Thập Niên 70: Trọng Sinh Đá Bay Đám Cháu Vô Ơn, Hết Lòng Nuôi Con Gái
Chương 48: May Áo Đêm Khuya
Thập Niên 70: Trọng Sinh Đá Bay Đám Cháu Vô Ơn, Hết Lòng Nuôi Con Gái thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dưới ánh nắng chiều vàng óng, hai bóng người thoăn thoắt băng qua ruộng ngô ven sông, mỗi người vai gánh một thùng nước, bước chân nhẹ nhàng mà nhanh như bay. Trong đội ngũ trai tráng chuyên gánh nước tưới ruộng, hai người phụ nữ ấy nổi bật hẳn lên.
Một người là Đỗ Tiểu Oánh, thân hình gầy guộc nhưng dẻo dai. Người kia là Lưu Đại Cước, cao lớn, khỏe mạnh, đi đứng oai vệ.
Mấy đấng nam nhi đứng bên nhìn theo, ai nấy im lặng, không dám chen ngang, tựa như đang theo dõi cuộc so tài giữa hai hổ cái – chỉ sợ hai người bất đồng ý kiến là lập tức lao vào đánh nhau.
Trước kia, Đỗ Tiểu Oánh trong thôn vốn chẳng có gì nổi bật. Tính tình nhu mì, ít nói, suốt ngày chỉ biết cúi đầu làm việc, chẳng tranh hơn ai.
“Mẹ Đại Nha, chị làm việc giỏi thật đấy! Tôi, Lưu Đại Cước, chẳng phục ai, chỉ phục mỗi chị thôi.”
Đỗ Tiểu Oánh quay đầu, nhìn khuôn mặt đen sạm của người phụ nữ kia, chỉ thấy hàm răng trắng lộ ra, làm da càng thêm sẫm màu. Cô nhịn cười không nổi:
“Mẹ Sơn Tử, chị nói đùa rồi. Tôi có gì đâu, so với chị thì chẳng là gì cả.”
“Vớ vẩn! Tôi chỉ cao to chứ đã thật sự nhanh nhẹn bằng chị đâu? Làm việc gì chị chẳng gọn gàng, tháo vát như tôi?” Nói xong, Lưu Đại Cước ngượng ngùng gãi đầu, cười hềnh hệch.
“Tôi trước kia cứ tưởng chị mềm yếu, đến con gái mình cũng chẳng bảo vệ nổi, nên sau lưng cũng từng chê bai không ít lần.”
Đỗ Tiểu Oánh bật cười trước sự thẳng thắn đến mức đáng yêu của Lưu Đại Cước:
“Chị dâu à, chị mắng đúng lắm. Trước kia đầu óc tôi quả thật có vấn đề. Giờ thì thông suốt rồi. Chỉ mong dắt díu con cái sống yên ổn, chẳng cầu gì hơn. Chỉ mong các con lớn lên khỏe mạnh, bình an.”
“Đúng! Chính là đạo lý ấy!”
“Cồng cồng cồng...”
Tiếng cồng báo hiệu tan ca vang lên. Mọi người đang làm việc ngoài đồng lần lượt đứng dậy, rộn ràng trở về nhà.
Đỗ Tiểu Oánh và Lưu Đại Cước – hai người tính tình thẳng thắn – chào nhau ở đầu làng rồi mỗi người dắt con gái mình đi về.
Trên đường, Đỗ Tiểu Oánh lặng lẽ nhớ lại kiếp trước: chồng Lưu Đại Cước mất sớm, một mình cô ấy gồng gánh nuôi bốn đứa con, chăm sóc cả bố mẹ chồng. Cuối cùng, các con thành tài, đón mẹ lên thành phố hưởng tuổi già. Nhìn lại, Đỗ Tiểu Oánh thật sự khâm phục, trong lòng dâng trào ngưỡng mộ.
Về đến nhà, mấy mẹ con vội chạy ra xem đàn gà con. Tiếng kêu ríu rít, náo nhiệt cả sân.
Đỗ Tiểu Oánh vừa nhìn đàn gà, vừa tiếc nuối:
“Tiếc là chia nhà muộn quá, không thì đã bắt thêm vài con lợn con rồi.”
Lời vừa dứt, Ngũ Nha bất ngờ chổng m.ô.n.g chui tọt vào giỏ gà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đỗ Tiểu Oánh phản xạ nhanh, lập tức bế bổng con gái út lên. Nhìn thấy đầu con dính nguyên một bãi phân gà còn nóng hổi, cô không nhịn được cười bò.
“Mẹ, con đưa em đi rửa đây.”
Đại Nha liếc qua giỏ mây, thấy mấy chú gà con vẫn bình yên vô sự, vội dắt Ngũ Nha – đang oà khóc – ra sân, gội đầu cho em bằng thùng nước đã múc sẵn.
Nhị Nha, Tam Nha, Tứ Nha nhìn cảnh đó, ôm bụng cười nghiêng ngả.
“Ha ha ha...”
“Cười gì vui thế?” – Tống Quốc Lương vừa cười vừa bước vào.
“Bố ơi, Ngũ Nha ngã xuống giỏ gà, đầu dính đầy phân gà!”
Tứ Nha lon ton chạy tới, mắt tinh anh liếc thấy đồ trong tay bố, lập tức reo lên:
“Vải! Bố, bố lấy vải ở đâu thế?”
Cả nhà đổ dồn ánh mắt về phía Tống Quốc Lương, ai nấy đều sáng mắt lên.
Tống Quốc Lương đưa mảnh vải cho vợ:
“Là vải lỗi trong xưởng, không cần phiếu vải. Giá ba đồng, tôi mượn tạm tiền đồng nghiệp.”
Đỗ Tiểu Oánh mừng rỡ, vội ôm mảnh vải chạy vào nhà. Vải chỉ hơi loang màu một chút, nếu không để ý kỹ thì chẳng ai nhận ra.
“Thế nào?” – Tống Quốc Lương bước vào, nhìn vợ đang ngồi trên giường ngắm nghía mảnh vải.
“Cẩn thận cắt ra, chắc may được mỗi đứa một bộ đồ.”
Đỗ Tiểu Oánh vừa nói, bỗng dưng nhớ đến chiếc quần lót cũ rích, rách như tơ nhện của chồng. Cô đỏ mặt, trong lòng âm thầm tính toán: sẽ dùng mảnh vải thừa may cho anh một cái quần lót mới.
...
Đêm ấy, đầu óc cô cứ quanh quẩn chuyện may quần áo mới cho các con. Quá xúc động, cô trằn trọc mãi không ngủ được.
Bỗng nhiên, bên cạnh vang lên tiếng nói mơ của người đàn ông. Ban đầu tưởng là chồng cũng chưa ngủ, nhưng lắng tai kỹ mới biết không phải. Cô vội khẽ ghé lại gần.
“Đừng... đừng bán Đại Nha... Nhị Nha... đừng đem con đi bán... các người... đồ vong ân bội nghĩa...”