49. Giấc Mơ Báo Oán

Thập Niên 70: Trọng Sinh Đá Bay Đám Cháu Vô Ơn, Hết Lòng Nuôi Con Gái thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Tam Nha… mau… cứu Tam Nha… bảo vệ Tam Nha…”
“Ngũ Nha… mẹ… các con, lũ vong ân bội nghĩa…”
Người đàn ông chìm sâu trong giấc mơ kinh hoàng, bên tai vọng lên tiếng lẩm bẩm trầm thấp đầy thống khổ.
Đỗ Tiểu Oánh cũng bị cuốn vào cảnh tượng đau thương của kiếp trước, nước mắt trào ra như vỡ bờ, tim cô như bị xé toạc từng mảnh.
Một suy nghĩ táo bạo thoáng hiện trong lòng.
Suốt đêm dài, cô hầu như không chợp mắt, đôi mắt đỏ hoe, thân hình gầy gò đầy vết sẹo của chồng khiến cô lặng đi, giọng cô khàn đặc:
“Đêm qua… anh nằm mơ thấy ác mộng à?”
Cô không hỏi, mà khẳng định, ánh mắt cô chằm chằm vào khuôn mặt nghiêm nghị của anh.
Người đàn ông chớp mắt, lông mày nhíu lại, môi mấp máy, giọng trầm thấp nặng nề:
“Lúc trước đi làm nhiệm vụ bị thương, đưa vào viện, tình trạng nguy kịch, ngay cả đồng đội cũ cũng nói vài lần suýt không cứu kịp. Hôn mê suốt…
Khi tỉnh lại, tôi chỉ nhớ một giấc mơ thật rõ, cứ như… linh hồn tôi lơ lửng giữa không trung, nhìn thấy Đại Nha bị bán, tin tức anh hy sinh truyền về nhà…”
Đỗ Tiểu Oánh nghẹn ngào, nước mắt trào dâng. Cảnh tượng đau khổ của các con gái kiếp trước lần lượt hiện ra trước mắt, cô vội cúi đầu, che đi đôi mắt đỏ ngầu đầy hận thù.
Cô không biết lý do tại sao, nhưng cô có thể khẳng định rằng tất cả những gì anh mơ, chính là trải nghiệm thật sự của cô và các con trong kiếp trước.
“Vậy… sau đó anh mới xuất ngũ chuyển ngành?” Giọng cô nhẹ nhàng.
“Ừ.” Tống Quốc Lương nghẹn ngào, giọng trầm và khàn.
“Không biết tại sao, anh luôn cảm giác nó rất thật, cứ như… đã từng xảy ra vậy. Ngày anh trở về, lần đầu tiên nhìn thấy em đang bảo vệ Đại Nha, cứ như… em lấy một địch nhiều…”
Đỗ Tiểu Oánh chớp mắt thật mạnh, kìm nén nước mắt, do dự không biết có nên nói thật với người đàn ông này không.
“Được rồi, anh nói đó là mơ rồi. Giờ cả nhà ta đã chia nhà ra riêng, anh có công việc, em cũng có thể kiếm đủ công điểm,
đến mùa thu, trường tiểu học của đại đội mở cửa, sẽ cho các con đi học. Mọi chuyện sẽ khác hẳn giấc mơ, gia đình mình chỉ ngày càng tốt hơn, những gì trong mơ sẽ không bao giờ xảy ra!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn]
Giọng cô vững vàng, âm điệu chắc chắn không chỉ an ủi chồng, mà còn tự mình cổ vũ.
Những bí mật về việc sống lại ở kiếp trước, cuối cùng cô chọn chôn sâu trong lòng.
Cô không dám mạo hiểm!
Nếu lộ ra, hậu quả cô không dám tưởng tượng.
Tống Quốc Lương là người đã trải qua hàng chục năm sinh tử cùng nhau, cảnh giác nhạy bén vô cùng, từ lâu đã nhận ra vợ trở về mang nhiều tâm sự, che giấu nhiều bí mật, nhưng chưa bao giờ hỏi thẳng.
Bao năm, vợ một mình nuôi các con khôn lớn, những cực nhọc, cay đắng anh không thể tưởng tượng nổi. Cô chưa thực sự tin tưởng anh, nhưng tin rằng đến lúc cần nói, cô sẽ tự nhiên nói ra.
Không nói cũng không sao, chỉ cần vợ con anh hạnh phúc, bình an là đủ!
“Bố mẹ, sáng nay uống cháo với khoai lang được không?” – Đại Nha đẩy cửa bước vào.
Đỗ Tiểu Oánh thấy con gái, vội vẫy tay:
“Đại Nha, đến giúp mẹ may quần áo, hai người nhanh hơn, mau may xong bộ mới.”
“Thế để Nhị Nha nấu cơm nhé.” Đại Nha nói rồi định ra ngoài.
Tống Quốc Lương đứng dậy:
“Cha đi nấu cơm, các con cùng mẹ may vá trước đi.”
Tam Nha cúi đầu ôn bài hôm qua.
Tứ Nha, Ngũ Nha đôi mắt đen láy, tò mò nhìn mẹ và chị cả may vá.
Đỗ Tiểu Oánh tay đang may bộ mới cho Đại Nha, cười nhìn hai con gái út:
“Tứ Nha, Ngũ Nha đứng xa ra, mẹ may không để ý, cẩn thận đừng để kim đ.â.m vào.”
Đại Nha vội lùi ra sau.
“Lùi ra.” Tam Nha đặt vở xuống, kéo hai em lại gần mình.
Hai cha con bê bát đũa ăn sáng vào nhà, năm mẹ con vội xuống giường rửa tay.