17. Chương 17: Nhà Bị Đột Nhập

Thập Niên 70: Trọng Sinh Đá Bay Đám Cháu Vô Ơn, Hết Lòng Nuôi Con Gái thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Không cần suy nghĩ cũng biết, chắc chắn là người nhà cũ gây ra!”
Đỗ Tiểu Oánh buông cây gậy gỗ trong tay, vừa phẫn nộ vừa hoảng hốt, thở dài một hơi thật sâu rồi đưa tay sờ vào túi áo.
Sắc mặt Tống Quốc Lương cũng tối sầm, trầm giọng hỏi:
“Trong nhà còn tiền phiếu không?”
“Anh xem trong bếp có thiếu gạo thóc gì không? Em vào buồng trong coi thử.” Đỗ Tiểu Oánh vội vàng kiểm tra đồ đạc khắp nhà.
May quá!
May là sáng nay, trước khi đi, chị không yên tâm nên đã mang toàn bộ tiền phiếu đi gửi ngân hàng. Nếu không, để lũ hút máu ở nhà cũ lấy được thì đúng là khốn đốn đến mức muốn chết cũng không xong.
“Chỉ thiếu mỗi bánh bao và trứng gà, mấy thứ khác vẫn còn nguyên.” Tống Quốc Lương cau mày, gương mặt lạnh tanh, khí thế u ám lan tỏa.
Chưa kịp nói gì, năm chị em đã ùa vào nhà. Thấy cảnh tượng hỗn độn, mặt mấy đứa nhỏ lập tức tái mét.
“Nhà mình bị trộm ạ?”
Đại Nha mặt mày trắng bệch, bỗng dưng giơ tay đấm mạnh vào đầu mình, giọng đầy tự trách:
“Tất cả là tại con! Giá mà con không đi theo mọi người lên huyện, ở nhà canh chừng, thì đã chẳng để xảy ra chuyện như thế này.”
Nhị Nha và Tam Nha cũng lộ vẻ hối hận, còn Tứ Nha với Ngũ Nha thì òa khóc ngay tại chỗ.
“Con đi tìm chúng nó tính sổ!” Nhị Nha mặt đỏ bừng, tức giận vớ lấy cây gậy định lao ra ngoài.
“Hu hu hu… Đồ đạc trong nhà đều bị lấy mất hết rồi, sau này nhà mình biết sống sao đây?”
“Không sao, tiền trong nhà mẹ cất kỹ rồi, không mất đâu.” Đỗ Tiểu Oánh vội kéo Nhị Nha lại, ngăn con gái không cho xông đi, vừa nói vừa dỗ dành.
Đại Nha ngẩng khuôn mặt đẫm lệ, giọng nghẹn ngào:
“Mẹ đừng an ủi con nữa, đều tại con cả… Con đã lớn như vậy rồi mà còn ham vui, cứ đòi theo các em… Nếu thật sự không còn tiền… Con… Con—”
“Đại Nha!!”
Đỗ Tiểu Oánh quát lớn, mắt đỏ hoe, vội vàng rút ra cuốn sổ tiết kiệm cùng mớ tiền phiếu còn lại:
“Các con nhìn xem đây là gì? Quên rồi à, sáng nay mẹ đã mang tiền đi gửi ngân hàng rồi? Số tiền phiếu còn dư vẫn còn nguyên đây! Chẳng lẽ mẹ lại lừa các con sao?”
[Nội dung được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khi năm chị em nhìn thấy xấp tiền dày trong tay mẹ, nước mắt lập tức hóa thành nụ cười.
“Vui quá, tiền nhà mình vẫn còn nguyên!”
“Mẹ giỏi nhất trên đời!”
...
Đôi mắt đen láy của Tống Quốc Lương khẽ lóe lên, khóe môi hơi cong:
“Vợ à, nhà mình đúng là may mắn có em.”
Đỗ Tiểu Oánh liếc anh một cái, trách yêu:
“Sao anh cũng học giọng nịnh nọt như mấy đứa nhỏ vậy?”
“Anh nói thật lòng.”
“Đúng đó, mẹ con là lợi hại nhất!” Tứ Nha ngẩng cao đầu, ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ.
Đỗ Tiểu Oánh bỗng thấy trước mắt hiện lên ánh mắt lạnh lùng, thờ ơ của Tứ Nha kiếp trước, tim nhói lên một nỗi đau âm ỉ. Chị vội lắc mạnh đầu, cúi xuống chạm trán con bé:
“Được rồi, mau đi khiêng đồ vào nhà.”
“Vâng ạ!”
Nhìn mấy đứa con gái vừa nãy còn sợ hãi khóc lóc, giờ đã vui vẻ chạy tới chạy lui dọn dẹp, Đỗ Tiểu Oánh khẽ cười lắc đầu:
“Trẻ con đúng là trẻ con, buồn xong là quên ngay.”
“Vợ à, anh đi trả xe bò, có gì đợi anh về rồi nói tiếp.”
“Biết rồi, đi nhanh về nhanh nhé.”
Đỗ Tiểu Oánh phất tay, rồi cùng các con bước vào nhà, bắt đầu lau dọn đống đồ vừa mang về.
Khi sáu mẹ con đang hối hả dọn dẹp, bên ngoài sân bỗng vang lên tiếng ồn ào náo động.
“Đỗ Tiểu Oánh, mày ra đây! Đừng tưởng trốn trong nhà là xong chuyện. Hôm nay tao nhất định phải tính sổ với mày cho ra nhẽ!”
“Con đ* kia, cút ra đây mau!”