210. Chương 210: Dồn tội cho kẻ khác

Thập Niên 70: Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Đều Ăn Dưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 210 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hà Ngọc Yến đang bẻ bánh mì cho hai đứa con ăn dưới hành lang. Thấy hành động của chúng, cô suýt nữa bật cười. Khi cô quay đầu lại, đứa bé Viên Viên đã bắt chước người lớn rung đùi sung sướng. Động tác ấy khiến người nhìn thấy chỉ muốn bật cười.
Đan Đan nhìn thấy biểu cảm của mẹ, lập tức đưa bàn tay nhỏ xíu chọc chọc bả vai chị gái.
Sự tương tác của hai chị em khiến Cố Lập Đông đi tới cũng nở nụ cười theo.
"Nè nè nè, Lập Đông. Con đừng vội về nhà. Có phải tất cả tờ báo ở sạp báo đều đang nói về chuyện này không?"
Lúc trước khi hết hàng, có vô số suy đoán bay đầy trời. Mọi người chỉ hóng chuyện cho vui nhưng giờ thì khác, chuyện đã lên báo rồi.
Cố Lập Đông gật đầu: "Chỗ sạp báo rất náo nhiệt, không ít người mua báo rồi đứng đọc ở đó. Bây giờ mọi người đi qua có thể nghe thấy nhiều tin tức hơn."
Mấy ông già nghe xong cùng nhau đi ra ngoài. Không cần phải nói, họ chuẩn bị đi xem náo nhiệt.
Các bà cũng không bị bỏ lại, đứng dậy đi theo phía sau. Khi đi ngang qua Cố Lập Đông, họ còn trả lại tờ báo cho anh.
Hà Ngọc Yến buồn cười liếc đối phương một cái, sau đó thấy Đổng Kiến Thiết nổi giận bỏ đi.
Lúc đầu cô còn không hiểu, nhưng sau khi mở tờ báo ra xem kĩ thì phát hiện trên đó chỉ viết quá trình in lén tài liệu học tập. Trong số những người bị bắt có dính líu đến vụ án không có họ Lâm, nhưng lại có một Giám đốc họ Phong, người được cho là chủ mưu của vụ việc. Đối phương đã chạy trốn trước đó.
"Lão cáo già Lâm Đông kia thật thông minh! Khi tên ngốc Đổng Kiến Thiết uy hiếp hắn, người ta đã chuẩn bị kế hoạch thoát thân rồi."
Cố Lập Đông có chút hiểu biết về Lâm Đông, cha ruột của Lâm Hà Hương, nên anh nói thẳng ra lời đánh giá này.
Thực tế cũng đúng là như vậy.
Trong nhà ngang thuộc nhà máy số 8, Lâm Đông thở phào sau khi xem xong tất cả tờ báo mới nhất.
Từ ngày Đổng Kiến Thiết đe dọa ly hôn, ông đã chuẩn bị sẵn kế hoạch thoát tội.
Đầu tiên, ông cần một người gánh tội thay. Tiếp theo, ông cần chứng cứ thuyết phục người khác. Cuối cùng, ông tiến hành đàm phán với những người tham gia khác.
Không nói đến việc quá trình này khó khăn thế nào. Tuy nhiên, sau khi Lâm Đông trả giá không ít, ba mục đích này đều đã hoàn thành. Cách làm đó của ông rất kịp thời.
Những người tham gia vụ trộm in ấn tài liệu, ngoại trừ ông ta thì chỉ còn Giám đốc họ Phong của nhà máy in ấn cùng một người bạn cũ phụ trách bỏ vốn.
Ông và người bạn cũ đã từng làm nhiều vụ kiếm lời, lúc này mới để cho họ Phong gánh hết tội danh. Sau đó cầm tiền bỏ trốn.
Họ đề nghị đối phương chạy trốn chủ yếu là sợ sau khi bị bắt sẽ khai ra những việc bất lợi với ông ta.
Dù sao thì người này là Giám đốc nhà máy nhưng thật sự là đàn ông không vợ. Trên không cha mẹ, dưới không con cái. Loại người này dễ đuổi đi nhất, cũng khó đuổi đi nhất.
