57. Chương 57: Số Dư

Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

3000 tệ! Cố Thanh Thanh thật sự không thể hiểu nổi tư duy của những người trong thế giới của hệ thống. Họ thà dành tâm trí nghiên cứu ra những thứ khoa học kỹ thuật cao siêu còn hơn là làm những việc đơn giản như cấy lúa.
Chẳng lẽ là vì theo đuổi cái gọi là hiệu suất? Nếu muốn thay đổi vị trí, chỉ cần kích hoạt nút là có thể thu hồi xúc tu. Trước đây cô đã tốn quá nhiều thời gian để cấy mạ, bởi vì cô biết mình chỉ có một mình, và chỉ có cách này mới dễ kiếm tiền nhất.
Số gạo vừa gặt có thể nấu được mấy nồi cơm lớn, việc này đỡ tốn công hơn nấu ăn nhiều. Hiện giờ còn có một vùng lúa nước chưa chín. Chuồng heo này có thể nuôi hai ba con, nếu sau này muốn nuôi nhiều hơn, thì phải bỏ tiền mua thêm chuồng.
Cố Thanh Thanh đặt thức ăn và nước cho heo con, thêm ít nước giếng vào rồi chạy về phía vườn rau làm việc. Đây mới đúng là nguyên liệu nấu ăn chứ! Thậm chí còn ngon hơn những thứ cô từng ăn khi còn bé! Cố Thanh Thanh hái được một rổ, cắt một miếng nếm thử, vị thơm ngọt khiến cô thoải mái đến nheo mắt lại. Trời ơi! Quá tuyệt vời!
Chuồng heo được đặt cạnh con sông nhỏ, như vậy sau này tiện cho cô dọn dẹp vệ sinh. Cà chua đã chín, to bằng nắm tay người trưởng thành, thậm chí còn to hơn những quả cà chua cô thấy ở kiếp trước, trông rất đẹp mắt. Bề mặt gần như không có chút tì vết nào, đỏ rực, nhìn là biết mọng nước, căng tròn.
Khi còn nhỏ, Cố Thanh Thanh lớn lên ở nông thôn, lúc ấy thuốc trừ sâu và phân hóa học còn chưa tràn lan như vậy, rau dưa cũng không phải là sản phẩm của các thiết bị hiện đại. Nhưng sau này khi trưởng thành, cô toàn ăn rau trồng trong nhà kính, trong siêu thị đủ các loại rau củ quả nhưng không còn hương vị như hồi nhỏ nữa. Vì vậy, cô vội vàng cấy mạ, còn về rau dưa thì cô không có gì phải lo lắng.
Một đĩa năm tệ! Cố Thanh Thanh: “…” Cô nhịn! Cà chua một hơi cắt thành hai trăm phần, toàn bộ đều bày lên kệ hàng của cửa hàng. Cố Thanh Thanh đáng thương ngồi ở đó tự vấn nhân sinh. Cô chỉ có một mình, không gian ở giai đoạn đầu rất khó nâng cấp, dù sao không bột sao gột nên hồ, làm thế nào mới có thể dùng tốc độ nhanh nhất để nâng cấp? Nhìn mười mấy nồi cơm kia, Cố Thanh Thanh nghĩ, có lẽ chỉ có thể tiếp tục trồng thứ này. Còn lại 4900 tệ.
…Gà con có lớn có bé, giá không giống nhau. Cố Thanh Thanh mua ba tệ một con, tốn 3000 tệ. Nhìn số dư chỉ còn 400 tệ, Cố Thanh Thanh cảm thấy mình thật nghèo. Làm nhiều ngày như vậy, suýt nữa thì trắng tay. Còn có người xuyên không nào khổ hơn cô không? Cố Thanh Thanh: “…” Cô nhịn!
5 giờ sáng hôm sau, Cố Thanh Thanh rời giường. Bên ngoài rất yên tĩnh, đám thanh niên trí thức còn chưa dậy. Cô nhanh chóng vào không gian xem đồ của mình bán thế nào. Khi thấy tình hình ở cửa hàng, cô có chút há hốc miệng. “Nhanh như thế ư?” Cô nhanh chóng đặt cơm lên kệ, sau đó đi múc cháo. Hiện giờ nhiệt độ giảm đi, quần áo của cô không đủ.
Đúng là nên mua ít quần áo mùa đông cho cô, mùa đông ở phương bắc thật sự rất lạnh.
