377. Chương 377: Ước Mong Có Con

Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão thuộc thể loại Linh Dị, chương 377 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lục Hướng Dương thở dài, một tay bế cô đặt lên chiếc giường đất: “Xem ra anh vẫn chưa đủ cố gắng. Anh sẽ cố gắng thêm chút nữa!”
Vợ anh trắng nõn, mềm mại thơm ngào ngạt, ôm vào lòng thật sự vô cùng thoải mái.
Khoảng thời gian đó thực sự quá tốt đẹp!
Hiện giờ thời tiết dần ấm lên, bên ngoài có nhiều người qua lại, lại hơi bất tiện một chút.
Khi mặt trời ngả về tây, đàn heo con bên ngoài cũng kêu ầm ĩ, Lục Hướng Dương đành phải dậy cho chúng ăn.
“Trước đây em nói muốn nuôi nhiều gia cầm chỉ là nói đùa thôi. Năm ngoái thì không sao, nhưng năm nay em đi học, lỡ đâu mang thai lại không thoải mái, làm sao em có thể nuôi nhiều thứ như vậy? Anh lại không ở nhà, chúng (gia cầm) đòi hỏi nhiều công sức quá.”
Lục Hướng Dương cười véo má cô:
“Có nhiều người ở đây như vậy, sẽ không để em phải mệt đến chết đâu. Gần đây em có chỗ nào không khỏe không?”
Cố Thanh Thanh sửng sốt: “Không có, cơ thể em rất tốt!”
Cố Thanh Thanh hoảng sợ: “Ban ngày ban mặt anh làm gì thế?”
Lục Hướng Dương mặc kệ: “Yên tâm, bọn họ sẽ không có mắt mà chạy đến làm phiền đâu, không có ai tới đây đâu.”
Thực ra Lục Hướng Dương rất thích khoảng thời gian mùa đông kia, lúc ấy bên ngoài đầy tuyết rơi, tất cả mọi người trốn trong phòng.
Trong phòng anh, chiếc giường sưởi ấm nóng hầm hập, anh ôm cô vợ nhỏ nằm trong chăn.
Lục Hướng Dương nhíu mày, chẳng lẽ còn chưa có thai?
Không phải chứ!
Lần nào anh trở về cũng cố gắng như vậy, sao còn chưa mang thai?
“Thật sự không có sao? Hoàn toàn không có chút nào à? Ngay cả choáng váng đầu, mệt mỏi, buồn ngủ, ăn uống không ngon, muốn nôn linh tinh gì đó? Không có một chút nào ư?”
Cố Thanh Thanh thực sự vui không tả xiết.
Lục Hướng Dương cười nói:
“Em đừng cắt đứt đường làm ăn của họ! Làm chị dâu, phải chăm sóc các tiểu đệ thật tốt, để họ có cuộc sống tốt đẹp.”
Cố Thanh Thanh nói:
Cố Thanh Thanh còn ngủ, Lục Hướng Dương không đánh thức cô.
Thấy cô lười biếng không muốn cử động, Lục Hướng Dương biết cô đã mệt lả người.
Anh không để cô dậy mà xoa bóp cánh tay giúp cô, xoa chân. Mát xa một lúc có thể khiến cô thoải mái hơn chút.
Tay anh rất có lực, xoa bóp thật sự thoải mái.
“Anh!”
Lục Hướng Dương quay đầu nhìn anh ta: “Dạo này thế nào, có khỏe không?”
Vương Vũ gật đầu: “Cũng không tệ lắm.”
Lục Hướng Dương gật đầu:
“Hiểu rõ được là tốt. Nếu đã lựa chọn thì phải sống thật tốt, đừng làm chuyện có lỗi với cô gái nhà người ta. Cô gái họ Quý này không tệ.”
Vương Vũ vẫn gật đầu: “Em hiểu, em biết rõ mình đang làm gì. Con đường này là em chọn, em sẽ chịu trách nhiệm đến cùng.”
Đời này vì anh mà thay đổi con đường, cho nên rất nhiều chuyện cũng không giống với kiếp trước. Hôn sự của Quý Minh Nguyệt đến với Vương Vũ, có lẽ hai người này ở bên nhau sẽ không tệ lắm.
Lục Hướng Dương dặn dò:
“Có lẽ cuối năm tôi sẽ đi, cậu ở bên này yên tâm làm việc mấy năm, chăm chỉ đọc sách, học hết toàn bộ chương trình cấp 3. Nếu có một ngày thi đại học thật sự khôi phục, tự cậu thi đỗ đến thủ đô. Có tôi giúp cậu, bên bác cả cậu cũng sẽ không quá coi thường cậu, bên Quý Minh Nguyệt cũng sẽ không bị soi mói quá nhiều.”
“Lục Hướng Dương!”
Chu Lâm từ cửa sau đi tới, gọi một tiếng.
Hai người trở về, nhìn thấy heo con trong chuồng, hai mắt lập tức sáng lên.
“Ồ! Cuối cùng cũng bắt về, thật sự bắt ba con à!”
Lục Hướng Dương bình thản nói: “Ba con mà thôi, sân sau nhiều người như vậy, cần phải nuôi sống.”
Chu Lâm nhìn một vòng xung quanh, vừa vặn thấy Tiền Lệ và Từ Đông Mai tươi cười rạng rỡ trở về.
Vương Vũ ngoan ngoãn trở về. Chu Lâm đi tới, nhìn heo con trước mặt anh, cười nói:
“Anh hay thật, nuôi nhiều như vậy sao?”
Lục Hướng Dương nói với Vương Vũ: “Cậu trở về đi, tôi có chút chuyện muốn nói với Chu Lâm.”
“Vâng!”
“Cô đúng là lợi hại, nhiều như vậy mà cô cũng bán hết được. Tôi cảm thấy gần đây tay nghề nấu nướng của cô đã tiến bộ nhiều, biết đâu tương lai có thể đuổi kịp Thanh Thanh.”
Hôm nay Tiền Lệ bán được nhiều, cười trả lời:
“Chỉ là vận may tốt thôi, cũng không thể ngày nào cũng bán được nhiều như vậy. Về ăn cơm thôi, lát nữa chúng ta lại đi bắt tiếp.”