559. Chương 559

Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 559 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tôn Thật Phủ cười ha hả: “Sao cậu biết Tổng Tham mưu trưởng không khoe?”
Dương Khang sững sờ.
Quả đúng là vậy, hắn đi theo Chính ủy Trác đến đây. Hiện tại Chính ủy và Tổng Tham mưu trưởng đang ở trên lầu, biết đâu chừng Tổng Tham mưu trưởng cũng đang khoe khoang.
Phải nói là, Dương Khang đoán rất chuẩn xác.
Chính ủy Trác đang trò chuyện với lão hữu, nói đến khô cả họng, lại nhìn thấy Tần Đông Lăng đang ăn gì đó. Ban đầu thì không sao, ông nghĩ Tần Đông Lăng đói nên cũng không hỏi. Sau thấy ông bạn ăn không ngừng, lúc này mới hoàn toàn không nhịn được nữa.
“Ăn gì thế?”
Tần Đông Lăng tỏ vẻ "rụt rè": “Thịt sói khô con rể gửi về ạ.”
Chính ủy Trác: “…” Hóa ra là đang chờ ông hỏi đây mà?
Ông vừa bực mình vừa buồn cười, run run ngón tay chỉ vào lão hữu: “Cái lão này, đúng là cố ý chọc thèm tôi đây mà! Mau chia cho tôi ít!”
Sau những nỗ lực không ngừng của Chính ủy Trác, ông đã giành được một nửa số thịt sói khô từ tay Tần Đông Lăng.
***Note: Sói hoang đã được liệt vào danh mục động vật bảo hộ từ năm 1986. Tình tiết trong truyện hoàn toàn là hư cấu, bối cảnh đặt vào thập niên 70. Xin độc giả không bắt chước.***
Khi ăn, ông vô cùng cảm khái. Những ký ức về quãng thời gian ở biên cương, theo năm tháng và tuổi tác, vốn đã trở nên rất mơ hồ, nhưng theo hương vị quen thuộc trong miệng, tâm trí dường như lại được kéo về những ngày tháng đã qua.
“Thằng bé này vẫn là một người biết vun vén cho gia đình.” Ăn ké một chút, Chính ủy Trác cảm thấy ngại ngùng nên ít nhiều cũng phải khen ngợi vài câu.
Tần Đông Lăng không nói gì thêm, dù sao theo ông nghĩ, đó là những điều cơ bản mà một người lính, một người chồng phải làm.
Chủ đề chuyển sang Phó Cảnh Thần, Chính ủy Trác lại nói: “Gần đây tình hình bên đó thật sự không rõ ràng. Có lẽ rất nhanh sẽ có xung đột hỏa lực.”
Xung đột hỏa lực đồng nghĩa với thương vong, không ai dám đảm bảo an toàn cho bất kỳ ai.
Nhớ đến Khương Du Mạn là cô con gái mà Tần Đông Lăng mãi mới tìm về được, con rể lại quá đỗi xuất sắc, Chính ủy Trác khó tránh khỏi phải dặn dò thêm vài lời.
“Tôi biết ông muốn nói gì, nhưng Cảnh Thần là người có chủ kiến.” Điểm này, Tần Đông Lăng rất tán thưởng.
Hơn nữa, ông cũng rất chắc chắn, dù có thật sự gọi Phó Cảnh Thần trở về, Phó Cảnh Thần cũng nhất quyết sẽ không chịu.
Vừa dứt lời, thấy lão hữu như đang suy nghĩ điều gì, Tần Đông Lăng lại đưa một nắm thịt sói khô qua: “Đừng nghĩ nhiều, chúng ta chẳng phải cũng đã trải qua như vậy sao?”
“Mọi người đều nói con cháu tự có phúc phận của mình, nhưng chính chúng ta từng trải qua, biết rõ nó nguy hiểm đến mức nào, nên mới luôn canh cánh trong lòng.” Chính ủy Trác thở dài, hiển nhiên là lại nhớ đến người con trai thứ hai của mình.
Nhắc đến Trác Khánh Thành, khó tránh khỏi lại nghĩ đến Nghê Vi và Trác Thiên Tinh, đã mấy ngày trôi qua mà vẫn chưa có kết luận.
