Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 578 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phó Cảnh Thần lắng nghe mọi lời dặn dò. Anh cũng mong sớm khỏe lại để người nhà không còn lo lắng.
Ngay sau đó, ba mẹ Phó xuất hiện ở cửa phòng bệnh. Khi xác nhận con trai thật sự không bị sứt mẻ tay chân, họ thở phào nhẹ nhõm.
“Ơn trời,” mắt mẹ Phó đỏ hoe: “Cảnh Thần, lần này con thật sự dọa mẹ sợ chết khiếp rồi.”
Phó Vọng Sơn thì lại nhìn mọi việc thoáng hơn: “Con đã không sao rồi, đừng có khóc lóc sướt mướt nữa.”
“Ông không khóc lóc sướt mướt, chỉ là không biết ai nửa đêm không ngủ được lại ngồi hút thuốc?” Mẹ Phó không chút nể nang vạch trần.
Bị bóc mẽ trước mặt con dâu và thông gia, Phó Vọng Sơn vô cùng xấu hổ. Ông nhìn Phó Cảnh Thần, tìm lời để nói, cuối cùng chỉ thốt lên: “Về là tốt rồi.”
Vừa dứt lời, ánh mắt ông liền dừng lại trên người cháu nội đang nằm trong lòng Khương Du Mạn, không thể rời mắt đi được.
Lâu không gặp, Tiểu Diệp càng giống bố nó, có vẻ rám nắng hơn một chút, lúc này cũng đang nhìn chằm chằm họ.
Phó Vọng Sơn không chắc cháu nội còn nhận ra mình hay không, bèn vươn tay về phía thằng bé.
Phó Tư Diệp quay đầu lại nhìn mẹ.
“Đây là ông nội, ông thương con nhất đấy. Mau gọi ông nội đi.” Khương Du Mạn khuyến khích thằng bé.
Tiểu Diệp nhìn đi nhìn lại mấy lần, cuối cùng rướn người tới phía Phó Vọng Sơn, ngoan ngoãn sà vào lòng ông.
Ôm được đứa cháu nội cưng, con trai lại không sao, Phó Vọng Sơn đang thấp thỏm bất an bỗng chốc vui mừng khôn xiết.
“Ông thông gia, lần này ít nhiều cũng nhờ có ông và Mạn Mạn giúp đỡ. Ông vốn dĩ sức khỏe đã không tốt, chuyện của Cảnh Thần còn làm phiền ông đi một chuyến.” Nhìn Tần Đông Lăng, mẹ Phó áy náy nói lời cảm ơn.
“Đều là con cháu trong nhà cả, không cần khách khí như vậy.”
Vừa dứt lời, Tiểu Diệp đòi ra ngoài. Tần Đông Lăng liền cùng Phó Vọng Sơn dẫn thằng bé ra ngoài.
Trong phòng bệnh, thoáng chốc chỉ còn lại ba người.
“Mạn Mạn, mấy ngày nay con chắc chắn đã không ngủ ngon giấc rồi. Về nhà ngủ một giấc đi, mẹ đã dọn dẹp giường sẵn sàng rồi. Ở đây cứ để mẹ lo.”
Khương Du Mạn không thể từ chối lòng tốt của mẹ chồng, cũng không muốn phụ lòng bà. Cô liền ra cửa trở về khu nhà gia binh.
Lâu ngày không về, nơi đây không thay đổi nhiều so với lúc cô đi, vẫn tràn ngập không khí ấm cúng của cuộc sống. Đến gần cửa, cô lại gặp Bạch Bình đang chuẩn bị ra ngoài.
Bạch Bình thấy cô, ánh mắt thoáng chốc sững sờ. Cô ấy chớp chớp mắt, xác nhận không nhìn nhầm, vui mừng khôn xiết chạy tới đón: “Du Mạn, đúng là em rồi! Em vừa về hả?”
“Đúng vậy.” Thấy người quen cũ, Khương Du Mạn cũng thật lòng vui vẻ. Ánh mắt cô lướt nhanh qua chiếc rổ tre trên tay chị ấy, hỏi: “Chị dâu, chị định ra ngoài à?”
