Thập Niên 70: Trọng Sinh Đá Bay Đám Cháu Vô Ơn, Hết Lòng Nuôi Con Gái
Chương 131: Gia Đình Đoàn Tụ
Thập Niên 70: Trọng Sinh Đá Bay Đám Cháu Vô Ơn, Hết Lòng Nuôi Con Gái thuộc thể loại Linh Dị, chương 131 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nghĩ lại chuyện cũ vẫn còn rùng mình, Đỗ Tiểu Oánh vội an ủi mẹ:
“Mẹ ơi, Đại Nha với Nhị Nha nhà con tuy gặp họa nhưng lại có phúc, mẹ đừng lo lắng nữa.”
Mẹ Đỗ thở dài, rồi chuyển sang hỏi han tình hình sinh hoạt dạo này.
“Cũng ổn cả ạ. Quốc Lương công việc vững vàng, về nhà chẳng ngồi yên, việc gì cũng làm: nấu cơm, nhặt củi, giặt giũ... Bốn đứa nhỏ thì đều học ở trường tiểu học đại đội, tan học lại phụ việc hái cỏ nuôi heo, nhặt củi...”
Nghe nhắc đến con cái, chị dâu cả Vương Phượng lại buông tiếng thở dài:
“Thằng cả nhà chị, thằng Ngưu Ngưu, cũng đi học được hai năm rồi, biết đọc biết viết. Giờ đã 14 tuổi, sắp đến tuổi lo chuyện hôn nhân. Chị lo đến mất ăn mất ngủ, con nhà miền núi mình kiếm vợ gả chồng khó lắm.”
Chị dâu hai Lưu Hồng Hồng xoa bụng, thầm nghĩ cô em chồng này thay đổi thật nhiều, không còn ngây ngô như trước, kiểu bị người ta lừa bán còn đứng đó đếm tiền giúp.
Trong nhà, bố Đỗ gật gù:
“Khó khăn thế nào cũng không được để lỡ tương lai bọn trẻ. À, đúng rồi, hôm nay hai đứa ở lại đêm nay, mai hãy về chứ?”
“Bố ơi, nhà con còn bao việc, lại còn mai Quốc Lương phải đi làm. Chiều nay tụi con phải về rồi.” Đỗ Tiểu Oánh vừa cười vừa bưng bát đũa bước vào.
“Lúc nào rảnh, mùa đông rảnh việc, con sẽ đưa mấy đứa nhỏ về chơi cả chục ngày. Lúc đó bố mẹ dẫn Ngưu Ngưu với mấy đứa sang nhà con ở chơi ít lâu. Mùa đông ở núi cũng chẳng có việc gì.”
Anh hai Đỗ Nhị Sơn gật đầu:
“Được, bố mẹ cũng nên qua xem nhà mới của em gái. Muốn ở bao lâu thì ở, đỡ phải ngày ngày nhớ mong, lo lắng cho em.”
Bố Đỗ cười mắng:
“Thằng nhóc này, sao? Chê tao với mẹ mày ăn sạch lương thực nhà này rồi, định mang sang ăn lương thực nhà em gái hả?”
Anh hai trợn mắt:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Bố, tụi con đương nhiên mang theo lương thực, sao lại đi ăn không của em gái chứ.”
Đỗ Tiểu Oánh nhíu mày:
“Bố, anh hai, bố mẹ con sang nhà con ở mà còn mang theo lương thực làm gì? Nếu mang đến, con sẽ quăng hết ra ngoài, cứ thử xem có tin không.”
“Con bé này.” Bố Đỗ quay sang nhìn con rể:
“Quốc Lương, con bé này từ nhỏ đã cứng đầu, con đừng chấp. Làm cha mẹ, sao có thể đến nhà con mà ăn không uống không được.”
…
Chiều hôm đó, cả nhà tiễn bố mẹ và anh chị xuống núi, tay xách nách mang theo đống sản vật mà mọi người nhét đầy vào tay.
“Sao lại dừng xe rồi?” Đỗ Tiểu Oánh thò đầu ra, nhíu mày.
Nhị Nha vung nắm đấm, quát lớn: “Ai cản đường thì tránh ra ngay!”
“Chú hai, chú có biết người đàn bà này độc ác đến mức nào không?” Tống Tử Long phớt lờ Nhị Nha, vẫn căm hận chỉ thẳng vào Đỗ Tiểu Oánh.
Sắc mặt Tống Quốc Lương trầm xuống, gạt mạnh tay đứa cháu ra, chẳng nể nang:
“Vô lễ! Học hành để cho chó ăn hết rồi à? Không biết gọi thím hai sao?!”
Tống Tử Long tức đến mức giậm chân:
“Chú hai! Tất cả là tại người đàn bà này! Nếu không có bà ta, giờ con đã cưới được Tú Ngọc, có khi còn có việc làm ở thành phố. Giờ thì hay rồi, bố mẹ Tú Ngọc bảo nhà họ Tống không ra gì, sắp xếp đối tượng khác cho cô ấy. Chú đâu biết cô ấy khóc thảm đến mức nào!”
“Vậy là tôi ngăn các người bán Đại Nha để lấy sính lễ, lại thành lỗi của tôi à?” Đỗ Tiểu Oánh tức đến bật cười.
“Nếu tôi là mẹ cô gái kia, mà biết con gái mình gả cho một thằng chỉ biết mưu mô tính toán, hại người như cậu, thì thà để con gái cả đời không lấy chồng, tôi nuôi, còn hơn gả cho loại người như cậu để về sau bị hành hạ, bị ức hiếp.”