54. Chương 54: Đầu Heo

Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Thanh Thanh cam đoan: “Em biết thật, làm chắc chắn sẽ ngon.”
Cô nhóc này mà đã nói làm món gì ngon thì chưa bao giờ trật, Vương Vũ vẫn rất tin tưởng lời cô, phấn khích không thôi.
“Thật tốt quá, đại đội trưởng, tận bảy cái đầu heo cơ mà! Hay là bán cho bọn cháu một cái đi?”
Vương Chính Quốc cười nói: “Lừa cậu làm gì? Ở đây có nhiều người như vậy mà! Nhưng cậu phải lấy đồ tốt ra đổi, tôi không cần tiền.”
Chỉ cần không gây chuyện, ông ta sẽ không làm khó đám thanh niên trí thức, thậm chí ông ta còn rất thích những thanh niên trí thức có tiền.
Nếu không nhờ hai con dê béo từ thành phố tới, cho dù trong tay ông ta có đồ tốt, cũng khó mà đổi được những vật tư này, phải không?
Vương Chính Quốc cười rất vui vẻ: “Được, cứ đưa cho tôi trước Tết là được.”
Vương Chính Quốc là một đại đội trưởng rất cấp tiến, ông ta không quá bài xích đám thanh niên trí thức từ thành phố về.
Lục Hướng Dương và Vương Vũ liếc nhìn nhau, cảm thấy bọn họ có thể kiếm được mấy món đồ này.
Lục Hướng Dương gật đầu: “Được, nhưng mà cho chúng tôi thời gian để gom mấy món đồ này.”
“Vải dệt, bông, hay len sợi cũng được, xà phòng thơm, kem dưỡng da, kẹo sữa thỏ trắng đều được. Nhưng mà cần một phiếu vải dệt, và nhất định phải có một miếng vải đỏ, trong thôn có người sắp kết hôn, cần màu đỏ.”
“Giá đầu heo là như vậy, mấy món đồ này cậu cứ liệu giá mà đưa là được.”
“Cần những gì?” Câu này là Lục Hướng Dương hỏi.
Vương Chính Quốc nhếch miệng, vẻ mặt như đang lừa được dê béo.
Trong thôn không có phiếu, đồ dùng sinh hoạt quanh năm suốt tháng đều thiếu thốn, rất khó khăn. Thanh niên trí thức có tiền, có tài nguyên như Lục Hướng Dương và Vương Vũ, nếu có thêm mấy người như vậy nữa thì ông ta cũng vui.
Lục Hướng Dương gật đầu, cầm lấy hai cái đầu heo, đợi Vương Vũ được chia thịt xong thì cùng nhau rời đi.
Đám người xung quanh đều hâm mộ muốn chết, nhiều thịt như vậy cơ mà!
“Điều kiện của thanh niên trí thức Lục tốt như vậy, cậu ấy thật sự coi trọng Lý Thanh Thanh sao? Điều kiện của con gái nhà nào trong đại đội chúng ta mà chẳng hơn cô ta!”
Nói một hồi, lại bắt đầu ghen tị. Đương nhiên, những lời này cũng khiến ai đó nảy sinh ý đồ.
Vương Vũ nhìn thấy anh lấy từ trong phòng ra, kinh ngạc hỏi: “Trong tay anh còn có kẹo sao?”
Sao cậu ta lại không biết nhỉ?
Lục Hướng Dương tùy ý nói:
Nhưng cô cũng không truy hỏi, Lục Hướng Dương còn có một bọc to chưa động đến, có đồ tốt trong tay cũng không có gì lạ.
Cô và Vương Vũ lấy hết đồ vào nhà. Hiện giờ Vương Vũ đã quen để hết lương thực, vật tư vào trong phòng cô.
Lương thực của Lục Hướng Dương là mua, còn lương thực của Vương Vũ là dựa vào công điểm mà đổi lấy.
Còn đống khoai lang đỏ kia, thì càng không cần phải che giấu. Thứ này thì nhà nào cũng có cả.