Bông Vải Khó Mua

Thập Niên 70, Vợ Tôi Là Tiểu Thư Nhà Tư Bản thuộc thể loại Linh Dị, chương 155 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đây là cửa hàng bông vải trực thuộc hiệu bách hoá.
Vì đặc thù cây bông vải chiếm diện tích lớn lại dễ phát tán sợi nên họ mới tách ra thành một gian riêng, chuyên bán bông.
Cửa hàng bông vải không xa hiệu bách hoá, Chu Văn Sơn đạp xe chỉ mất năm ba phút đã tới.
Trong cửa hàng chỉ bán mỗi loại bông.
Lớp bụi trắng bông bám đầy khung cửa sổ, vì trời nắng nóng nên vắng khách.
Chu Văn Sơn bước vào thấy hai nhân viên mậu dịch hơi mập đang tán chuyện.
Thấy anh vào, một người đứng dậy hỏi: “Đồng chí, ngài đến mua bông hả? Muốn bao nhiêu cân?”
Chu Văn Sơn tràn đầy hy vọng, cười đáp: “Đại tỷ, tôi mua 20 cân bông.”
“20 cân sao?”
Người kia kinh ngạc: “Bây giờ mua nhiều vậy để làm gì?”
Chu Văn Sơn chau mày, không lẽ người ta kiểm tra hay sao?
Anh thản nhiên cười, nói: “Đại tỷ, vợ tôi mùa đông sắp sinh, chăn chưa đủ, cần may áo bông, chăn, mền… chuẩn bị sớm.”
Nhân viên mậu dịch nói: “Hoá ra vậy. Nhưng 20 cân không có, chỉ bán được 5 cân.”
Chu Văn Sơn nặng lòng, đúng là phiếu bông không được mua thoải mái, bao nhiêu cũng không chắc mua được.
Anh lớn tiếng: “Đại tỷ, có chuyện gì vậy? Tôi có phiếu và tiền, muốn mua 20 cân.”
Người kia thở dài: “Đồng chí, không phải tôi không muốn bán, mà trong huyện hạn chế mua, mỗi hộ tối đa chỉ được 5 cân. Nếu không thì mua trước 5 cân, chờ một thời gian nữa sẽ có.”
Chu Văn Sơn đành lòng: “Vậy phiền đại tỷ, cho tôi 5 cân trước.”
Hiện tại bông cung ứng có hạn vì phải nhường đất trồng lương thực, nên diện tích trồng bông không mở rộng được, khiến sản lượng nội địa ít, hàng năm vẫn phải nhập ngoại.
Nhưng vẫn không đủ, thỉnh thoảng xảy ra tình trạng cửa hàng hết bông.
Cho dù ở hạnh phúc đồn lúc mùa đông, gia đình cũng phải thay phiên nhau mặc áo bông, đắp chăn bông.
Thanh toán xong phiếu tiền, Chu Văn Sơn định ra về nhưng động tâm, hỏi: “Đại tỷ, ngoài này còn chỗ nào mua bông được không?”
Người kia dễ nói chuyện, suy nghĩ rồi đáp: “Ngươi thử đến cửa hàng bông của thị lý xem, bên đó có nhiều bông hơn một chút.”
“Ở trong thành phố còn có cửa hàng bông ư? Cảm ơn đại tỷ.”
Chu Văn Sơn nghĩ thầm, hay là vào thành phố một chuyến.
Nhưng hôm nay đã muộn, đường vào thành phố xa, xe khách một chiều phải ba bốn tiếng, hơn nữa phương tiện ở giữa thị trấn cũng không nhiều.
Chưa kể trước khi đi phải báo với người nhà, tránh buổi tối về trễ khiến mọi người lo.
5 cân bông được đóng chặt trong bao sạch sẽ, anh cột lại rồi đẩy ra phía sau xe đạp.
Quay về nhà, Chu Văn Sơn không muốn vào quán nữa.
Mua 20 cái bánh bao thịt, anh định ăn hai cái trên đường, còn lại đem về chia cho nhà.
Đạp xe, lòng vẫn lo nghĩ chuyện vào thành phố mua bông, để ngày mai đại ca hay lão ba đi báo với đại đội trưởng.
Còn mình đi sao? Thôi thôi, lỡ gặp phải Triệu Tú Hoa sao?
Nếu vào thành phố mua bông thì có khi phải ở lại đêm, không chắc lúc nào về được.
Lúc này ở bên ngoài ngủ trọ phải có giấy tờ của làng, không thì phải nằm ngoài đường.
Chu Văn Sơn nhìn bến xe trong huyện, quẹo tay lái hướng đó.
Hắn còn chưa biết chuyến xe vào thành phố lúc nào, tới hỏi trước cho chắc.
……
Tới bến xe, Chu Văn Sơn hỏi nhân viên bán vé: “Đồng chí, cho hỏi hôm nay tuyến xe vào thị có mấy chuyến?”
“Mỗi ngày hai chuyến, 10 giờ sáng và 2 giờ chiều.”
Chu Văn Sơn hỏi: “Chuyến về lại từ thành phố cũng vậy sao?”
“Đúng rồi, buổi sáng 10 giờ, buổi chiều 2 giờ.”
Rời bến xe, Chu Văn Sơn đạp về nhà.
Nếu đi thị lý thì chắc phải ở lại một đêm.
Xe đi đến thành phố lúc 10 giờ sáng, nếu chỉ mua bông rồi về sẽ không kịp giờ 2 giờ chiều, lại cần thời gian ghé cửa hàng.
Về đến nhà thì không ai cả, chắc mọi người đều đi ngoài đồng làm việc.
Anh để xe sát vào tường, mang bông lên, vào phòng mình.
Lấy ra đường và bánh bao chia ra, để dành buổi tối cho Tư Viễn cùng mấy người đưa lửa nhỏ trong thôn.
Phần còn lại cho mình ăn.
Thời gian còn sớm, anh không cần vội ra đồng, để lát nữa mọi người về nhà ăn cơm, còn đồng ruộng không thiếu một mình anh làm.
Đứng trước bàn ăn, Chu Văn Sơn mở tường lấy ra tờ giấy trắng to Trần Uyển luyện sơn thủy, bên ghế là vài bức tranh cô tiện tay vẽ.
Anh không rành nghệ thuật, nhưng cầm một tờ lên xem cũng thấy dễ chịu, tranh phong cảnh hay nhân vật đều sống động.
Chu Văn Sơn xem kỹ từng tấm, liếc thấy một bức vẽ lão mụ cầm gậy đuổi theo hắn, liền mỉm cười rồi đổi sang tranh phong cảnh bên trong có Trường Bạch sơn vùng quê hắn thường săn thú.
Có cả tranh Bạch Tinh và Hắc Tinh vui đùa cùng nhau.
Anh đặt tranh xuống, mỉm cười nhẹ: “Không ngờ nàng vẽ hay như vậy, vài năm nữa có lẽ mở triển lãm được, thật đáng tiếc vẽ trên giấy lớn.”
Xem qua hết những bức tranh, Chu Văn Sơn không phải người trong nghề nhưng cũng thấy tài nàng không tầm thường, thốt lên: “Nhìn ra ta đúng là nhặt được bảo bối.”
Nhìn xong tranh, anh bắt tay nấu cơm.
Cơm vừa chín thì đại gia cũng từ ngoài đồng về.
Chu viện triều rửa tay hỏi: “Văn Sơn, bông mua được chưa?”
Chu Văn Sơn đáp: “Trong huyện đang hạn chế mua, hôm nay chỉ lấy được 5 cân, mai chuẩn bị vào thành phố mua thêm.”