Vừa rồi, ông trò chuyện với Tổng Tham mưu trưởng cũng chính là về chuyện này.
Thực ra ông đã chuẩn bị sẵn sàng cho tình huống xấu nhất. Nếu thật sự có kết quả tốt, lẽ nào Lão Cao lại chậm chạp không đến gặp ông chứ?
Nhưng dù nghĩ vậy, trong lòng Chính ủy Trác vẫn còn một chút hy vọng cuối cùng. Ông ăn hết miếng thịt khô cuối cùng, rồi mới xuống lầu.
Đến dưới lầu, ông nhìn quanh: “Tiểu Mạn đâu rồi?”
Tần Đông Lăng nói: “Đi Tổng Cục Chính trị rồi.” Kể từ khi bức thư kia gửi đi, thời gian Khương Du Mạn đi báo danh rõ ràng đã chuẩn xác và đúng giờ hơn rất nhiều. Ông nhìn thấu nhưng không nói ra.
Đôi vợ chồng trẻ đang yêu nhau mà đột ngột phải chia xa, việc tương tư cũng là chuyện hết sức bình thường.
Kế hoạch muốn cùng cháu gái giao lưu, tăng tiến tình cảm, tranh thủ có ngày được nghe cháu gọi một tiếng ba nuôi của Chính ủy Trác đã thất bại. Ông vẫy tay chào tạm biệt Tần Đông Lăng, xoay người ra cửa.
Bên kia, tại Tổng Cục Chính trị.
Khương Du Mạn đang ở văn phòng đọc văn kiện, bên cạnh chiếc điện thoại cuối cùng cũng vang lên. Cô bật phắt dậy khỏi chỗ ngồi, khiến Chủ nhiệm Cảnh bên cạnh giật mình.
“Sao thế?” Chủ nhiệm Cảnh vội hỏi.
Khương Du Mạn hơi ngượng ngùng: “Không có gì ạ, tôi đi nghe điện thoại.”
Nói xong, cô nhanh chóng chạy đến trước điện thoại, cầm ống nghe lên. Trước khi âm thanh từ đầu dây bên kia truyền đến, tim cô vẫn cứ treo lơ lửng.
“Alo?” Cô thăm dò nói trước.
Đầu bên kia trước hết truyền đến một tràng tạp âm, tiếp theo là giọng nói quen thuộc: “Mạn Mạn, là anh.”
Trái tim Khương Du Mạn lúc này mới thả lỏng. Cô siết chặt ngón tay, nhìn sang hai bên: “Anh đã nhận được thư em gửi chưa?”
“Nhận được rồi, bức vẽ của em rất thú vị.” Nhắc đến điều này, Phó Cảnh Thần rõ ràng mang theo ý cười.
Vợ anh mọi mặt đều rất hoàn hảo, thường xuyên khiến anh có cảm giác nguy cơ. Ngẫu nhiên phát hiện ra khía cạnh đáng yêu này, thật sự có một cảm giác đối lập rất ngọt ngào.
“Miễn là ý tứ được truyền đạt là được rồi! Em muốn anh chú ý an toàn, tránh xa những thứ nguy hiểm đó ra một chút.”
“... Anh biết.” Lời này, Phó Cảnh Thần nói hơi không tự tin.
Bởi vì trước khi nhận được thư nhà, bọn họ lại vừa gặp phải mấy con sói, vốn còn định tiếp tục gửi về cho vợ và ba vợ.
Xem ra, lần này tạm thời không thể gửi nữa.
“Tốt nhất là như vậy,” Khương Du Mạn nói: “Ngay cả ba em cũng nói, mãnh thú rất nguy hiểm. Ba và chú Tôn ngày trước gặp không ít, cũng ăn rất nhiều rồi.”
Sự chú ý của Phó Cảnh Thần lập tức chuyển sang hướng khác: “Ba và chú Tôn thích ăn à?”
Khương Du Mạn nghĩ một lát, gật đầu nói: “Chắc là thế.”
Cô chỉ nếm thử một chút, nhiều như vậy hầu như đều là hai người họ ăn. Nếu không phải thích, cũng không thể ăn nhiều đến thế.