Còn về việc chạy trốn, đương nhiên là chạy về phía Nam.
Mười mấy năm trước, mấy người ông quen đã biến mất ở phía Nam.
Ví dụ như tiệm cầm đồ nhà họ Tôn rất nổi tiếng trước khi giải phóng. Cả gia đình trụ cột và hai đứa con trai đều mất tích trong một vụ tai nạn. Sau đó bị tuyên bố đã chết.
Lại ví dụ như anh vợ của Giám đốc Cố, quan hệ gia đình này tương đối phức tạp. Nếu ông không phải người Bắc Thành, hơn nữa không quen biết bậc cha chú, Lâm Đông cũng sẽ không biết những chuyện bí mật này. Người anh vợ của Giám đốc Cố mất tích trong vụ tai nạn cùng với cha con nhà họ Tôn.
Thực ra trong vụ mất tích ngoài ý muốn kia còn có không ít người nhưng bối cảnh của hai gia đình này tương đối đặc biệt, ông vừa vặn quen biết mà thôi.
Kêu Giám đốc Phong của nhà máy in ấn chạy về phía Nam. Nếu đối phương cũng như những người này, gặp nguy hiểm, chết đi là tốt nhất. Nếu ông ta bình an đến phương Nam, chắc chắn sẽ không quay lại.
Nghe nói bây giờ ở phương Nam đã có người lén lút làm ăn lớn. Qua đó không chừng còn có nhiều cơ hội làm giàu hơn.
Ở tình huống như thế, Đổng Kiến Thiết nổi giận bỏ đi.
"Cậu đang muốn làm cái gì đó?"
Đối mặt với Đổng Kiến Thiết, Lâm Đông rất bình tĩnh. Dù sao người này không có nhược điểm của ông ta, ngược lại ông ta đã biết không ít việc làm trong tương lai của đối phương.
Bây giờ ông không gấp, thế giới tương lai do con gái kể khiến Lâm Đông biết thời đại thuộc về ông sẽ xuất hiện vào năm sau.
Bây giờ thì sao? Ông chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi. Đương nhiên, Đổng Kiến Thiết, người có tương lai tươi sáng như vậy nếu nghe lời mình thì tốt, không nghe lời thì ông không ngại dạy dỗ đối phương đạo lý làm người.
Đổng Kiến Thiết nhìn ra sự khinh thường trong mắt đối phương, tức giận đến mức đau cả lòng.
"Ông không sợ tôi sẽ nói tất cả những chuyện ông đã làm sao?"
Lâm Đông cười ha ha nói: "Cậu muốn nói đến việc in lại tài liệu học tập sao? Hay chuyện ở thành phố Tân?"
Lời này vừa nói ra, đồng tử của Đổng Kiến Thiết co rút lại nhưng hắn lập tức bình tĩnh lại, những chuyện đó không liên quan gì với hắn. Hắn làm việc không để lại dấu vết.
"Nếu tôi là cậu, tôi sẽ ngoan ngoãn rời đi, trở về nghiêm túc đọc sách, thi đậu trường đại học tốt."
Nghĩ đến sau này đối phương có thể hữu ích, Lâm Đông có tâm trạng tốt đưa ra lời đề nghị.
Đổng Kiến Thiết: "Chuyện của tôi không cần ông quan tâm. Sau này hai nhà không có quan hệ gì hết."
Nói xong, hắn bỏ đi.
Lúc này Lâm Hà Hương ở trong nhà. Cô muốn ra ngoài vài lần nhưng đều bị mẹ ngăn cản, cô thật sự rất sợ cứ mất Đổng Kiến Thiết như thế.
Ba Lâm cảm thấy con gái là đồ ngốc. Tự kiếm tiền không phải tốt hơn đàn ông kiếm tiền sao? Tuy nhiên, đứa con gái này là đồ bỏ đi rồi. Ông cũng lười nói với nó. Dù sao, ông đã quyết định hai người sẽ phục hôn nên không lo lắng gì.
