117. Chương 117

Thập Niên 80: Này Thủ Trưởng, Ôm Một Cái Đi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 117 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Triệu Xuân Mai mang dưa muối ra ngoài, bỏ vào trong giỏ thức ăn rồi đẩy xe đi về phía nhà mình. Trên đường đi, chị không ngừng lắc đầu, thở dài.
Thảo nào chị vẫn cảm thấy kỳ lạ tại sao năm nay Quý Thần Nham không sắp xếp kiểm tra sức khỏe ngay tại Tam Bộ, mà phải bỏ gần tìm xa đến tận Đông Thành như vậy.
Lúc đó mọi người còn đồn đại rằng anh không hài lòng về sự kiện của bệnh viện vào ngày mùng ba tháng Giêng.
Dù sao người bệnh đó là tài xế của Quý Thần Nham, mặc dù sau đó mọi vấn đề đã được làm rõ, việc xảy ra biến chứng trong phẫu thuật cũng không phải do kỹ thuật của các bác sĩ chưa tốt, nhưng vì không thể cứu được người thân bên cạnh anh nên bệnh viện vẫn cảm thấy khá áp lực.
Khi biết anh sắp xếp kiểm tra sức khỏe tại bệnh viện Đông Thành, toàn bộ bệnh viện đều cảm thấy áp lực còn cao hơn nữa. Là thủ trưởng của họ mà anh cũng không tin tưởng, vậy còn có thể khiến ai tin tưởng vào bệnh viện này?
Vì vậy tất cả mọi người đều cho rằng do sự cố đó mà anh không hài lòng về bệnh viện. Nhưng giờ đây Triệu Xuân Mai cảm thấy rõ ràng không phải nguyên nhân này.
Có thể anh mượn lý do kiểm tra sức khỏe để tìm hiểu về vấn đề khác. Nghe nói năm nay có một chuyên gia khoa Nam từ Bắc Kinh đến bệnh viện Đông Thành.
Triệu Xuân Mai cảm chắc là như vậy, nếu không một đống bác sĩ tài giỏi ở đây sẽ không cách nào hiểu được. Tuy Tiểu Khương không thừa nhận, nhưng bản thân Triệu Xuân Mai đã từng chứng kiến biết bao phụ nữ đưa đàn ông đi khám bệnh ở bệnh viện, chị nhìn rất rõ ánh mắt xấu hổ và sự thừa nhận của họ.
“Chị Triệu, chị đi mà không tập trung gì cả, em gọi chị nửa ngày rồi.”
Triệu Xuân Mai đang suy nghĩ thì bả vai bị ai đó vỗ vào, chị nghe ngay tiếng nói quen thuộc nên dừng lại, quay đầu nhìn thoáng qua.
“Hồng Anh, hôm nay em không đi làm à?”
Ngọi Triệu Xuân Mai là Ngô Hồng Anh, vợ của đoàn trưởng Vương nhà bên cạnh.
Năm trước hai người mới kết hôn, đầu năm nay đã sinh được một cậu con trai béo ú.
Là lần đầu sinh con nên không có kinh nghiệm, nhưng nhờ Triệu Xuân Mai giúp đỡ không ít nên mối quan hệ giữa hai người trong đại viện này khá thân thiết.
“Không ạ. Tối hôm qua, nhóc nhà em không khỏe nên khóc cả đêm, em gần như không ngủ được nên xin nghỉ một ngày.
Ngô Hồng Anh cũng là người miền Nam, dáng người nhỏ nhắn, yểu điệu, vì còn trẻ nên khi nói chuyện có vẻ yếu ớt.
Nhưng cũng vì thức cả đêm nên lúc này trông chị có vẻ rất mệt mỏi.
“Hay em nghỉ ngơi một lát đi, dù sao ở xã tiêu cũng có nhiều người có thể thay thế.” Không giống như bệnh viện của chị, chỉ cần thiếu một người là tất cả đều bận rộn, ngoài trừ thay phiên nghỉ ngơi bình thường thì xin nghỉ một ngày không hề dễ dàng.
“Chị Triệu, em thấy chị đi trên đường mà liên tục lắc đầu, thở dài, có chuyện gì à?”
“Chị thì không có gì.” Triệu Xuân Mai lắc đầu nói: “Em gái Hồng Anh này, em đã từng gặp vợ của thủ trưởng chưa?”
Ngô Hồng Anh gật đầu: “Em đã gặp một lần ở đại viện ạ, bề ngoài cũng rất xinh đẹp.”
Triệu Xuân Mai mỉm cười, nói: “Người đẹp cũng vô dụng mà thôi.”
“Sao lại vô dụng ạ?” Ngô Hồng Anh nhớ đến cảnh tượng mình đã thấy tối hôm qua nên kéo Triệu Xuân Mai lại, nhỏ giọng nói: “Chị Triệu, tối hôm qua em đi lấy thuốc cho nhóc con nhà em, chị đoán xem em đã thấy gì?”