363. Chương 363: Vương Vũ Trở Về, Lý Vũ Tình Bị Đánh

Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão

Chương 363: Vương Vũ Trở Về, Lý Vũ Tình Bị Đánh

Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão thuộc thể loại Linh Dị, chương 363 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Tôi yêu đương là chuyện thuận theo ý mình, mới chia tay cô đã lập tức đến đây châm chọc mỉa mai, còn nói tôi quyến rũ ư? Trước đây cô cũng từng quyến rũ Vương Vũ, không quyến rũ được nên ghen ghét tôi thì có chứ gì?”
Nhưng sự thật chính là anh ta sống không tốt, không những sống không tốt mà còn nghèo hơn người bình thường.
Đối tượng của cô ta không ai khác, chính là một nam thanh niên trí thức trong khu thanh niên trí thức này, đang ở ký túc xá nam.
Là một thanh niên trí thức vô cùng chịu khó trong số các nam sinh, anh ta cũng đã xuống nông thôn nhiều năm. Chưa đến một năm sau khi đến đây thì yêu đương với Dương Xuân Hồng, nhưng nhiều năm như thế vẫn chưa kết hôn.
Người kia rất chăm chỉ, làm việc luôn kiếm đủ công điểm. Đại đội Hòe Hoa tương đối giàu có, dân cư đông đúc, đồng ruộng năng suất cao, cho nên có đủ sức lao động.
Lý Vũ Tình chẳng phải người tốt lành gì, đánh nhau cô ta thật sự không thể đánh lại Dương Xuân Hồng, một người cao lớn thô kệch đã làm việc nhà nông nhiều năm. Nhưng tài ăn nói thì không đến nỗi bị Dương Xuân Hồng lấn át.
Dương Xuân Hồng biến sắc:
“Cô đừng ăn nói linh tinh! Tôi có đối tượng rồi, không phải loại nói năng khoa trương, hành động lén lút, không biết xấu hổ chuyên đi quyến rũ kẻ có tiền như cô. Thấy Cố Thanh Thanh trèo được cành cao thì cho rằng mình cũng có thể, cô…”
Dương Xuân Hồng là một trong những thanh niên trí thức xuống nông thôn đầu tiên, giờ đã bảy, tám năm trôi qua. Cô ta cũng đã hơn hai mươi tuổi, sắp bước sang tuổi ba mươi.
Một cô gái ở độ tuổi này mà còn chưa lấy chồng thì đừng nói ở nông thôn, ngay cả ở thành phố cũng ít thấy.
Thế nhưng cô ta lại không lấy chồng, dù đã có đối tượng nhiều năm nhưng vẫn chưa kết hôn.
Đối tượng của Dương Xuân Hồng không mấy nổi bật trong khu thanh niên trí thức, nhưng tương đối chăm chỉ. Rất nhiều lần, khi các thanh niên trí thức khác nghỉ ngơi, anh ta đều tìm đến đại đội trưởng xin việc làm.
Bởi vì anh ta làm việc rất nhanh nhẹn, tuy từ thành phố đến nhưng lại chăm chỉ hơn nhiều người ở nông thôn. Cho nên, đại đội trưởng rất quý người này, cũng giao cho anh ta khá nhiều việc.
Theo lý thuyết, một người chăm chỉ, có năng lực như vậy hẳn là sống không tệ mới phải.
Vương Chính Quốc là đại đội trưởng, cho dù công bằng đến đâu cũng không thể nào không thiên vị người nhà. Cho nên, rất nhiều lúc những lao động trai tráng khác của đại đội có việc làm, nhưng người trong khu thanh niên trí thức thì lại nghỉ ngơi.
Ở thời đại này, mọi người không vui vẻ khi được nghỉ ngơi, họ chỉ vui khi có việc làm, bởi vì có việc làm mới có công điểm.
Có đủ công điểm thì lương thực mới đủ, cả nhà mới không phải chịu đói.
“Tôi làm sao? Cô đừng ở đây nói tôi! Mắt nào của cô thấy tôi quyến rũ người ta? Cô nghĩ Vương Vũ là kẻ ngốc, tôi nói quyến rũ là quyến rũ được à? Còn ra vẻ mình rất thuần phác sao? Nếu cô ngứa mắt kẻ có tiền, thích kẻ nghèo hèn, vậy sao cô không kết hôn? Cô ở nông thôn nhiều năm như vậy, cũng không còn trẻ trung gì nữa, sao vẫn cứ chần chừ không chịu kết hôn? Đợi tìm mối khác sao?”
Những lời này vừa dứt, mặt mọi người xung quanh đều lộ vẻ kỳ lạ.
Trận đối đầu này giữa cô ta và Lý Vũ Tình không thể không xảy ra, mà còn phải thắng, thắng một cách vẻ vang, dạy cho Lý Vũ Tình một bài học để mọi người phải nể sợ cô ta.
Từ sau khi Lục Hướng Dương đến đây, từ lúc anh đón Cố Thanh Thanh vào khu thanh niên trí thức, địa vị đại tỷ của cô ta đã bị thách thức, mọi người dần dần không còn phục tùng cô ta nữa.
Cô ta không thể đối phó được với đám người ở sân sau, cho dù là Tiền Lệ hay Từ Đông Mai đều khá đanh đá, cộng thêm hai người kia hợp lại với nhau thì một mình cô ta chưa chắc đã thắng nổi.
Chắc chắn là không rồi.
Dạy cho Lý Vũ Tình một bài học, vừa vặn có thể tạo uy thế trong đám thanh niên trí thức nữ ở sân trước, khiến bọn họ biết đám người ở sân sau không dễ đụng vào như vậy.