Thập Niên 70: Trọng Sinh Đá Bay Đám Cháu Vô Ơn, Hết Lòng Nuôi Con Gái
Chương 128: Trừng phạt kẻ ác
Thập Niên 70: Trọng Sinh Đá Bay Đám Cháu Vô Ơn, Hết Lòng Nuôi Con Gái thuộc thể loại Linh Dị, chương 128 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tam Nha nhíu mày, vội khoác lấy tay chị cả:
“Chị cả, nguy hiểm quá, may mà chị hai bắn trúng con lợn rừng, không thì…”
Đỗ Tiểu Oánh lúc này mới hiểu chuyện, trong lòng không khỏi rùng mình sợ hãi. Nếu Nhị Nha không bắn trúng, hay chỉ chậm một chút, cô không dám tưởng tượng Đại Nha sẽ thảm thương đến mức nào.
Trong đầu cô bỗng hiện lên cảnh tượng ở kiếp trước: nghe tin dữ, cô chạy suốt ngày đêm, vừa bước vào cửa đã thấy Đại Nha nằm im lìm trên đất, mặt trắng bệch, không còn hơi thở.
Người cô run lẩy bẩy, tay chân lạnh toát, chỉ biết siết chặt bàn tay nhỏ nhắn, chai sạn của con gái.
Đại Nha cảm nhận được sức siết, lo lắng nhìn mẹ đang thất thần, nhẹ giọng an ủi:
“Mẹ, con không sao, mẹ đừng lo.”
Đỗ Tiểu Oánh nghẹn ngào, đôi mắt đỏ hoe, đối diện gương mặt xinh xắn của con, cổ họng như bị nghẹn lại.
“Hai đứa nhỏ này mạng cũng cứng thật, sao không bị lợn rừng húc chết cho rồi?” Bà cụ Tống nghiến răng ken két, ánh mắt độc ác: “Coi như chúng nó mạng lớn…”
Lưu Lan Hoa bĩu môi: “Mạng cứng của cái đồ sao chổi, sớm muộn gì cũng khắc chết cả nhà nhị phòng!”
Nghe những lời nguyền rủa độc địa từ nhà họ Tống, Đỗ Tiểu Oánh lao tới, tát liền hai cái vào mặt bà cụ Tống và Lưu Lan Hoa đến mức hoa mắt.
“Trên đời này làm gì có bà nội và bác cả nào ác như hai người! Người ngoài còn biết lo, biết thương, thế mà hai người lại rủa chết con tôi. Hai người đúng là không bằng cầm thú!”
“Con khốn, mày dám đánh bà? Bà phải giế.t chết mày, thứ đê tiện!”
“Đánh chết nó!”
Bà cụ Tống và Lưu Lan Hoa gào thét xông tới. Đỗ Tiểu Oánh vừa định phản kháng thì bị ai đó túm chặt tay từ phía sau, không thể nhúc nhích, chỉ biết trơ mắt nhìn mẹ chồng và chị dâu xông vào, đấm đá túi bụi.
Các con gái thấy vậy, chẳng ngần ngại lao lên bảo vệ mẹ.
Nhưng mấy đứa trẻ làm sao địch nổi thân hình to lớn, lực lưỡng của Tống lão đại, lập tức bị hất ngã lăn ra đất.
Thấy tình thế bất lợi, Tam Nha lặng lẽ lùi khỏi vòng hỗn chiến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thấy các con bị nhà họ Tống bắt nạt, Đỗ Tiểu Oánh đỏ mắt, điên cuồng lao vào Tống lão đại, tay bị khống chế thì dùng răng cắn, dùng miệng nhổ nước bọt, liều chết chống trả.
“Con đàn bà không biết kính trên, hôm nay tao phải dạy dỗ mày một trận!”
“Anh cả, anh dám bắt nạt vợ con tôi à!” Tống Quốc Lương lao tới, nắm chặt nắm đấm đang giáng xuống của Tống lão đại, xoay người tung ra hàng loạt cú đấm.
“Vợ, em đưa các con ra kia, để anh báo thù cho em.”
Mẹ con họ vội lùi sang một bên, mắt không rời khoảng sân trống giữa nhà.
Tống lão đại vốn hung hăng ngang ngược, giờ bị đánh gục xuống đất, mặt mày sưng vù, tím bầm, run rẩy van xin:
“Em hai, anh sai rồi, tha cho anh…”
Tống Quốc Lương tiếp tục đấm như mưa, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống kẻ mặt mũi tả tơi, rồi quét qua bà cụ Tống và Lưu Lan Hoa đang la hét, khóc lóc, gương mặt anh lúc này u ám, hung tợn.
“Mẹ, chị dâu, đàn ông thì tôi không nương tay. Còn đàn bà, tôi không tiện ra tay. Nhưng nếu sau này các người còn dám bắt nạt vợ tôi, thì tôi sẽ tính sổ với anh cả. Không tin, cứ thử xem!”
Lưu Lan Hoa và bà cụ Tống thấy vẻ mặt dữ dằn của Tống Quốc Lương, sợ đến mức môi run cầm cập, không dám hé răng.
Ông cụ Tống cúi gằm mặt, sắc mặt âm trầm.
“Mẹ kiếp, nhà họ Tống đúng là đồ cặn bã! Con gái người ta suýt chết vì lợn rừng, mà chúng còn dám buông lời châm chọc.”
“Tôi nhổ vào! Cả nhà toàn lũ độc ác. Trước đây sống sung sướng nhờ tiền trợ cấp của lão nhị, giờ lại không để nhị phòng yên thân. Lòng dạ quá đen tối!”
….
Đến lúc chia thịt, nhà họ Tống được toàn xương và ít thịt. Bà cụ Tống lập tức gào lên:
“Sao vậy? Nhà khác toàn thịt, đến nhà tôi thì toàn xương? Đổi lại cho tôi, nếu không thì—”
Đại đội trưởng Triệu Lôi và Bí thư chi bộ thôn Cao Minh mặt lạnh như tiền, chẳng nể nang gì bà cụ hay thói cậy già.
“Còn gào nữa là xương cũng không có! Phải để bà nhớ đời, bớt làm chuyện thất đức lại.”