Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Chương 90: Tuyết Rơi
Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão thuộc thể loại Linh Dị, chương 90 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Anh vốn quen dậy sớm, hôm nay còn dậy sớm hơn cả Cố Thanh Thanh. Anh đã chuẩn bị xong xuôi, định ra ngoài một chuyến.
Cố Thanh Thanh chớp mắt: “Dậy làm bữa sáng! Anh dậy sớm như vậy, có việc gì muốn làm ư?”
Lục Hướng Dương gật đầu, đứng tựa vào khung cửa, khoanh tay trước ngực, khóe môi nở nụ cười nhìn cô. Anh thầm nghĩ, kiếp trước anh bận rộn nhiều việc, cần phải làm biết bao nhiêu chuyện, còn có bao nhiêu người chờ anh giúp đỡ. Anh không có thời gian cũng không có cơ hội kết hôn, có lẽ đời này cũng vậy.
“Anh đi trước, em đi ngủ sớm một chút. Áo lông đan ban ngày cũng được, bóng đèn này quá mờ, không tốt cho mắt.”
Cố Thanh Thanh ngẩng đầu nhìn ánh đèn mờ nhạt một lát, gật đầu đồng tình: “Bóng đèn này đúng là tối thật, buổi tối nhìn đồ rất mỏi mắt.”
Cố Thanh Thanh không rõ rốt cục bóng đèn này bao nhiêu watt, chỉ biết ánh đèn màu vàng, buổi tối nhìn đồ hơi mỏi mắt. Vì thế, tối đến nếu muốn xem gì, cô thường đều vào không gian để xem. Lục Hướng Dương cũng mỉm cười. Cô nhóc này mỗi lần cảm kích anh là lại “hối lộ” anh bằng cách làm đồ ăn ngon, đúng là luôn cùng một kiểu như vậy!
Tối đó, đợi mọi người đã vào phòng đi ngủ hết, Lục Hướng Dương rón rén cầm đồ đi ra ngoài.
Sáng sớm hôm sau Cố Thanh Thanh đẩy cửa ra, đã bị không khí lạnh ở bên ngoài làm cho rụt cổ!
Thật lạnh! Vốn đã quen với ánh đèn sáng như ban ngày ở đời sau, bóng đèn của những năm 70 này thật sự khiến cô không chịu nổi.
Lục Hướng Dương ngẩng đầu nhìn một lát, nói: “Đợi sau này anh tìm cái sáng hơn cho em.”
Đôi mắt Cố Thanh Thanh sáng lên, chỉ cần đại lão đồng ý với cô thì chưa từng nuốt lời.
Cô vội vàng gật đầu: “Được ạ! Đến lúc đó em sẽ làm đồ ăn ngon cho anh.”
Tuyết rơi!
Đột nhiên tuyết rơi, lại còn rơi dày đến thế. Mặt đất đã trở nên trắng xóa, khắp nơi đều đóng băng.
Cố Thanh Thanh thở hà hơi, khói trắng bay ra từ miệng.
Lấy nước ấm ra đánh răng rửa mặt, cô mới chuẩn bị xong xuôi để làm bữa sáng.
Đám anh họ, em họ của anh có cảnh ngộ cũng chẳng tốt hơn là bao. Không còn người lớn trong nhà chống lưng, cho dù lúc đó giữ được công việc, nhưng sau này cũng bị tập thể xa lánh, không thể trở lại thời kỳ đỉnh cao.
Con gái trong nhà bọn họ vốn ít. Lục gia chỉ có ba anh em bọn họ, nhà cậu cũng chỉ có ba cô con gái. Kết quả là một người phải hy sinh, hai người còn lại vì gia tộc mà lựa chọn liên hôn, cả đời phải nén chịu uất ức.
Còn anh thì sao?
Nửa đời trước chạy đôn chạy đáo vì gia tộc, nửa đời sau sống cô độc nốt quãng đời còn lại.
“Lát nữa anh đến thành phố một chuyến, em có cần anh mang gì về không?”
“Hay là… anh mang về mấy thứ để đựng đồ về nhé? Giống như những cái bình nhỏ ấy! Hay là ấm sành loại lớn! Tốt nhất là có bình thủy tinh, như vậy chúng ta có đồ để dùng, hơn nữa… khi anh mang đồ ăn ra ngoài, có nhiều đồ đựng thì em cũng không lo không có nồi để dùng nữa.”
Lục Hướng Dương: “…”
Lục Hướng Dương gật đầu: “Cần gì cứ đến hợp tác xã mua bán mà mua. Sau này anh đi ra ngoài cũng sẽ mua về cho em. Em tiêu hết tiền chưa?”
Cố Thanh Thanh lập tức lắc đầu: “Vẫn còn!”
Cố Thanh Thanh: “…”
Cố Thanh Thanh hơi không dám tin hỏi: “Anh… tốt nghiệp cấp hai à?”
Không giống mà!
“Ừm… Trước khi về nông thôn, anh từng làm việc khoảng 10 năm. Tiền lương đều tích cóp được, còn có cả cha mẹ và anh em cho nữa.”
Cố Thanh Thanh: “…”
24 tuổi mà đã làm việc 10 năm? Như vậy cũng quá ghê gớm, 14 tuổi đã bắt đầu làm việc ư?
Mười bốn tuổi?
Tuy cô không đếm, nhưng nhìn qua có lẽ phải khoảng 200 tệ. Số tiền này quá lớn.
Lục Hướng Dương nhìn xấp tiền giấy trong tay, nói: “24!”
Cố Thanh Thanh: “…”
Thấy cô chưa nhận lấy, Lục Hướng Dương hỏi: “Sao vậy?”
Cố Thanh Thanh thật sự tò mò: “Đại lão, anh… Trước đây anh làm gì thế? Sao có tiền như vậy?”
Cô mắt tròn xoe miệng há hốc nhìn Lục Hướng Dương. Trông anh trẻ như vậy, cùng lắm là hai mươi tuổi, mà đã làm việc 10 năm sao?