75. Chương 75: Người đứng đầu là đồng chí Hoàng Y Y

Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng thuộc thể loại Xuyên Không, chương 75 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Diệp Vân Thư liếc xéo Giang Đường, ánh mắt đầy toan tính không hề che giấu, rồi đắc ý quay đi.
Giang Đường cắm cúi làm bài nhưng vẫn cảm nhận được ánh nhìn soi mói từ Diệp Vân Thư.
Cô biết tỏng Diệp Vân Thư đang ủ mưu gì.
Chẳng qua, cô ta muốn lợi dụng sự ưu ái của Tống Viễn Dương dành cho Giang Đường và sức mạnh dư luận, để Giang Đường không nhận được công việc này, không thể làm trợ lý cho Tống Viễn Dương, và tốt nhất là khiến cô bẽ mặt trước Phó Tư Niên.
Tiếc là Diệp Vân Thư đã sai ngay từ đầu.
Phó Tư Niên đang ghen nổ mắt, thực lòng chẳng muốn cô làm trợ lý cho Tống Viễn Dương chút nào, chắc trong lòng đang cầu mong cô thi trượt ấy chứ.
Chỉ có mình Giang Đường biết… cô chưa từng trả lời thẳng thắn câu hỏi của Phó Tư Niên. Thực tế, cô chẳng hề ham hố cái chức trợ lý đó. Kiếp trâu ngựa 996 cô đã nếm đủ rồi, giờ chỉ muốn nằm dài ở thập niên 70 hưởng thụ bàn tay vàng thôi.
Nhưng mà, vị trí Giang Đường không cần cũng không có nghĩa là sẽ nhường cho Diệp Vân Thư.
Giang Đường cúi đầu, bắt đầu múa bút, những dòng chữ nắn nót hiện lên trên trang giấy.
Cuộc thi kéo dài một tiếng rưỡi, cả phòng im phăng phắc, chỉ thi thoảng vang lên tiếng thở dài thườn thượt.
Bởi vì đề thi Tống Viễn Dương đưa ra quá khó, đến sinh viên Đại học Bắc Kinh cũng chưa chắc đã làm được hết.
“Hết giờ, tất cả dừng bút, thu bài.”
Nhiều người vò đầu bứt tai, bài làm nham nhở, bỏ trống một mảng lớn.
Khi nộp bài, Giang Đường liếc qua bài của Hoàng Y Y, thấy chữ viết kín mít, cô mỉm cười hài lòng. Quả không hổ là người cô nhìn trúng, Hoàng Y Y thực sự có tài.
Thi xong, Lâm Tú Nhi vội hỏi Diệp Vân Thư: “Vân Thư, cậu làm bài thế nào? Tớ bỏ nhiều câu quá, chắc trượt rồi, giờ cậu là hy vọng cuối cùng của tớ đấy.”
Sắc mặt Diệp Vân Thư cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, cô ta cũng bỏ trống nhiều câu y như Lâm Tú Nhi.
Tống Viễn Dương bị điên à? Tuyển trợ lý thôi mà ra đề khó như đánh đố thế này!
Đáng ghét hơn, có những câu Diệp Vân Thư nhớ mang máng đã học rồi nhưng nghĩ mãi không ra đáp án.
Chắc chắn là do dạo này vận khí kém nên kiến thức cơ bản cũng rơi rụng hết.
Nếu tiếp cận được Phó Tư Niên thì đâu đến nông nỗi này!
Diệp Vân Thư vừa an ủi Lâm Tú Nhi vừa liếc sang Giang Đường, thấy cô mặt mày hớn hở, chẳng lẽ làm được hết à? Không thể nào!
Cô ta tuyệt đối không để Giang Đường qua mặt!
Vì số lượng thí sinh ít nên mọi người không về mà ở lại chờ kết quả luôn.
Lúc chấm bài, vị nghiên cứu viên lớn tuổi nhìn sang Tống Viễn Dương, anh lắc đầu ra hiệu muốn tránh hiềm nghi nên để ông ấy chấm toàn bộ.
Tống Viễn Dương rút kinh nghiệm xương máu, lờ mờ nhận ra hành động trước đây của mình đã gây rắc rối cho Giang Đường.