Đổng Kiến Thiết rời đi cũng không vui vẻ mấy, hôm nay phản ứng của nhà họ Lâm khiến hắn cảm thấy kỳ quái. Tất nhiên, cơn tức giận trong lòng hắn vẫn không biến mất.
Hơn nữa rất nhanh sẽ xảy ra chuyện khiến hắn càng tức giận hơn.
Khi sự kiện này được công bố ra bên ngoài chưa được hai ngày, người của Văn phòng đường phố đi thông báo từng nhà. Kêu thí sinh thiếu tài liệu ôn tập cầm thông tin báo danh trực tiếp đến Văn phòng đường phố nhận tài liệu học miễn phí.
Tin tức này vừa truyền ra lại lần nữa khiến rất nhiều người cảm thấy khiếp sợ.
Những người trước đây quá nghèo không kiếm đủ tiền lại vui vẻ đến mức bật khóc. Thậm chí, bởi vì việc làm này mà gián tiếp khiến số lượng người báo danh đạt đến đỉnh điểm trong khoảng thời gian ngắn.
Có thể thấy được những tài liệu học tập miễn phí này sẽ thay đổi tương lai của bao nhiêu người.
Đương nhiên, cũng có người có ý kiến với việc làm này. Đặc biệt là nhóm người tốn tiền mua tài liệu và tự nhận sẽ làm bài thi tốt hơn. Sau khi thấy không cần tốn tiền cũng có thể nhận được tài liệu miễn phí, trong số này lại có một nhóm người ồn ào đòi tiền lại.
Tuy nhiên số tiền này đều bị Giám đốc Phong lấy hết bỏ trốn rồi. Trước khi bắt được người, họ không thể lấy tiền lại được.
Những hộ gia đình trong khu nhà chỉ cần muốn tham gia thi đại học đều đã mua những tài liệu học tập đó trước.
Nhưng chỉ có một người cảm thấy hối hận, đó chính là Đổng Kiến Thiết.
Khác với những người khác, Đổng Kiến Thiết dùng tài liệu học tập do Lâm Hà Hương đưa. Hắn lại tự bỏ tiền túi tốn một trăm nhân dân tệ mua hai bộ tài liệu học tập.
Một bộ gửi cho Tôn Tiêu Nhu, một bộ gửi cho Tôn Tiêu Mỹ, em gái của Tôn Tiêu Nhu.
Những chi phí vô hình này bây giờ nhìn lại lại khiến hắn tức nghẹn. Hắn còn không thể oán giận vài câu như những người khác. Nếu người khác biết hắn gửi tài liệu cho hai chị em chưa lập gia đình, sợ là sẽ nói ra những lời khó nghe.
Đương nhiên, những việc xảy ra bên ngoài, Hà Ngọc Yến nhìn một cái rồi cũng bỏ qua. Bây giờ sự chú ý của cô vẫn đang tập trung vào việc học tập.
Học tập là một chuyện rất kỳ diệu.
Dù sao đối với Hà Ngọc Yến mà nói thì càng học càng như nắm giữ được phương thức học tập nào đó, sau đó sẽ ngày càng thuận buồm xuôi gió.
Trong khoảng thời gian đó Cố Minh Hà tới hỏi Hà Ngọc Yến có muốn đăng ký học lớp học cấp tốc không nhưng cô vẫn quyết định không đi. Dù sao những thứ nên học cô cũng học gần xong rồi.
Còn về những người khác trong khu, những người có quan hệ tốt sẽ cùng nhau thảo luận những vấn đề họ không hiểu. Người có quan hệ bình thường thì trốn trong phòng không hé răng.
Mà trong những người này, chỉ có Đổng Kiến Thiết là giống như ăn phải thuốc nổ. Hầu như mỗi ngày hắn đều xuất hiện với gương mặt đen xì. Bác gái Trịnh gặp người khác thì nói con trai bà ta ôn tập rất chăm chỉ để chuẩn bị cho kỳ thi đại học...
