Thập Niên 70: Trọng Sinh Đá Bay Đám Cháu Vô Ơn, Hết Lòng Nuôi Con Gái
Chương 16: Tìm kiếm cứu đồ
Thập Niên 70: Trọng Sinh Đá Bay Đám Cháu Vô Ơn, Hết Lòng Nuôi Con Gái thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chị em họ cùng nhau cúi đầu lục lọi, tìm kiếm từng món đồ. "Ngũ Nhi, con theo sát chị, đi chậm thôi, cẩn thận không vấp ngã đấy."
Vừa dứt lời, Ngũ Nhi đã ngã sõng soài xuống đất.
"Ôi! Có bị thương không? Có đau không?"
Ngũ Nhi mắt lệ, mếu máo: "Áo em rách rồi, hu hu hu…"
"Không sao, không sao. Về nhà chị sẽ thêu cho em một bông hoa, chẳng ai nhận ra đâu."
"Chị nhất luôn!"
Đại Nhi lo lắng, nắm chặt tay em út.
Đỗ Tiểu Oánh len lỏi giữa đống đồ gỗ vỡ, nhìn những món đồ còn nguyên vẹn bỗng tan tành, lòng chị thấy tiếc vô cùng.
Bước đến trước chiếc tủ gỗ hoàng hoa lê, cô bỗng đứng sững lại. Chiếc tủ nghiêng ngả, mất một chân, chỉ thoáng nhìn cũng biết từng thuộc về nhà quý tộc.
Tống Quốc Lương nhìn thấy dáng vợ liền bước tới: "Cái tủ này anh kéo về, rồi đóng thêm chân, dùng được ngay."
"Ừ!" Đỗ Tiểu Oánh gật đầu, tiếp tục lục tìm trong đống bàn ghế hỏng.
Tống Quốc Lương tìm được mấy tấm ván còn khá nguyên, định đem về đóng bàn ghế.
Đỗ Tiểu Oánh lục tìm một hồi nhưng chẳng thấy món nào hữu dụng, bèn đứng dậy nhìn các con. Chị thấy Đại Nhi và Ngũ Nhi đã tìm được mấy cái bình gốm, đĩa sứ.
"Mẹ, con nghĩ mấy thứ này dùng được, đem về được không ạ?"
"Được."
"Mẹ, mẹ xem cái này đi!"
Hai đứa nhỏ chìa ra hai món đồ đồng. Đỗ Tiểu Oánh hơi giật mình:
"Các con tìm ở đâu vậy?"
"Đằng kia mẹ, con dẫn mẹ xem."
"Được, được, được." Đỗ Tiểu Oánh vội đi theo. Nhà vốn chẳng có dụng cụ gì, mấy món này sửa sang lại cũng tiện tay.
Cả nhà lại cúi đầu tìm kiếm, ai cũng mong kiếm thêm vài món hữu dụng.
May mắn thay, Đỗ Tiểu Oánh lại lôi ra được một cái ấm nhôm. Dù méo mó và thủng một lỗ, nhưng… nếu không hỏng, thiên hạ đâu vứt bỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn]
"Quốc Lương, nhìn này!" Cô vội gọi chồng, ánh mắt tràn đầy hy vọng. "Sửa được không?"
Tống Quốc Lương ngắm nghía rồi gật đầu: "Được."
Ngũ Nhi mắt sáng rực: "Cha giỏi quá!"
Tứ Nhi cũng gật gù: "Cha thật là tài, cái gì cũng biết!"
Dưới ánh nhìn ngưỡng mộ của các con gái, gương mặt cứng rắn của Tống Quốc Lương nở nụ cười hiền hòa. Đôi mắt lạnh lẽo cũng ánh lên sự dịu dàng khi nhìn nụ cười tươi rói của vợ.
Đỗ Tiểu Oánh mím môi: "Đủ rồi, đem đi tính tiền thôi, trong nhà còn nhiều việc."
Cụ gác cổng liếc nhìn đống đồ trước mặt, rồi nhìn sang cả nhà bảy miệng ăn, đoán biết câu chuyện. Ông chắp tay sau lưng, trầm giọng:
"Cái tủ gỗ nát đó tính một đồng. Đống bình lọ đó tính năm hào. Mấy món lặt vặt còn lại mỗi cái một hào. Tổng cộng một đồng sáu."
Đỗ Tiểu Oánh không ngờ lại rẻ như vậy, lập tức rút ngay một đồng sáu đưa, sợ ông đổi ý.
"Quốc Lương, đem đồ lên xe bò đi."
…
Tống Quốc Lương vỗ nhẹ mõm con bò vàng. Chiếc xe lộc cộc lăn bánh. Trên xe, Đỗ Tiểu Oánh bế Ngũ Nhi trên lòng, tay giữ chiếc tủ què.
Mấy chị em, đứa nào cũng ôm chặt món đồ của mình, khuôn mặt rạng ngời hy vọng.
Trên đường về, nắng chói chang, nóng nực vô cùng.
Cuối cùng xe bò cũng dừng trước nhà.
Cánh cổng khép hờ!
"Chết rồi! Có trộm!"
Đỗ Tiểu Oánh và Tống Quốc Lương nhìn nhau, vội cầm mấy thanh gỗ trên xe, bước nhanh về phía trước.
"Đại Nhi, con trông em, giữ lấy xe bò."
Đại Nhi cùng Nhị Nhi cắn môi, ôm chặt mấy đứa nhỏ, ánh mắt căng thẳng dõi theo cha mẹ.
Trong sân im lìm, chiếc khóa gỉ sét vốn đã khóa chặt giờ nằm lăn dưới đất. Cánh cửa bị bẩy hẳn ra khỏi khung, nghiêng ngả bên cạnh.
Bên trong, mấy món hành lý ít ỏi cùng chăn nệm trên giường đều bị lục tung. Ngay cả chiếc chiếu trải giường cũng bị lật lên, và cái lồng bánh bao trên bàn thờ – chỗ hiếm hoi trong nhà còn chút đồ ăn – cũng biến mất sạch.