Khi chấm đến một bài thi nào đó, vị nghiên cứu viên liên tục gật gù tán thưởng.
“Khá lắm... khá lắm... rất tốt...”
Mọi người tò mò không biết bài thi đó là của ai, nín thở chờ đợi kết quả cuối cùng.
Sau khi bàn bạc, vị nghiên cứu viên và Tống Viễn Dương quyết định chỉ công bố top 3, những người còn lại đều xếp hạng tư để giữ thể diện và tinh thần học hỏi cho mọi người.
Tống Viễn Dương cầm danh sách công bố và xướng lên: “Hạng ba, Lâm Tú Nhi.”
Lâm Tú Nhi vừa ngạc nhiên vừa vui sướng, cứ tưởng thi nát bét rồi ai ngờ lại lọt top 3! “Là mình... lại là mình... sao lại là hạng ba nhỉ!”
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, Lâm Tú Nhi chợt nhận ra Tống Viễn Dương chỉ tuyển một trợ lý, hạng ba cũng chẳng khác gì rớt đài.
Tống Viễn Dương cầm một bài thi khác lên, xem qua rồi thoáng chút ngạc nhiên.
Anh đẩy gọng kính, lấy lại bình tĩnh, nhìn Giang Đường và nói: “Hạng nhì, Giang Đường.”
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Giang Đường. Có người ngạc nhiên vì cô thực sự có tài, hạng nhì cũng là rất giỏi rồi trong khi đối thủ toàn sinh viên đại học danh tiếng; cũng có người dè bỉu...
tưởng người được Tống Viễn Dương chấm phải thế nào, hóa ra cũng chỉ đứng nhì, năng lực thường thường thôi.
Người vui nhất lúc này chính là Lâm Tú Nhi và Diệp Vân Thư.
Lâm Tú Nhi đắc ý nói: “Vân Thư, hạng nhất chắc chắn là cậu rồi! Cậu là sinh viên xuất sắc của Đại học Bắc Kinh mà, ở đây làm gì có ai hơn được cậu. Không ai có cửa đâu!”
Nói rồi cô ta còn cố tình lườm Giang Đường một cái.
Đúng là chó chê mèo lắm lông.
Hoàng Y Y lo lắng nhìn Giang Đường: “Đồng chí Giang, cô...”
“Tôi không sao, thi cử mà, thua kém người ta là chuyện bình thường.” Giang Đường cười trấn an: “Y Y à, tôi nghĩ hạng nhất là cô đấy.”
“Là tôi á?” Hoàng Y Y chỉ vào mình, xua tay lia lịa: “Không thể nào, không thể nào đâu. Tôi bỏ sách vở mấy năm nay rồi, làm sao là tôi được.”
Nghe thấy thế, Diệp Vân Thư châm chọc: “Giang Đường, cô mở miệng ra là sinh viên Đại học Bắc Kinh, nếu cô thua Hoàng Y Y thật thì sao? Tôi muốn cô phải xin lỗi Hoàng Y Y, xin lỗi tất cả các chị em trong khu tập thể! Thừa nhận cô kém cỏi, dựa vào đâu mà coi thường người khác!”
“Được thôi, Giang Đường, cô mạnh miệng lắm để xem lát nữa ai mới là người bẽ mặt!” Diệp Vân Thư chẳng hề nao núng, nhận lời thách đấu ngay, cô ta quay sang hỏi Tống Viễn Dương: “Đàn anh Tống, hạng nhất là em đúng không?”
Hoàng Y Y căng thẳng nắm chặt tay Giang Đường, Giang Đường ra hiệu cho cô nhìn về phía Tống Viễn Dương.
Mọi người xung quanh cũng nín thở chờ đợi cái tên cuối cùng được xướng lên.
Ai đã trải qua bài thi khó nhằn này đều biết, người làm được chắc chắn không phải dạng vừa.
Tống Viễn Dương cầm bài thi cuối cùng lên, quét mắt nhìn mọi người rồi dõng dạc tuyên bố: “Người đứng đầu kỳ thi lần này là đồng chí Hoàng Y Y.”