Cũng may, ngoại trừ những điều này thì tất cả những điều khác đều thuận lợi. Hơn một tháng ôn tập đã trôi qua trong chớp mắt.
Trước ngày thi đại học một ngày, Hà Ngọc Yến không đọc sách nữa. Cô thức dậy sớm, tự tay làm mì trứng cho cả nhà.
Mì sợi vừa bưng lên bàn, hai vợ chồng mỗi người phụ trách một đứa nhỏ, chủ yếu là làm sợi mì trong chén của con ngắn một chút, sau đó đeo yếm cho chúng. Phần còn lại tụi nhỏ có thể tự ăn.
"Hai đứa nhà chúng ta rất ngoan."
Cố Lập Đông tiến đến bên cạnh vợ, cùng vợ nhìn dáng vẻ vùi đầu ăn mì của hai đứa con gái.
Đứa nhỏ chưa đến ba tuổi đã có thể tự ăn mì mà không dính lên mặt hay quần áo, nói ra ngoài có lẽ người khác sẽ không tin.
Nghe thấy ba mẹ khen mình, trên mặt hai đứa nhỏ lộ ra nụ cười rất tươi.
"Thế nào? Ngày mai đi thi rồi, em có áp lực không?"
Đúng vậy! Ngày mai là ngày thi đại học, nhưng thật ra Hà Ngọc Yến không áp lực lắm. Có thể là do cô đã ôn tập liên tục, bản thân có kiến thức vững chắc, có người nhà bên cạnh mang đến sự tự tin cho mình cho nên cô rất bình tĩnh đối mặt với cuộc thi sắp tới.
"Tuyết rơi khiến đường không dễ đi, những chuyện khác thì không có vấn đề gì ạ."
Bây giờ đã là cuối tháng 12. Nhiệt độ không khí rất thấp, gần đây lại thường xuyên có tuyết rơi. Trường thi của cô ở gần trung tâm thành phố, muốn đi qua đó phải ngồi xe buýt đi hơn nửa tiếng. Vốn cô nghĩ nếu không thì đi đến tứ hợp viện ở hai ngày nhưng cuối năm nay có quá nhiều chuyện. Lò sưởi nhà bên kia chưa mở, cũng đã mấy tháng không quét dọn.
Cố Lập Đông suy nghĩ một lúc rồi nói: "Vậy đến lúc đó anh mượn một chiếc xe chở em đi."
Đây là cách tốt nhất mà Cố Lập Đông có thể nghĩ đến.
"Như vậy anh cũng có thể dẫn con đưa em đi thi."
Khi Cố Lập Đông nói lời này, anh duỗi tay xoa xoa đầu của hai đứa nhỏ.
Miệng Viên Viên nhanh nhẹn, tuy không hiểu người lớn nói cái gì nhưng cũng rất cổ vũ mà gật đầu. Miệng còn không quên hút mì, cảnh tượng như vậy rất buồn cười.
Mà Đan Đan bình thường khá yên tĩnh. Đứa nhỏ này có dáng vẻ biết hết, đứng dậy ôm lấy cánh tay của mẹ, dùng hành động cho thấy suy nghĩ của mình.
Sau khi Hà Ngọc Yến nghe xong, đồng ý: "Vậy cũng được ạ."
Thật ra có không ít người lo lắng về vấn đề đi lại như Hà Ngọc Yến. Người có tiền, đầu lại linh hoạt thì đã đi ở nhà khách gần trường thi. Người không có tiền thì cũng chỉ có thể bất chấp gió lạnh đi đi về về trong ngày. Giống như Khâu Hướng Hoa ở nhà họ Khâu bên cạnh, hôm nay cô ấy sẽ đi cùng với thím Giang đến ở nhà khách có khoảng cách gần trường thi nhất. Hai vợ chồng nhà họ Hứa ở phòng ở phía đông vì kỳ thi này mà đã vào ở nhà khách hai ngày trước. Còn về đứa con trai duy nhất của hai người thì đã được đưa đến nhà họ Tôn ở bên cạnh, nhờ bác gái Khúc tạm thời chăm sóc.