Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Chương 425: Nơi Này Vẫn Là Nhà Của Bọn Họ
Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão thuộc thể loại Linh Dị, chương 425 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cố Thanh Thanh: “…”
Cố Thanh Thanh vẫn để lại một ít hành lý, vì công việc của Lục Hướng Dương không phải muốn điều động là điều động được. Khi anh ấy nghỉ phép, cô chắc chắn sẽ đưa các con đến thăm cha. Nơi này vẫn là nhà của bọn họ.
Đưa theo năm đứa bé, đương nhiên không thể chỉ có một mình Cố Thanh Thanh. Mạnh Huyên đã cho người đến đón, một nam một nữ, đều là người đã làm việc lâu năm cho Lục gia.
Cuộc đời này của cô đã hoàn toàn thay đổi. Cô sinh con, và có thể nói là đã đứng ở vạch đích ngay từ đầu. Sau này còn cả một chặng đường rất dài phải đi, cô mới hơn hai mươi tuổi, cuộc đời chỉ vừa mới bắt đầu.
“Ông nội, bà nội!”
Ông Lục và bà Lục mỉm cười híp mắt, ôm lấy mấy cục cưng hôn tới tấp không ngừng, hết ôm đứa này lại ôm đứa kia, yêu thương không nỡ buông tay.
Lão đại và lão nhị vẫn tràn đầy năng lượng, chỉ có ba đứa bé còn nhỏ nên thể lực không còn chịu đựng nổi nữa. Cố Thanh Thanh gật đầu, để hai con trai ở lại với ông bà, còn ba đứa bé nhỏ hơn thì đưa lên lầu.
Mạnh Huyên và chị Tần mỗi người ôm một đứa, đưa Cố Thanh Thanh lên tầng ba, rồi mở một căn phòng hướng nam ra:
“Là phòng này, sau này con và mấy bé cưng tạm ở phòng này. Phòng này rộng, Lão Tam về cũng đủ chỗ ở. Đợi đứa bé lớn hơn thì ở phòng sát bên.”
“Mẹ và cha con ở tầng hai, ông bà nội ở tầng một. Nhưng mà bọn họ chưa chắc đã luôn ở cùng chúng ta. Mấy năm nay nhà chúng ta vẫn luôn mỗi người một nơi, không thể ở cùng nhau. Giờ con mang theo nhiều đứa bé trở về như vậy, ông bà cụ chắc chắn muốn ở bên một thời gian. Vừa hay con đi học, trong nhà cũng có người trông nom các bé.”
“Đợi tương lai không chừng ông bà cụ sẽ ở chỗ riêng dưỡng lão. Phòng làm việc của cha và ông nội con đều ở tầng hai, nơi đó là nơi quan trọng nhất trong nhà, bình thường không có việc gì thì đừng vào. Tầng ba hiện tại không có người ở, nếu cần gì con cứ nói với chị Tần một tiếng, chọn một gian bố trí lại một chút là được.”
Cố Thanh Thanh gật đầu: “Con biết rồi, cảm ơn mẹ!”
Mạnh Huyên hôn cục cưng một cái:
“Người một nhà thì khách sáo làm gì? Mấy năm nay con chăm sóc nhiều đứa bé như thế, vất vả rồi. Giờ trở về nhà, trong nhà có người giúp đỡ thì đừng một mình gánh vác. Bọn mẹ ra ngoài trước, con nghỉ ngơi đi!”
Lục Nhị Hùng gan dạ nhất, không sợ người chút nào, rất nhanh đã khiến bà Lục vui vẻ. Những lời nói của bà Lục khiến mọi người đều vui vẻ cười theo.
“Trở về thì tốt! Trở về thì tốt! Cuối cùng bà cũng gặp được cháu trai cháu gái của mình. Mấy năm nay mong đợi như vậy, cuối cùng cũng được gặp rồi.”
Bà Lục nhìn Cố Thanh Thanh:
“Dọc đường đi mệt mỏi đúng không? Mấy đứa bé đều có vẻ mệt mỏi, chắc là đã rất mệt rồi. Phòng trên lầu đã sắp xếp xong, hay là cháu dẫn theo mấy đứa bé đi nghỉ ngơi một lát đi?”
Mấy đứa bé vẫn là lần đầu tiên ngồi xe lửa. Nhị Hùng kích động kêu to. Tuy Đại Bảo rất bình tĩnh, nhưng trong đôi mắt đen láy vẫn có thể nhìn ra được cậu bé rất tò mò về xe lửa.
Một mạch đến thủ đô, thẳng tiến về Lục gia.
Lúc này, nhà của Lục gia đã thay đổi. Lục Minh thăng chức, ông bà Lục cũng trở về, hiện giờ cả nhà sum họp, nhà ở tốt hơn trước đây nhiều.
Đây là lần đầu tiên Cố Thanh Thanh tới Lục gia ở thủ đô. Tuy là thập niên 70 nhưng hoàn cảnh nơi này vẫn rất tốt, không giống với sự lạc hậu và nghèo khó trong ấn tượng của Cố Thanh Thanh.
Ba đứa bé đã sắp ngủ. Trên mặt đất trải thảm, đồ nội thất đều bằng gỗ. Tủ quần áo, bàn trang điểm, bàn đọc sách đều có, còn có phòng vệ sinh riêng.
Ban công rất rộng, hứng được nhiều ánh sáng.
Trong phòng còn có một giường nhỏ, có rào chắn xung quanh, vừa đủ cho ba đứa bé ngủ.