342. Chương 342: Nhận Làm Con Nuôi

Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Đều Giặt Ga Giường thuộc thể loại Linh Dị, chương 342 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lương Nhất Mai ngượng ngùng nói: “Mẹ con vừa hầm canh xương mang tới, con lại mua thêm bao nhiêu đồ hộp thế này, tốn kém quá.”
“Dì Lương, chỉ là mấy hộp hoa quả thôi ạ. À, đồng chí Cận dạo này hồi phục thế nào rồi ạ?” Ôn Ninh vừa hỏi thăm Lương Nhất Mai, vừa đưa mắt về phía giường bệnh.
Đôi mắt Cận Chiêu đã hoàn toàn hồi phục, kính cũng được thay mới. Anh tựa lưng vào đầu giường, ngồi thẳng người nói: “Tôi đã ổn lắm rồi, mai xuất viện được rồi.”
Ôn Ninh gật đầu, nhẹ nhàng dặn dò: “Thương gân động cốt phải mất cả trăm ngày, về nhà vẫn cần nghỉ ngơi kỹ.”
Cận Chiêu khẽ đẩy gọng kính, giọng nói ôn hòa: “Tay trái không vấn đề gì. Tôi đã tập luyện mấy ngày nay rồi. Lần này ăn cơm chắc chắn không còn đút nhầm mũi nữa.”
Anh tự trào, Ôn Ninh chợt nhớ lại cảnh anh kiên quyết tự xúc cơm ngày mới bị thương, rồi lại đút thẳng vào mũi, không nhịn được cười ầm lên: “Vậy thì tốt quá, tốt quá rồi!”
Cận Chiêu cũng bật cười theo.
Lương Nhất Mai và Ninh Tuyết Cầm nhìn hai người, không hiểu chuyện gì, chỉ biết tròn mắt ngơ ngác.
Lát sau, Ninh Tuyết Cầm lên tiếng: “Tiểu Cận à, sức khỏe là vốn quý của cách mạng. Công việc ở phòng thí nghiệm vất vả thế, xuất viện rồi cũng phải nghỉ ngơi cho thật tốt, đừng vội đi làm.”
Lương Nhất Mai lo lắng liếc con trai: “Thằng bé này, suốt ngày chỉ biết nghĩ đến thí nghiệm. Từ lúc mắt sáng lại là ngày nào cũng đọc báo cáo, tôi với bố nó nói thế nào cũng chẳng nghe.”
Cận Chiêu ngại ngùng mím môi, không đáp.
Nói chuyện thêm một lúc, Lương Nhất Mai và Ninh Tuyết Cầm trao nhau ánh mắt, rồi Ninh Tuyết Cầm kéo Ôn Ninh sang một bên, nhỏ giọng: “Ninh Ninh, dì Lương có chuyện muốn nói với con.”
Ôn Ninh chớp mắt, nghi hoặc nhìn về phía Lương Nhất Mai: “Dì Lương, có chuyện gì ạ?”
Lương Nhất Mai bước lại gần, thân mật nắm tay Ôn Ninh, khuôn mặt dịu dàng hẳn:
“Ninh Ninh, chắc con chưa biết. Lần này con về quê giúp an ninh quốc gia bắt được gián điệp, trong số đó có cả trợ lý mà chú Cận hết mực tin tưởng. Kẻ này cùng tên gián điệp kia đã cấu kết trộm và tuồn bản vẽ ra ngoài. Nếu không có con, phòng tài liệu của chú Cận có khi bị lộ thêm nhiều bí mật nữa. Con lại một lần nữa giúp được chú Cận rồi.”
“Dì và chú Cận thấy rất hợp tính với con, nên muốn nhận con làm con gái nuôi. Nếu con đồng ý, từ nay dì và chú Cận là cha mẹ nuôi của con, Cận Chiêu là anh trai con. Nhà này sẽ là nhà mẹ đẻ của con ở thủ đô. Chuyện của con là chuyện của chúng ta. Con thấy thế nào, Ninh Ninh?”
Nói xong, Lương Nhất Mai nhìn Ôn Ninh đầy mong đợi.
Ôn Ninh sững người, bất ngờ đến mức không biết phản ứng ra sao.
Vô tình bắt được gián điệp khi về quê, ai ngờ về đây lại dính vào bao nhiêu chuyện. Không những được khen thưởng, được lãnh đạo biểu dương ở đơn vị, giờ đây gia đình họ Cận lại muốn nhận cô làm con nuôi?
Cận Vi Quốc là ai? Trưởng khoa Cơ khí của Viện nghiên cứu quân sự, một chuyên gia đầu ngành, trí thức cấp cao. Người như vậy lại muốn làm cha nuôi cô. Còn Cận Chiêu – nghiên cứu viên cao cấp, nhà khoa học trẻ triển vọng – lại trở thành anh trai cô. Xét về thân phận, rõ ràng cô có lợi.
Nhưng bỏ qua địa vị, từ trước đến nay, Ôn Ninh thấy gia đình họ Cận sống chân thành, nhân cách tốt, là người đáng để kết giao. Việc nhận thân thích kiểu này, có lợi mà không hại. Cô không do dự, gật đầu liền.
Thấy cô đồng ý, Lương Nhất Mai và Ninh Tuyết Cầm trao nhau ánh mắt, cười rạng rỡ. Lương Nhất Mai vui vẻ nói: “Vậy giờ con có nên đổi cách xưng hô không, Ninh Ninh?”
Ninh Tuyết Cầm bên cạnh nhẹ nhắc: “Ninh Ninh, con gọi mẹ nuôi đi.”
Ôn Ninh khựng lại một chút, rồi khẽ cười, ngọt ngào gọi: “Mẹ nuôi.”
“Ôi!” Lương Nhất Mai cười tít mắt, ngoắc cằm về phía Cận Chiêu trên giường: “Còn anh con nữa kia.”
Ôn Ninh ngẩng đầu, tươi cười gọi một tiếng: “Anh.”
Cận Chiêu cũng rạng rỡ, dịu dàng đáp: “Chào em, em gái.”
Lương Nhất Mai nắm chặt tay Ôn Ninh: “Vậy thứ Bảy con đến nhà mẹ nuôi ăn cơm nhé.”
“Mẹ nuôi,” Ôn Ninh nói, “con quen gọi dì Lương rồi, thấy tự nhiên hơn. Thứ Bảy này con và mẹ con đã hẹn đến nhà họ Lục ăn cơm rồi. Chúng ta đổi sang Chủ Nhật được không ạ?”
Lương Nhất Mai ngạc nhiên: “Con dẫn mẹ con đến nhà họ Lục à? Thế là nhà người yêu con rồi phải không? Hai bên thông gia gặp mặt hả?”
Ôn Ninh gật đầu.