“Chưa vội, lâu rồi không gặp em, chúng ta vào trong nói chuyện đã.” Bạch Bình đặt chiếc rổ dựa vào sau cửa, rồi kéo Khương Du Mạn đi vào sân.
“Phó đoàn trưởng đã lập công lớn, tin này người trong quân khu đều đã biết cả rồi. Cậu ấy không sao chứ? Không bị thương nặng chứ?” Nhắc đến chuyện này, vẻ mặt Bạch Bình cũng lộ ra chút lo lắng.
“May mắn, không có gì đáng ngại, nhưng vết thương ngoài da thì không ít.”
“Vậy là tốt rồi!” Bạch Bình thở phào nhẹ nhõm, rồi phấn khởi nắm lấy tay cô, “Chị thật sự mừng cho em đấy, Du Mạn. Phó Đoàn trưởng lập công lớn như vậy, em lại là khuê nữ nhà danh giá, sau này cuộc sống của em chỉ có sung sướng mà thôi.”
“Chị dâu, chị biết thân phận của em sao?” Khương Du Mạn có chút ngạc nhiên.
Bạch Bình cười, “Biết chứ, cách đây không lâu vợ doanh trưởng Kim cũng đến đơn vị chơi, cô ấy biết chữ nên đã kể cho bọn chị nghe chuyện đăng trên báo. Em xinh đẹp, vừa nhìn đã biết không phải con gái nhà thường dân. Chẳng qua không ngờ thân phận em lại cao quý đến thế.”
Bạch Bình tính cách rộng rãi, lại hiểu rõ Khương Du Mạn nên không hề câu nệ, cô ấy còn kể cho Khương Du Mạn nghe những chuyện đã xảy ra trong khu nhà gia binh suốt thời gian cô đi vắng. Ví dụ như nhà nào lại có thêm một cô con dâu mới, hay vợ của đồng chí nào lại có tin vui.
Cho đến khi Phó Hải Đường vội vã chạy về nhà, cuộc trò chuyện của hai người mới kết thúc.
“Chị dâu!” Phó Hải Đường nhăn nhó khuôn mặt nhỏ nhắn, “Lâu lắm rồi em không gặp chị, em nhớ chị muốn chết đi được.”
“Chị cũng nhớ em.” Khương Du Mạn véo nhẹ mũi Phó Hải Đường, “Mới đi bệnh viện về à?”
Phó Hải Đường gật đầu, “Em đi thăm anh. May mà anh không bị thương ở mặt.”
Khương Du Mạn khó hiểu.
“Nếu mà bị thương đến mặt, thì càng không xứng với chị dâu của em nữa chứ!” Phó Hải Đường nói một cách nghiêm trọng, y như thật.
Lúc này, Phó Hải Đường đã nghiễm nhiên xem Khương Du Mạn là chị dâu "ruột thịt" của mình.
Khương Du Mạn cười dở khóc dở, bênh vực chồng: “Cho dù bị thương ở mặt, anh ấy vẫn rất đẹp trai.”
Đây là lời thật lòng. Phó Cảnh Thần có khuôn mặt cương nghị, đôi mắt sâu thẳm, chiếc mũi cao thẳng. Cho dù thật sự để lại sẹo, thì tình nhân trong mắt hóa Tây Thi, cô nghĩ anh vẫn sẽ đẹp.
Phó Hải Đường nghe xong lại nổi da gà. Buổi chiều, khi cô mang đồ đến bệnh viện cho anh, đã không nhịn được mà kể lại chuyện này.
Phó Cảnh Thần là người trầm tĩnh, ít lộ cảm xúc, nhưng lúc này, tay anh vô thức sờ lên mặt. Anh bưng chiếc cốc nước lên nhấp một ngụm, mượn chiếc cốc che đi khóe môi đang không tự chủ cong lên. Chỉ cần nghĩ đến việc được vợ khen, cả người anh đắm chìm trong niềm vui sướng.