72. Chương 72: Bà Lục

Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão thuộc thể loại Linh Dị, chương 72 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Thanh Thanh ở nhà liên tục mấy ngày, đan áo len, đan quần đến hoa cả mắt, nên cô ra ngoài vận động một chút.
Lục Hướng Dương đang đi tới đi lui, bỗng nhiên nghe thấy tiếng kêu ầm ĩ, nghe như tiếng kêu cứu mạng. Giọng nói này... Sắc mặt anh biến đổi, nhanh chóng lao đến.
Thấy anh đột nhiên có phản ứng như vậy, Cố Thanh Thanh còn tưởng đã xảy ra chuyện gì, cũng vội vàng đi theo.
Bên con đường dốc nhỏ giữa sườn núi, bà Lục nằm bên một tảng đá, đang kêu gọi. Lục Hướng Dương sợ đến mức vội vứt củi xuống, vội vàng chạy đến đỡ bà cụ dậy.
“Bà nội, bà nội làm sao vậy?”
Bà cụ đau đến hít hà: “Ai ui chân của bà, đỡ bà ngồi dậy.”
Bà Lục đau gần chết, thằng cháu nội thối tha còn dám trách mắng bà, khiến bà tức điên lên, bà đánh vào vai Lục Hướng Dương:
“Thằng ranh con này, cháu còn dám dạy dỗ bà nội? Trời lạnh như thế, sắp có tuyết rơi, không phải là bà ra ngoài nhặt chút củi à? Ai ngờ lại bị ngã một cái.”
Lục Hướng Dương ngồi xổm bên cạnh bà cụ, xoa bóp chân cho bà. Cố Thanh Thanh đi qua nhìn, gương mặt bà cụ này đúng là có chút tương tự Lục Hướng Dương. Đây là bà nội ruột của anh sao?
Nhìn thấy Cố Thanh Thanh, đôi mắt bà Lục sáng lên, cười nói: “Đây là cô gái nhỏ cháu cứu trở về sao? Trông thật xinh đẹp.”
“Cháu chào bà, cháu chính là cô gái nhỏ anh Lục cứu trở về, cháu tên Cố Thanh Thanh!” Nụ cười rạng rỡ như vậy khiến bà Lục có chút bất ngờ. Ánh mắt cô gái này rất bình thản, thậm chí còn kèm theo chút tôn trọng, không hề bài xích hay khinh thường họ như những người khác. Chẳng lẽ cô bé còn chưa biết thân phận của bà ấy sao? Hơn nữa, dù quần áo trên người bà đã được giặt sạch sẽ, nhưng vẫn không che giấu được sự cũ nát.
Bà cụ vốn có chiều cao trung bình, lúc này lại rất gầy, Lục Hướng Dương bế lên rất nhẹ nhàng.
Cố Thanh Thanh xách củi của bà Lục đi phía sau, Vương Vũ thì xách củi của anh ta và Lục Hướng Dương đi theo.
Khi đến nhà tranh giữa sườn núi, Lục Hướng Dương đặt bà cụ ngồi xuống. Lúc này, Cố Thanh Thanh mới thấy rõ hoàn cảnh nơi đây. Nhà cỏ không rộng lắm, nhưng cũng tạm bợ, có giường đất. Mùa đông, chỉ cần có củi thì ít nhất không lo bị chết cóng. Giường đất khá to, nơi này còn rất rộng, những người ngủ phía trên sẽ không quá chen chúc, nhưng đệm chăn của mấy ông bà lại không nhiều. Trên giường đất chỉ có một cái chiếu, không có đệm chăn, phía dưới chiếu lót rơm rạ. Cách đó không xa chính là chỗ đám gia súc của đại đội Hòe Hoa. Đại đội Hòe Hoa tương đối giàu có, nên gia súc rất nhiều, có cả trâu lẫn heo, hơn nữa số lượng còn nhiều hơn các đại đội khác xung quanh. Đám người ở nhà cỏ chẳng những phải làm việc nhà nông kiếm công điểm nuôi sống mình, mà còn phải phụ trách chăm sóc đám gia súc.
“Được rồi, bà đi được, các cháu bận việc của mình đi.”
Sao Lục Hướng Dương có thể để bà cụ trở về một mình? Anh vươn tay bế bà cụ theo kiểu công chúa, bế bà về.
Khí chất của bà cụ rất tốt, vừa nhìn đã biết không phải bà cụ nông thôn bình thường. Xuất hiện ở nơi này, lai lịch của bà vô cùng dễ đoán.
Bà cụ cảm nhận được thiện ý của Cố Thanh Thanh, cười trả lời: “Chào cháu! Chào cháu!”
Vương Vũ xách theo củi của anh ta và Lục Hướng Dương tới, thấy vậy cũng hoảng hốt hỏi: “Bà Lục, bà không sao chứ?”
Bà Lục xua tay: “Không sao không sao, chỉ là không cẩn thận bị té ngã mà thôi. Người già rồi, khẽ ngã một cái cũng không bò dậy nổi.”
Lục Hướng Dương xoa nhẹ cho bà ấy một lát, bà cụ cảm thấy không còn đau lắm nữa thì vỗ cháu nội mình.
Cố Thanh Thanh nghĩ, như vậy không được. Đại đội Hòe Hoa ở phương Bắc, mùa đông ở nơi này sẽ âm hơn hai mươi độ. Cho dù có giường đất, không có chăn bông đệm giường thì mùa đông cũng khó mà trải qua. Đây đều là đại lão đấy! Thời buổi này có thể bị đưa tới nơi đây, tuyệt đối là đại lão. Tuy là đại lão, nhưng lúc này phần lớn mọi người tinh thần đều hơi suy sụp.
Nhìn thấy đám người trẻ tuổi như Lục Hướng Dương ở đó, mọi người cười hỏi: “Tên nhóc này là ai thế?” Gương mặt có chút tương tự, có một số người đã đoán ra được, chắc chắn là có quan hệ. Bà Lục vẫn luôn sinh sống với những người này, đã gặp được thì biết không giấu được.
Bầu không khí lập tức có chút nặng nề. Đám Lục Hướng Dương ở đây một lát rồi rời đi, mấy người đều để lại củi mình nhặt được.
Lục Hướng Dương và Vương Vũ tiếp tục đi nhặt củi, Cố Thanh Thanh về nhà.
Cô đã biết được lúc trước Lục Hướng Dương nói muốn làm quần áo cho hai người già, một nam một nữ là làm cho ai. Hẳn là làm cho ông bà nội của anh.