Lục Hướng Dương gật đầu: “Được rồi, anh đi mượn chiếc xe đạp, đưa em đi.”
Mới vừa mưa xong, đường trong thôn không dễ đi, xe đạp chỉ có thể đẩy. Đợi đến đường lớn, cuối cùng Cố Thanh Thanh cũng ngồi lên xe đạp của đại lão. Một bát cháo cũng bán một tệ, Cố Thanh Thanh sửng sốt.
Một bát cơm giá một tệ, một bát cháo cũng có giá một tệ… Cố Thanh Thanh lập tức đau lòng đến mức không thể thở, gạo của cô a a a a!
Lúc này, Cố Thanh Thanh không nấu cơm nữa, mà chuyển sang chỉ nấu cháo. Một ngày qua đi, Lục Hướng Dương đã rửa sạch sẽ tất cả mọi thứ và mang đến cho Cố Thanh Thanh.
Anh làm việc luôn cẩn thận, Cố Thanh Thanh nhìn một lát, thấy rửa rất sạch. Đàn ông bình thường đều cẩu thả, thích làm cho có lệ, ngay cả quét nhà cũng không sạch sẽ, càng đừng nói rửa sạch mấy thứ này.
“Thế nào? Đã đủ sạch sẽ chưa?” Lục Hướng Dương muốn đến huyện một chuyến, Cố Thanh Thanh cũng muốn đi.
Lục Hướng Dương nhíu mày, anh đi là có chuyện cần làm, dẫn cô theo thì không tiện lắm.
Cố Thanh Thanh mím môi: “Em lạnh, quần áo không đủ.”
Lúc này Lục Hướng Dương mới nhớ tới Cố Thanh Thanh chỉ có ba bộ quần áo, chính là ba bộ khi xuất viện anh mua cho ở thành phố. Lúc ấy thời tiết còn chưa lạnh, mua quần áo đương nhiên cũng tương đối mỏng manh. Cố Thanh Thanh cười gật đầu: “Được, được ạ, anh Lục, anh làm việc thật cẩn thận.”
Đêm đó, có một trận mưa to.
Một trận mưa thu là một trận lạnh lẽo, đặc biệt là ở phương bắc, thời tiết lạnh rất nhanh.
Sáng sớm tỉnh lại, Cố Thanh Thanh lập tức cảm thấy lạnh. Sau đó cô đi hái cà chua, lúc này toàn bộ cà chua chín trong vườn rau đã được cô hái xuống hết.
Cô cắt một trăm phần cà chua đặt lên kệ.
Lại mua thêm ngàn con gà con nữa, Cố Thanh Thanh ra khỏi không gian làm cơm sáng cho Lục Hướng Dương.
Hôm nay đại lão vẫn khiến người ta yêu thích, anh rửa sạch đầu heo xong thì đi rửa sạch lòng heo, thật sự là vô cùng chăm chỉ. Xe đạp thập niên 70 đấy! Từ đại đội Hòe Hoa đến huyện thành có chút xa, nhưng Lục đại lão cao lớn, chân dài, sức lực mạnh mẽ, đạp xe nhanh như bay, 40 phút là tới huyện thành. Nơi này thật sự kém xa huyện thành trong ấn tượng của Cố Thanh Thanh. Trước đây khi ở thành phố cũng rất lạc hậu, nhưng không có tác động mạnh như bây giờ. Thực ra, dưới cái nhìn của Cố Thanh Thanh, người ở huyện thành cũng không khá hơn đại đội Hòe Hoa là bao, có lẽ là vì đại đội Hòe Hoa tương đối giàu có.
Lục Hướng Dương có việc cần làm, không có thời gian đi mua quần áo với Cố Thanh Thanh. Anh đưa tiền và phiếu cho cô nói: “Em biết hợp tác xã mua bán và cửa hàng bách hóa ở đâu đúng không? Giữa trưa đói bụng thì đến Tiệm Cơm Quốc Doanh ăn cơm, có lẽ khoảng 3 giờ chiều anh trở về. Em mua đồ xong thì đợi anh ở cửa hợp tác xã.” Lục Hướng Dương nhét một xấp tiền và phiếu cho cô, nghĩ một lát sợ cô không biết thời gian, lại nhét cho cô một cái đồng hồ. Cố Thanh Thanh trợn to mắt, mẹ kiếp!