất đắc dĩ:
“Vâng vâng, xây thêm hai gian, sau khi kết hôn xong con sẽ xây. Lần sau mẹ tới chắc chắn có chỗ ở, mẹ đi nghỉ ngơi trước có được không? Đối diện là phòng con ở với Vương Vũ trước đây, cũng là của con. Tối nay mẹ ngủ ở đó, con bảo Vương Vũ chen chúc với những người khác một chút.”
“Con nói xem, không phải con không có tiền, sao lại xây nhà nhỏ như vậy? Lại còn chỉ có một gian? Khiến mẹ tới thăm con cũng không có chỗ ở, nếu sau này có con thì ở đâu? Chẳng lẽ cứ ngủ cùng giường đất với hai đứa sao? Nhanh chóng xây thêm hai gian ở bên cạnh đi.”
“Đúng là thế thật!” Mạnh phu nhân bất mãn nói: “Không thể đến thủ đô làm tiệc rượu thì cũng phải xây thêm hai phòng cưới vợ chứ! Con trai mẹ có công lao như thế chẳng phải uổng phí sao?”
“Đây đều là đồ tốt, hiện giờ chưa dùng được nhưng cứ cất đi, nói không chừng ngày nào đó có thể đeo, đừng để người khác thấy.”
Cố Thanh Thanh đoán trong này hẳn là trang sức, nhận lấy chiếc hộp rồi ngoan ngoãn gật đầu:
“Con biết rồi, con nhất định sẽ giấu thật kỹ.”
Mạnh Huyên cười, sau đó móc một xấp tiền rất dày trong túi cô mang theo ra, còn có hai bao lì xì:
Mạnh phu nhân gật đầu: “Được!”
Bà ấy lấy một chiếc hộp ở tít cuối ra giao cho Cố Thanh Thanh: “Đây là sính lễ Lục gia bọn mẹ cho con, bao lì xì này là cha mẹ cho con. Cô dâu mới về nhà chắc chắn phải có lì xì, hôm nay đều cho con hết, con nhận lấy.”
“Công việc của cha con mới khôi phục, bận quá nên không tới được, nhưng mẹ mang bao lì xì của ông ấy đến.”
Một xấp tiền rất dày, nặng trịch.
“Được được! Nếu cha con biết con trai út của ông ấy cưới được cô gái nhỏ xinh đẹp như thế, chắc chắn sẽ vui vẻ. Từ nhỏ đến lớn lão tam tuấn tú nhất, nhưng lại nghịch ngợm nhất, cha con còn lo lắng thằng bé không cưới được vợ ấy!”
Công lao lần này Lục gia và Mạnh gia được lợi quá nhiều, cho nên lần này Cố Thanh Thanh kết hôn, đãi ngộ hoàn toàn vượt ngoài tưởng tượng.
Lục Hướng Dương đi rót nước ấm để mẹ mình rửa tay, kết quả còn chưa kịp rửa thì Lý Vũ Tình đã đến.
Trong phòng, những chiếc túi mở ra còn chưa kịp đóng lại. Trên giường đất bày một đống quần áo Mạnh Huyên mua cho Cố Thanh Thanh, còn có một loạt túi giày, hộp đồng hồ đang mở, trong tay Cố Thanh Thanh vẫn còn cầm một xấp tiền và hai bao lì xì dày.
Cũng may ngoài tiền mặt là báo gói lại, không nhìn ra được gì, nhưng hình dạng thì đã rất rõ ràng.
Cố Thanh Thanh vội vàng xoay người lại, đặt tiền trong tay lên giường đất, kéo quần áo đắp lên. Túi giày cũng dịch ra phía sau quần áo.
Không cố tình che giấu, lúc này đã không giấu kịp, nhưng lấy quần áo trùm lên đặc biệt là để che mất tiền, cuối cùng không nhìn rõ như vậy.
“Vị nữ đồng chí này là?”
Những lời này là Mạnh Huyên hỏi.
“Cháu là thanh niên trí thức ở đây, từ Thượng Hải đến, sau khi tốt nghiệp cấp 3 thì xuống nông thôn. Dì… Dì là dì Lục đúng không ạ? Cháu thấy thanh niên trí thức Lục có mấy phần tương tự với dì.”
Mạnh Huyên cười nói: “Đúng vậy! Đây là con trai út của tôi, tôi đến tham gia hôn lễ của con dâu. Kết hôn lần này không thể không có trưởng bối được, nếu không còn ra thể thống gì.”
Lý Vũ Tình đặt đĩa trong tay lên bàn, Cố Thanh Thanh đi đến cười nhìn cô ta:
Rửa mặt xong Mạnh phu nhân đi theo con trai đến phòng đối diện.